MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ảnh Đào HoaChương 7: Bồn tắm hoa đào

Kiếm Ảnh Đào Hoa

Chương 7: Bồn tắm hoa đào

1,934 từ · ~10 phút đọc

Chiếc xe ngựa lao đi trong đêm như một con thú điên cuồng, bỏ lại sau lưng hoàng cung náo loạn và mùi máu tanh nồng nặc.

Bên trong khoang xe chật hẹp, không khí đặc quánh sát khí. Tiêu Lãnh ngồi tựa lưng vào vách gỗ, hai mắt nhắm nghiền. Trên vai trái hắn, hai mũi phi tiêu vẫn cắm sâu vào da thịt, máu đen rỉ ra thấm ướt một mảng lớn hắc bào. Nhưng hắn dường như không cảm thấy đau, hoặc nỗi đau thể xác này chẳng thấm vào đâu so với cơn thịnh nộ đang cuộn trào trong lồng ngực.

Linh Anh ngồi đối diện, lưng nàng đau rát vì vết chém dài, nhưng nàng vẫn giữ tư thế thẳng lưng, cảnh giác quan sát hắn.

"Tại sao lại đỡ cho ta?" Linh Anh phá vỡ sự im lặng, giọng nói khàn khàn.

Tiêu Lãnh từ từ mở mắt. Trong bóng tối, đôi đồng tử của hắn lóe lên tia sáng đỏ quạch như loài dã thú bị thương. Hắn không trả lời, chỉ bất ngờ vươn tay, tóm lấy cổ chân nàng, kéo mạnh về phía mình.

"A!"

Linh Anh mất đà, ngã nhào vào lồng ngực cứng như sắt của hắn. Vết thương sau lưng bị va chạm khiến nàng rên lên một tiếng đau đớn.

"Im miệng." Tiêu Lãnh gằn giọng. Hắn vòng tay siết chặt eo nàng, giam nàng trong vòng tay đầy mùi máu của mình. "Bổn vương đã nói, mạng của nàng là của ta. Trừ ta ra, không kẻ nào có quyền làm nàng đổ máu. Kể cả bản thân nàng."

Xe ngựa dừng lại trước cổng Nhiếp chính vương phủ.

Tiêu Lãnh không đợi hạ nhân mang ghế, hắn đá cửa xe, bế thốc Linh Anh nhảy xuống đất. Hắn sải bước đi thẳng về phía tẩm điện, bỏ mặc đám lính gác và quản gia đang hốt hoảng chạy theo.

"Chuẩn bị nước nóng! Dược liệu! Cút hết ra ngoài!"

Tiếng gầm của hắn khiến cả vương phủ rung chuyển. Đám hạ nhân sợ hãi vội vàng lui đi, không ai dám bén mảng lại gần con sư tử đang nổi điên này.

Cánh cửa phòng tắm bằng gỗ lim nặng nề bị Tiêu Lãnh đá văng ra. Hơi nước nóng hổi bốc lên nghi ngút, làm mờ đi những tấm rèm lụa mỏng manh. Giữa phòng là một hồ tắm lớn được xây bằng đá cẩm thạch trắng, trên mặt nước rải đầy cánh hoa đào đỏ thắm.

Tiêu Lãnh đi thẳng xuống hồ nước, mang theo cả Linh Anh và nguyên bộ y phục đẫm máu trên người.

Ào!

Nước nóng bao trùm lấy hai cơ thể. Cánh hoa đào dập dềnh trôi dạt. Máu từ vết thương của cả hai bắt đầu loang ra, hòa vào nước, nhuộm những cánh hoa thành một màu đỏ thẫm quỷ dị.

"Ngài điên rồi! Vết thương của ngài cần rút tiêu trước!" Linh Anh vùng vẫy, nước nóng chạm vào vết chém sau lưng khiến nàng đau đến mức run rẩy.

"Ta bảo nàng im lặng!"

Tiêu Lãnh quát lớn, hắn ép nàng quay lưng lại, thô bạo xé toạc bộ lễ phục rách nát trên người nàng. Tiếng vải lụa bị xé rách xoạt xoạt vang lên chói tai giữa tiếng nước lõm bõm.

Tấm lưng trần trắng nõn của Linh Anh hiện ra trước mắt hắn. Một vết chém dài từ bả vai trái kéo xuống tận thắt lưng, da thịt toác ra, máu vẫn đang rỉ rả. Vết thương gớm ghiếc nằm ngay cạnh vết cắn tím bầm hắn để lại hồi chiều, tạo nên một sự tương phản thê lương nhưng đầy kích thích.

Ánh mắt Tiêu Lãnh tối sầm lại. Hắn vươn tay, những ngón tay run rẩy chạm vào mép vết thương.

