MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ảnh Đào HoaChương 8: Vũ điệu của máu và lụa là

Kiếm Ảnh Đào Hoa

Chương 8: Vũ điệu của máu và lụa là

1,927 từ · ~10 phút đọc

Linh Anh tỉnh dậy khi mặt trời đã đứng bóng. Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là cơn đau rát sau lưng, mà là sự trống trải bên cạnh.

Vị trí bên gối đã lạnh ngắt, chứng tỏ Tiêu Lãnh đã rời đi từ lâu.

Nàng chống tay ngồi dậy, tấm chăn gấm trượt xuống để lộ bờ vai trần chi chít những vết hôn ngân tím bầm – dấu tích của trận cuồng phong đêm qua. Vết thương sau lưng đã được băng bó cẩn thận bằng loại vải lụa thượng hạng nhất, mùi thuốc dược liệu thoang thoảng át đi mùi tanh của máu.

"Vương phi tỉnh rồi."

Giọng nói cung kính vang lên. Một dàn tỳ nữ bưng nước rửa mặt và y phục bước vào. Dẫn đầu là một cô nương trẻ tuổi, gương mặt lanh lợi, tự xưng là Xuân Nhi – người được Tiêu Lãnh chỉ định hầu hạ riêng cho nàng.

"Vương gia đâu?" Linh Anh hỏi, giọng vẫn còn chút khàn đặc dư âm của đêm qua.

"Bẩm Vương phi, Vương gia đang ở Hắc Lao thẩm vấn phạm nhân. Ngài dặn khi nào Vương phi tỉnh thì đưa người đến đó." Xuân Nhi vừa chải tóc cho nàng vừa run rẩy nói. Nhắc đến hai chữ "Hắc Lao", sắc mặt cô bé tái mét.

Linh Anh nhíu mày. Hắc Lao? Hắn muốn nàng đến ngục tối sao?

Nàng nhìn vào gương, đôi mắt đen láy lóe lên một tia hứng thú. Thay vì sợ hãi như những nữ nhi thường tình, Linh Anh lại cảm thấy máu trong người hơi sôi lên. Nơi tăm tối, máu me mới chính là thế giới thực sự của nàng, không phải cái lồng son gấm vóc này.

"Chọn cho ta một bộ y phục màu trắng." Linh Anh ra lệnh.

"Màu trắng? Nhưng... nơi đó rất bẩn..." Xuân Nhi ngập ngừng.

"Cứ làm đi."

Lát sau, Linh Anh bước ra khỏi tẩm điện. Nàng vận một bộ bạch y thanh thoát, phiêu dật như tiên tử, hoàn toàn đối lập với điểm đến rùng rợn sắp tới. Trên mái tóc đen dài chỉ cài một cây trâm ngọc đơn giản, nhưng khí chất lạnh lùng tỏa ra từ nàng khiến đám lính gác phải cúi đầu nể sợ

Hắc Lao nằm sâu dưới lòng đất ở phía Bắc vương phủ. Càng đi xuống sâu, không khí càng ẩm ướt, mùi nấm mốc và mùi máu tanh tưởi xộc lên nồng nặc. Tiếng roi da quất vào thịt, tiếng kêu gào thảm thiết vọng lại từ những bức tường đá rêu phong khiến người ta rợn tóc gáy.

Khi Linh Anh bước vào phòng thẩm vấn trung tâm, cảnh tượng trước mắt như địa ngục trần gian.

Tiêu Lãnh ngồi trên một chiếc ghế bành bọc da hổ, tay cầm chén trà, vẻ mặt nhàn nhã như đang xem hát. Nhưng xung quanh hắn là la liệt những dụng cụ tra tấn đẫm máu: kìm kẹp ngón tay, bàn chông, than hồng...

Treo trên giá thập tự là một nam nhân bê bết máu. Đó chính là tên thủ lĩnh thích khách đêm qua, kẻ duy nhất còn sống sót sau cơn thịnh nộ của Tiêu Lãnh. Hắn ta đã bị đánh đến mức không còn nhìn ra hình người, da thịt nát bấy, nhưng vẫn cắn chặt răng không chịu khai nửa lời.

"Vương phi đến rồi."

Tiêu Lãnh ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo khi nhìn thấy nàng bỗng chốc trở nên nhu hòa, nhưng sâu bên trong vẫn là sự chiếm hữu điên cuồng. Hắn vươn tay: "Lại đây."

Linh Anh bước qua vũng máu dưới sàn, tà váy trắng tinh khôi lướt nhẹ trên nền đá đen bẩn thỉu, tạo nên một sự tương phản thị giác mạnh mẽ. Nàng đi đến bên cạnh Tiêu Lãnh, để mặc hắn kéo nàng ngồi lên đùi mình trước mặt bao nhiêu cai ngục và tên tử tù.

