MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ảnh Đào HoaChương 9: Án phạt đêm tối

Kiếm Ảnh Đào Hoa

Chương 9: Án phạt đêm tối

2,029 từ · ~11 phút đọc

Cánh cửa tẩm điện bằng gỗ sưa chạm trổ rồng phượng bị một lực đạo mạnh mẽ đá văng, va vào tường phát ra tiếng rầm chấn động.

Tiêu Lãnh bế Linh Anh sải bước vào phòng, hơi thở của hắn nặng nề và gấp gáp như một con thú đang trong mùa động dục. Hắn không đi về phía chiếc giường êm ái giữa phòng, mà tiến thẳng đến chiếc trường kỷ lót da hổ đặt cạnh cửa sổ sát đất.

"Thả ta xuống!" Linh Anh bị hắn siết chặt đến mức xương sườn đau nhức, nàng đấm mạnh vào lưng hắn.

"Im miệng!" Tiêu Lãnh gầm gừ, ném nàng xuống trường kỷ.

Linh Anh nảy lên trên lớp nệm da thú mềm mại. Chưa kịp định thần, bóng đen to lớn của Tiêu Lãnh đã bao trùm lấy nàng. Hắn không cho nàng bất kỳ cơ hội nào để trốn thoát, hai tay chống mạnh xuống hai bên sườn nàng, giam hãm nàng trong một không gian chật hẹp nồng nặc mùi nam tính và sát khí.

Bộ bạch y thanh thoát nàng mặc lúc nãy giờ đã lấm lem bùn đất và vài vệt máu đỏ tươi từ Hắc Lao. Sự tương phản giữa màu trắng tinh khôi và những vệt máu tanh tưởi ấy dường như kích thích thị giác của Tiêu Lãnh đến cực độ.

Hắn nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt rực lửa quét từ gương mặt lạnh lùng xuống cần cổ trắng ngần, rồi dừng lại ở vạt áo hơi xộc xệch.

"Nàng biết không, Tần Dao?" Tiêu Lãnh đưa tay vuốt ve gò má nàng, ngón tay cái thô ráp miết mạnh lên đôi môi đỏ mọng. "Lúc nãy, khi nàng cầm dao lóc từng thớ thịt của tên thích khách kia... nàng đẹp đến mức ta muốn giết chết nàng ngay tại chỗ."

Linh Anh rùng mình. Không phải vì sợ, mà vì sự biến thái trong lời nói của hắn chạm đúng vào phần đen tối trong linh hồn nàng.

"Ngài muốn giết ta?" Linh Anh nhếch mép, ánh mắt khiêu khích nhìn thẳng vào mắt hắn. "Vậy thì làm đi. Dùng dao, hay dùng tay?"

"Ta sẽ dùng cách khác." Tiêu Lãnh cười tà mị.

Xoẹt!

Tiếng vải lụa bị xé rách vang lên chói tai. Bộ bạch y trên người Linh Anh bị hắn xé toạc từ cổ xuống tận bụng, phơi bày yếm lót mỏng manh và làn da trắng như tuyết đang ửng hồng vì kích động.

"Ta sẽ giết chết nàng trên chiếc giường này, rồi lại làm cho nàng sống lại, cứ thế lặp đi lặp lại cho đến khi nàng không còn sức để cầm dao nữa."

Dứt lời, hắn cúi xuống, chiếm lấy đôi môi nàng bằng một nụ hôn thô bạo, cuồng nhiệt như bão tố. Không có sự dịu dàng, chỉ có sự cắn xé và chiếm đoạt. Hắn cắn môi nàng, cắn lưỡi nàng, hút lấy từng chút không khí trong buồng phổi nàng.

Linh Anh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Sự tấn công dồn dập của Tiêu Lãnh khiến nàng không kịp thở. Nhưng bản năng sát thủ không cho phép nàng nằm im chịu trận. Nàng vòng tay ôm cổ hắn, móng tay sắc nhọn cào mạnh vào tấm lưng rắn chắc của hắn qua lớp hắc bào, để lại những vệt xước dài.

Cơn đau chỉ làm Tiêu Lãnh thêm hưng phấn. Hắn gầm nhẹ, bàn tay to lớn luồn vào trong yếm, thô bạo xoa nắn bầu ngực mềm mại, ngón tay véo mạnh vào nụ hoa nhạy cảm khiến Linh Anh cong người lên, thốt ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

"Gọi tên ta!" Hắn ra lệnh, môi trượt xuống cổ, để lại những dấu hôn đỏ thẫm chi chít như đánh dấu lãnh thổ.

"Tiêu... Tiêu Lãnh..."

"Chưa đủ!" Hắn quát, tay giật mạnh đai lưng quần của nàng, ném xuống sàn nhà. "Gọi ta là phu quân! Gọi ta là chủ nhân của nàng!"