"Bẩn." Hắn lầm bầm. "Thứ dơ bẩn của bọn chúng dám chạm vào ngọc của ta."

Hắn vốc nước nóng, dội thẳng vào vết thương hở miệng của nàng.

"Ưm...!" Linh Anh cắn chặt môi để không hét lên. Nước nóng rửa trôi máu bẩn, nhưng cũng kích thích các dây thần kinh đau đớn đến cực điểm. Nàng bấu chặt tay vào thành hồ đá, móng tay xước gãy.

"Đau sao?" Tiêu Lãnh ghé sát tai nàng, giọng nói hắn bỗng trở nên dịu dàng đến rợn người. "Đau thì nhớ cho kỹ. Lần sau nếu còn dám để mình bị thương, ta sẽ không chỉ rửa vết thương thế này đâu."

Hắn lấy một chiếc khăn thô, chà mạnh lên vùng da xung quanh vết thương như muốn tẩy đi lớp da thịt đã bị ô uế. Hành động của hắn vừa là chữa trị, vừa là trừng phạt.

Linh Anh thở dốc, mồ hôi trên trán hòa cùng hơi nước chảy xuống mắt cay xè. Nàng quay đầu lại, trừng mắt nhìn hắn: "Tiêu Lãnh, ngài là đồ biến thái! Buông ta ra!"

"Biến thái?" Tiêu Lãnh cười khẩy. Hắn ném chiếc khăn đi, bất ngờ áp sát, dán chặt lồng ngực rắn chắc của mình vào tấm lưng trần của nàng.

Hắn cúi xuống, không dùng tay, mà dùng lưỡi... liếm lên vết máu đang chảy trên lưng nàng.

Cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng khiến Linh Anh giật bắn mình. Đầu lưỡi nóng ẩm, thô ráp lướt qua vết thương đau rát, mang theo một khoái cảm kỳ lạ và đáng sợ. Hắn liếm láp, hút lấy những giọt máu rỉ ra, như một con ma cà rồng đang thưởng thức bữa tiệc của mình.

"Vị của nàng... rất ngọt." Tiêu Lãnh thì thầm, môi hắn trượt từ vết thương lên gáy, rồi cắn mạnh vào vành tai nàng. "Ta muốn uống cạn nàng, muốn nuốt chửng nàng vào bụng để không kẻ nào có thể làm tổn thương nàng nữa."

Linh Anh rùng mình, cơ thể mềm nhũn trong vòng tay hắn. Sự tấn công dồn dập về cả thể xác lẫn tinh thần này khiến lớp phòng ngự của nàng lung lay.

Tiêu Lãnh xoay người nàng lại. Lúc này, cả hai đều ướt sũng, y phục dính sát vào da thịt, phơi bày mọi đường cong. Hắn nhìn xuống đôi môi tái nhợt của nàng, rồi cúi xuống, chiếm đoạt nó một cách thô bạo.

Nụ hôn nồng nặc mùi máu và sự tuyệt vọng. Hắn hôn như muốn cướp đi hơi thở cuối cùng của nàng. Bàn tay hắn luồn xuống dưới mặt nước, siết chặt lấy eo, rồi trượt xuống hông, ép cơ thể nàng dán chặt vào hạ thân đang trỗi dậy mạnh mẽ của hắn.

"Cảm nhận thấy không?" Tiêu Lãnh gầm gừ trong cổ họng, trán tựa vào trán nàng. "Ta đang sống. Nàng cũng đang sống. Chỉ có nỗi đau và khoái cảm mới chứng minh chúng ta còn tồn tại."

"Ngài... trên vai ngài..." Linh Anh hổn hển, tay nàng chạm vào mũi phi tiêu vẫn cắm trên vai hắn. Máu từ vai hắn chảy xuống, hòa vào nước, nhuộm đỏ cả lồng ngực nàng.

"Kệ nó." Tiêu Lãnh gạt tay nàng ra. Hắn bế bổng nàng lên, đặt nàng ngồi lên thành hồ đá lạnh lẽo. Hai chân hắn tách rộng chân nàng, chen vào giữa.

Tư thế này khiến Linh Anh hoàn toàn ở thế bị động, nơi tư mật phơi bày trước mắt hắn.

"Ta cần 'thuốc' giảm đau." Tiêu Lãnh nhìn sâu vào mắt nàng, ánh mắt dục vọng trần trụi không che giấu. "Và nàng chính là liều thuốc duy nhất của ta."

Không đợi nàng đồng ý, hắn cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ nàng, tay xé toạc lớp quần lót ướt đẫm.

Sự xâm nhập diễn ra ngay sau đó, không có màn dạo đầu nhẹ nhàng. Hắn tiến vào một cách mạnh mẽ, lấp đầy nàng bằng sự nóng bỏng và kích thước đáng sợ.