"Ngủ ngon không?" Hắn hỏi, tay luồn vào tóc nàng vuốt ve.

"Thiếu hơi ấm của Vương gia, sao ngon được." Linh Anh nhếch môi đáp trả, mắt liếc nhìn tên tù nhân. "Đây là 'kịch hay' ngài muốn cho ta xem sao? Một màn tra tấn thất bại?"

Tiêu Lãnh bật cười, tiếng cười vang vọng trong hầm ngục u tối. "Hắn là tử sĩ. Xương cốt cứng lắm. Cai ngục của ta đã dùng đến 18 loại cực hình mà hắn vẫn không mở miệng. Ta đang định lột da hắn để làm đèn lồng tặng nàng."

Tên thích khách nghe đến lột da, tròng mắt co rút lại nhưng vẫn cố gượng cười khinh bỉ: "Tiêu Lãnh... có giỏi thì giết ta đi... Đừng hòng moi được... tin tức gì..."

Linh Anh nhìn tên thích khách, rồi nhìn sang mâm cụ tra tấn bên cạnh. Nàng lắc đầu ngán ngẩm.

"Vương gia, ngài đánh thế này chỉ làm hắn đau thôi. Đau quá thì thần kinh sẽ tê liệt, não bộ sẽ tự đóng băng để bảo vệ cơ thể. Lúc đó hắn có muốn khai cũng không nhớ mà khai đâu."

Tiêu Lãnh nhướng mày, tỏ vẻ hứng thú: "Ồ? Vậy Vương phi có cao kiến gì?"

Linh Anh đứng dậy khỏi đùi hắn. Nàng bước chậm rãi về phía giá thập tự. Dưới ánh đuốc chập chờn, bóng dáng nàng thanh mảnh, yếu đuối, nhưng trong mắt tên thích khách, nàng lại tỏa ra luồng sát khí còn đáng sợ hơn cả tên ác ma đang ngồi kia.

"Đưa cho ta con dao." Linh Anh chìa tay về phía cai ngục.

Tên cai ngục ngơ ngác nhìn Tiêu Lãnh. Thấy Vương gia gật đầu, hắn vội vàng đưa một con dao găm nhỏ sắc bén cho nàng.

Linh Anh cầm dao, xoay nhẹ trên ngón tay điêu luyện như một nghệ sĩ múa. Nàng ghé sát vào tai tên thích khách, giọng nói nhẹ nhàng, êm ái như lời tình tự:

"Ngươi biết không? Con người có 206 cái xương, nhưng dây thần kinh cảm giác đau thì chằng chịt gấp ngàn lần. Tra tấn không phải là dùng lực, mà là một môn nghệ thuật. Phải biết cắt vào đâu để đau nhất nhưng lại chảy máu ít nhất, để nạn nhân tỉnh táo tận hưởng từng giây phút địa ngục."

Vừa dứt lời, tay Linh Anh lướt nhẹ.

Xoẹt!

Một đường cắt cực mảnh xuất hiện trên đùi non của tên thích khách.

"A A A!!!"

Tiếng hét thất thanh của hắn xé toạc không gian, thảm thiết gấp mười lần những đòn roi lúc trước. Hắn trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội.

Đám cai ngục đứng xung quanh toát mồ hôi lạnh. Bọn họ tra tấn cả ngày hắn không kêu một tiếng, vậy mà Vương phi chỉ vung nhẹ một dao...

"Đây là cắt đứt dây thần kinh cảm giác nông." Linh Anh bình thản giải thích như một y sư đang giảng bài. "Rất đau, đúng không? Nhưng chưa hết đâu."

Nàng tiếp tục di chuyển mũi dao lên phía trên, mũi dao lướt trên da thịt hắn như đang vẽ tranh.

"Ngươi là tử sĩ, không sợ chết. Nhưng ngươi có sợ bị biến thành một đống thịt vụn mà vẫn còn tư duy không? Ta sẽ lóc từng thớ cơ của ngươi, tách từng sợi gân, nhưng ta cam đoan, tim ngươi vẫn đập, phổi ngươi vẫn thở. Ngươi sẽ trơ mắt nhìn chính cơ thể mình bị tháo rời ra."

Ánh mắt Linh Anh lúc này hoàn toàn không có chút cảm xúc của con người. Nó lạnh lẽo, vô cảm và tàn nhẫn đến tột cùng.

Tiêu Lãnh ngồi phía sau, ánh mắt hắn dán chặt vào tấm lưng của nàng. Hắn nhìn thấy sự tàn độc trong từng động tác của nàng, nhìn thấy máu tươi bắn lên tà váy trắng tinh khôi của nàng như những bông hoa đào nở rộ trên tuyết.