Linh Anh cắn chặt môi, sự quật cường trong mắt nàng vẫn chưa tắt hẳn. Nhưng Tiêu Lãnh không cho nàng thời gian để bướng bỉnh. Hắn tách rộng hai chân nàng, không chút báo trước mà tiến thẳng vào nơi tư mật khô khốc.

"A!"

Linh Anh hét lên đau đớn, nước mắt sinh lý trào ra. Hắn quá lớn, quá thô bạo, sự xâm nhập bất ngờ này như xé rách cơ thể nàng làm đôi.

Tiêu Lãnh dừng lại một chút, chờ cho nàng thích nghi, hắn cúi xuống hôn lên những giọt nước mắt nơi khóe mi nàng.

"Đau sao? Ta đã nói rồi, đây là án phạt." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc dục vọng. "Phạt nàng dám để tay mình dính máu kẻ khác. Phạt nàng dám cười với tên thị vệ kia. Phạt nàng... dám làm ta điên đảo."

Hắn bắt đầu di chuyển. Ban đầu chậm rãi, day nghiến, rồi dần dần trở nên nhanh và mạnh bạo hơn. Tiếng va chạm của da thịt, tiếng thở dốc nặng nề hòa cùng tiếng rên rỉ vỡ vụn của Linh Anh vang vọng khắp căn phòng rộng lớn.

Linh Anh cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa biển khơi bão táp, bị sóng dữ nhấn chìm rồi lại đẩy lên cao. Nàng bám chặt vào vai Tiêu Lãnh, mồ hôi ướt đẫm cả hai cơ thể. Trong cơn mê loạn, nàng không còn phân biệt được đâu là đau đớn, đâu là khoái cảm. Nàng chỉ biết, người đàn ông này đang lấp đầy nàng, chiếm hữu nàng một cách trọn vẹn nhất.

Màn đêm buông xuống, bao trùm lấy kinh thành Đại Yến một màu đen kịt.

Trong tẩm điện, cuộc hoan ái cuối cùng cũng dừng lại. Linh Anh nằm liệt trên trường kỷ, toàn thân rã rời, không còn chút sức lực nào. Y phục rách nát vương vãi khắp sàn nhà, trộn lẫn với đệm da hổ lộn xộn.

Tiêu Lãnh đứng dậy, hắn khoác hờ một chiếc áo lụa đen, để lộ lồng ngực vạm vỡ đầy những vết cào cấu và vết sẹo cũ. Hắn rót một chén rượu, uống cạn một hơi, rồi đi đến bên cửa sổ, nhìn ra xa về phía Nam thành.

"Lại đây." Hắn gọi, không quay đầu lại.

Linh Anh cố gắng chống tay ngồi dậy, kéo tấm chăn da hổ quấn quanh người. Chân nàng run rẩy khi chạm đất, nhưng nàng vẫn cắn răng bước đến bên cạnh hắn.

"Nhìn đi." Tiêu Lãnh chỉ tay ra ngoài cửa sổ.

Linh Anh nhìn theo hướng tay hắn. Ở phía xa, bầu trời đêm đen kịt bỗng nhiên rực sáng một góc. Những cột khói đen cuồn cuộn bốc lên, lửa đỏ rực liếm lên tận trời cao, nhuộm đỏ cả một vùng mây.

Đó là hướng của Tần phủ. Chính xác hơn, là hướng kho lương thực bí mật của Tần gia.

"Đẹp không?" Tiêu Lãnh hỏi, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.

"Ngài làm thật sao?" Linh Anh kinh ngạc. Nàng cứ tưởng hắn chỉ dọa, không ngờ hắn lại hành động nhanh gọn và quyết liệt đến thế. Đốt kho lương của Tướng quân đương triều, đây là tội lớn tày đình.

"Quân tử nhất ngôn." Tiêu Lãnh xoay người, tựa lưng vào khung cửa sổ, kéo Linh Anh vào lòng mình. Hắn để nàng đứng trước mặt hắn, cùng hắn ngắm nhìn ngọn lửa đang thiêu rụi cơ nghiệp của kẻ thù. "Ta đã nói là quà lại mặt, thì nhất định phải hoành tráng."

"Tần Tướng quân sẽ không để yên đâu." Linh Anh nói, cảm nhận hơi ấm từ lồng ngực hắn truyền sang tấm lưng trần của mình.

"Lão ta dám làm gì?" Tiêu Lãnh cười khinh miệt. "Kho lương đó là do lão ta tham ô quân lương mà có, lão ta dám báo quan sao? Lão ta chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, nuốt cục tức này vào bụng thôi."

Hắn cúi xuống, cằm tựa lên vai nàng, hít hà mùi hương trên tóc nàng: "Hơn nữa, ta làm vậy là để cắt đường lui của nàng, Tần Dao à."

Linh Anh cứng người: "Ý ngài là sao?"