"A... đau..." Linh Anh ngửa cổ ra sau, móng tay cào vào vai hắn, vô tình chạm vào vết thương khiến Tiêu Lãnh càng thêm kích thích.

"Đau mới tốt." Hắn thở dốc, bắt đầu di chuyển. Từng cú thúc mạnh mẽ khiến nước trong hồ bắn tung tóe lên sàn nhà. "Nỗi đau của nàng sẽ xoa dịu nỗi đau của ta. Chúng ta hòa làm một, máu của ta chảy trong người nàng, máu của nàng thấm vào da thịt ta."

Trong không gian mịt mù hơi nước, tiếng va chạm của da thịt, tiếng nước lõm bõm và tiếng rên rỉ đau đớn xen lẫn khoái cảm tạo nên một bản hòa ca điên loạn.

Tiêu Lãnh như một con thú đói khát lâu ngày. Hắn không chỉ muốn thỏa mãn dục vọng, hắn muốn khắc sâu sự hiện diện của mình vào tận tâm can nàng. Hắn bắt nàng gọi tên hắn, bắt nàng nhìn thẳng vào mắt hắn khi hắn đưa cả hai lên đỉnh điểm.

"Gọi tên ta! Tần Dao, nhìn ta!" Hắn ra lệnh, mỗi lần thúc vào là một lần tra hỏi.

Linh Anh bị cuốn vào cơn lốc tình ái, lý trí tan biến. Nàng ôm chặt lấy cổ hắn, cảm nhận dòng máu nóng hổi từ vai hắn chảy xuống lưng mình, nóng hổi và dính dáp.

"Tiêu... Tiêu Lãnh..." Nàng nức nở gọi tên hắn, âm thanh vỡ vụn.

Nghe được cái tên đó, Tiêu Lãnh gầm lên một tiếng thỏa mãn. Hắn siết chặt lấy hông nàng, dồn hết sức lực cho những cú va chạm cuối cùng, đưa cả hai cùng rơi vào vực thẳm của cực khoái.

...

Hồi lâu sau, không gian trong phòng tắm trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách.

Linh Anh gục đầu trên vai Tiêu Lãnh, hơi thở yếu ớt. Tiêu Lãnh vẫn ôm chặt nàng, bàn tay vuốt ve tấm lưng trần đầy vết thương của nàng.

Lúc này, hắn mới chịu buông nàng ra, với tay lấy lọ thuốc trên kệ đá. Hắn cẩn thận bôi thuốc lên vết chém dài trên lưng nàng, động tác nhẹ nhàng trái ngược hoàn toàn với sự thô bạo ban nãy.

"Hai mũi tiêu trên vai ngài..." Linh Anh mệt mỏi nhắc nhở, mắt nàng díu lại nhưng vẫn cố nhìn vết thương của hắn. Nó đã sưng tấy lên, miệng vết thương tím đen, có dấu hiệu trúng độc.

"Độc cỏn con." Tiêu Lãnh cười khinh miệt. Hắn vận nội công, bàn tay đặt lên vai trái.

Phập! Phập!

Hai mũi phi tiêu bị nội lực đẩy bật ra ngoài, rơi xuống sàn đá leng keng. Máu đen phun ra, bắn lên mặt nước đỏ thẫm.

Tiêu Lãnh không hề biến sắc. Hắn vốc nước rửa sạch máu, rồi quay sang nhìn Linh Anh, ánh mắt phức tạp: "Nàng lo cho ta sao?"

"Ta sợ ngài chết rồi, không ai che chở cho ta." Linh Anh quay mặt đi, che giấu tia cảm xúc lạ lẫm trong mắt.

Tiêu Lãnh không vạch trần nàng. Hắn dùng khăn lớn bọc lấy nàng, bế nàng ra khỏi phòng tắm, đi về phía giường ngủ.

Đặt nàng xuống đệm êm, hắn nằm xuống bên cạnh, kéo nàng vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu nàng.

"Ngủ đi." Hắn ra lệnh, tay vẫn giữ chặt eo nàng như sợ nàng tan biến mất. "Ngày mai tỉnh dậy, ta sẽ cho nàng xem một màn kịch hay. Những kẻ làm nàng chảy máu hôm nay, ngày mai ta sẽ dùng máu của cửu tộc bọn chúng để nhuộm đỏ kinh thành này."

Linh Anh nhắm mắt, mùi hương đàn hương pha lẫn mùi máu trên người hắn bao bọc lấy nàng. Kỳ lạ thay, trong vòng tay của kẻ điên này, nàng lại tìm thấy một cảm giác an toàn hiếm hoi.

Nhưng nàng biết, sự an toàn này được xây trên lưỡi dao. Và nàng, chính là người đang khiêu vũ trên lưỡi dao đó.