Hắn không thấy ghê tởm. Ngược lại, hắn cảm thấy hưng phấn.

Hắn tìm thấy rồi. Đây mới chính là người phụ nữ xứng đáng đứng cạnh hắn. Không phải là một con búp bê xinh đẹp, mà là một con quỷ dữ đội lốt thiên thần. Sự tàn nhẫn của nàng hòa hợp hoàn hảo với sự điên cuồng của hắn.

"Ta... ta nói..." Tên thích khách cuối cùng cũng sụp đổ. Hắn không sợ đau đớn thể xác, nhưng hắn sợ ánh mắt của nữ nhân này. Nó giống như nhìn vào vực thẳm. "Là... là người trong cung..."

"Ai?" Linh Anh dừng dao, mũi dao kề ngay yết hầu hắn.

"Là... Liễu Quý Phi... cùng với... Tần Tướng quân..."

Cái tên vừa thốt ra, không khí trong ngục tối như đông cứng lại.

Linh Anh quay đầu lại nhìn Tiêu Lãnh. Liễu Quý Phi là chị gái của kế mẫu Liễu thị. Vậy là cả gia đình "nhà mẹ đẻ" của thân xác này đều muốn dồn nàng và Tiêu Lãnh vào chỗ chết.

Tiêu Lãnh đứng dậy, chậm rãi bước tới. Hắn không nhìn tên thích khách, mà nhìn Linh Anh. Hắn rút chiếc khăn lụa trong tay áo, cẩn thận lau đi vết máu dính trên má nàng.

"Nghe rõ chưa?" Hắn hỏi.

"Rõ rồi." Linh Anh đáp, ném con dao xuống đất. "Vương gia định xử lý thế nào?"

"Giết." Tiêu Lãnh buông một chữ nhẹ bẫng.

Hắn quay sang tên cai ngục: "Cho hắn một cái chết thống khoái. Còn về phần Tần gia và Liễu Quý Phi..."

Tiêu Lãnh cười, nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng. Hắn ôm eo Linh Anh, kéo nàng ra khỏi phòng tra tấn hôi thối.

"Vương phi của ta vừa mới biểu diễn một màn múa dao tuyệt đẹp. Ta cũng phải đáp lễ chứ. Nàng có muốn xem pháo hoa không?"

"Pháo hoa? Giữa ban ngày?" Linh Anh khó hiểu.

"Không phải pháo hoa thường." Tiêu Lãnh ghé sát tai nàng thì thầm. "Là pháo hoa làm từ kho lương của Tần Tướng quân. Đêm nay, ta sẽ đốt trụi cơ nghiệp của lão già đó, coi như quà lại mặt của con rể."

Linh Anh sững người, rồi bật cười. Nàng kiễng chân, chủ động hôn lên môi Tiêu Lãnh một cái. Nụ hôn phớt qua nhưng đầy ý vị khiêu khích.

"Vương gia hào phóng quá. Thiếp thân xin nhận."

Tiêu Lãnh khựng lại vì nụ hôn chủ động của nàng. Ánh mắt hắn tối sầm lại, dục vọng bùng lên mạnh mẽ. Hắn không kiêng dè đang ở hành lang ngục tối, đẩy mạnh Linh Anh vào vách tường đá lạnh lẽo.

"Nàng vừa châm lửa đấy, Tần Dao."

Hắn cúi xuống, hôn nàng ngấu nghiến. Bàn tay to lớn luồn vào trong lớp y phục trắng tinh, xoa nắn vòng eo thon gọn.

"Ưm... ở đây... bẩn..." Linh Anh thở hổn hển, cố đẩy hắn ra.

"Ta không quan tâm." Tiêu Lãnh gầm gừ, vùi mặt vào cổ nàng hít hà mùi hương cơ thể hòa lẫn mùi sát khí. "Nàng vừa quyến rũ ta bằng sự tàn độc của nàng. Giờ nàng phải chịu trách nhiệm dập lửa."

Hắn bế thốc nàng lên, sải bước nhanh ra khỏi hầm ngục.

"Về phòng. Ta muốn nàng. Ngay bây giờ."

Linh Anh vòng tay ôm cổ hắn, tựa đầu vào vai hắn. Trong lòng nàng dâng lên một cảm giác phức tạp. Nàng vừa lộ ra bộ mặt thật của mình, cứ ngỡ hắn sẽ kiêng dè, ai ngờ hắn lại càng si mê điên cuồng hơn.

Hai kẻ điên yêu nhau, liệu kết cục sẽ là hủy diệt cả thế giới hay hủy diệt chính mình?

Ngoài trời, nắng gắt chói chang, nhưng trong lòng kinh thành Đại Yến, một cơn bão máu tanh sắp sửa nổi lên, bắt đầu từ ngọn lửa thiêu rụi Tần phủ đêm nay.