"Tần gia bây giờ đã hận nàng thấu xương. Bọn họ nghĩ rằng chính nàng đã tiết lộ vị trí kho lương cho ta." Tiêu Lãnh thì thầm, giọng nói êm ái như ác quỷ dụ dỗ con mồi. "Nàng bây giờ là kẻ phản bội của Tần gia, là cái gai trong mắt Liễu Quý Phi. Nàng nghĩ, nếu rời khỏi Vương phủ này, nàng còn sống được quá một canh giờ không?"

Linh Anh siết chặt tấm chăn quanh người. Hắn nói đúng. Hắn đã biến nàng thành kẻ thù chung của cả gia tộc nàng. Hắn đã chặt đứt mọi con đường, ép nàng chỉ còn một lựa chọn duy nhất: Dựa vào hắn.

"Ngài... thật thâm độc." Linh Anh nghiến răng.

"Cảm ơn đã khen." Tiêu Lãnh cười lớn. Hắn xoay người nàng lại, nâng cằm nàng lên. "Vì vậy, ngoan ngoãn ở lại đây làm Vương phi của ta. Đừng bao giờ có ý định bỏ trốn nữa."

Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, ánh mắt đột nhiên trở nên nghiêm túc và u ám: "Từ giờ phút này, lệnh cấm túc bắt đầu. Phạm vi hoạt động của nàng là tẩm điện này. Không có lệnh của ta, nàng không được bước chân ra khỏi cửa nửa bước. Đừng hòng rời khỏi giường của ta, trừ khi ta cho phép."

"Ngài định giam lỏng ta?" Linh Anh trừng mắt.

"Là bảo vệ." Tiêu Lãnh sửa lại. "Bên ngoài bây giờ rất hỗn loạn. Chó cùng dứt giậu, Tần gia sẽ phái sát thủ đến lấy mạng nàng bất cứ lúc nào. Ta cần thời gian để dọn dẹp sạch sẽ lũ chuột bọ đó."

Hắn buông nàng ra, đi về phía giá treo áo, bắt đầu mặc lại triều phục chỉnh tề.

"Đêm nay ta phải vào cung giải trình vụ hỏa hoạn 'ngoài ý muốn' này. Nàng ở nhà ngủ cho ngoan."

Tiêu Lãnh bước ra cửa, nhưng trước khi đi, hắn quay lại nhìn Linh Anh đang đứng đơn độc giữa phòng, ánh lửa từ xa hắt lên bóng dáng nàng một màu đỏ quạch thê lương.

"Linh Anh." Hắn gọi, không phải Tần Dao, mà là cái tên sát thủ của nàng.

Linh Anh giật mình ngẩng đầu.

"Ta thích cái tên đó hơn." Tiêu Lãnh nhếch mép, để lại một câu nói đầy ẩn ý rồi biến mất sau cánh cửa.

Cánh cửa đóng lại rầm một cái. Ngay lập tức, tiếng xích sắt lách cách vang lên từ bên ngoài. Hắn khóa cửa.

Linh Anh chạy lại, đập mạnh vào cửa: "Tiêu Lãnh! Mở cửa ra! Ngài không thể nhốt ta như súc vật thế này được!"

"Vương phi, người bớt giận." Giọng của Lục Phong vang lên từ bên ngoài, có vẻ như hắn đã được tha tội chết nhưng bị điều đến đây canh cửa. "Vương gia dặn, nếu người còn đập cửa, ngài ấy sẽ cho người đóng đinh cửa sổ lại đấy."

Linh Anh trượt dọc theo cánh cửa gỗ, ngồi bệt xuống sàn. Nàng nhìn ra cửa sổ, ngọn lửa đằng xa vẫn đang cháy hừng hực.

Hắn biết tên thật của nàng? Hắn biết từ khi nào?

Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Linh Anh nhận ra, nàng đã đánh giá thấp Tiêu Lãnh. Hắn không chỉ là một kẻ điên vì tình, hắn là một con hồ ly xảo quyệt đã nắm thóp nàng ngay từ đầu.

"Tiêu Lãnh..." Linh Anh lẩm bẩm, bàn tay siết chặt lại thành nắm đấm. "Ngài muốn chơi trò giam cầm sao? Được, ta sẽ đợi. Đợi đến khi ngài lơ là nhất, ta sẽ dùng chính sợi xích ngài trói ta để siết cổ ngài."

Nhưng sâu trong thâm tâm, nhịp tim nàng lại đập loạn một cách phản chủ. Cảm giác bị hắn nhìn thấu, bị hắn bao vây, bị hắn chiếm hữu... lại khiến nàng cảm thấy phấn khích một cách kỳ lạ.

Đêm nay, một ngọn lửa thiêu rụi Tần phủ, nhưng một ngọn lửa khác nguy hiểm hơn, điên cuồng hơn đang bùng cháy trong chính tẩm điện của Nhiếp chính vương, thiêu đốt lý trí của cả hai kẻ điên loạn này.