Đã ba ngày trôi qua kể từ đêm lửa cháy rực trời đó. Linh Anh bị giam lỏng hoàn toàn trong tẩm điện của Tiêu Lãnh. Cánh cửa gỗ sưa dày cộp luôn đóng kín, bên ngoài là tiếng bước chân đều đặn của lính canh và tiếng xích sắt va chạm mỗi khi có người đưa cơm.
Căn phòng rộng lớn, xa hoa bậc nhất vương phủ giờ đây chẳng khác gì một cái lồng son. Mọi vật dụng sắc nhọn có thể dùng làm vũ khí đều đã bị Tiêu Lãnh sai người dọn sạch. Ngay cả trâm cài tóc của nàng cũng bị đổi thành trâm gỗ đầu tù.
Linh Anh ngồi xếp bằng trên chiếc giường rộng thênh thang, mắt nhắm nghiền, điều hòa hơi thở. Nàng không khóc lóc, không đập phá như những nữ nhân bình thường. Sát thủ được huấn luyện để chịu đựng sự cô độc. Sự tĩnh lặng này là lúc nàng mài giũa ý chí.
Trên bàn tròn giữa phòng, mâm cơm thịnh soạn với sơn hào hải vị đã nguội lạnh. Đây là mâm thứ chín nàng bỏ qua. Ba ngày nay, nàng không ăn một hạt cơm, chỉ uống một chút nước cầm hơi.
"Két..."
Tiếng chốt cửa nặng nề vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch.
Tiêu Lãnh bước vào. Hắn vừa trở về từ quân doanh, trên người vẫn còn mặc giáp trụ lạnh lẽo, mang theo hơi gió tuyết và sát khí nồng đậm bên ngoài vào phòng.
Ánh mắt hắn quét qua mâm cơm còn nguyên vẹn, rồi dừng lại ở bóng dáng mảnh mai trên giường. Sắc mặt Linh Anh đã tái nhợt đi thấy rõ, đôi môi khô khốc thiếu sức sống, nhưng sống lưng nàng vẫn thẳng tắp, kiêu hãnh như một cây trúc giữa bão tuyết.
"Lại không ăn?"
Tiêu Lãnh gằn giọng, hắn tháo mũ giáp ném mạnh xuống bàn, làm bát canh nguội sóng sánh tràn ra ngoài.
Linh Anh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy nhìn hắn, bình thản đến lạ lùng: "Ta không đói."
"Không đói?" Tiêu Lãnh cười lạnh, sải bước đi nhanh về phía giường. Hắn cúi xuống, tóm lấy cằm nàng, ép nàng ngẩng lên nhìn mình. "Ba ngày không ăn mà nói không đói? Nàng định tu tiên sao? Hay nàng nghĩ dùng cái xác khô này để uy hiếp ta?"
Ngón tay hắn siết chặt, cảm nhận được khuôn mặt nàng đã gầy đi một vòng. Cơn giận bùng lên trong lòng hắn. Hắn giam nàng lại để bảo vệ nàng, để nuôi nàng béo tốt, chứ không phải để nhìn nàng tự hủy hoại bản thân thế này.
"Thả ta ra." Linh Anh nói, giọng khàn đặc. "Ta không phải chim hoàng yến. Nhốt ta ở đây, thà giết ta còn hơn."
"Muốn chết?" Tiêu Lãnh cúi thấp người, trán hắn chạm vào trán nàng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xoáy vào tâm can nàng. "Mạng của nàng là của ta. Nàng không có quyền chết. Nếu nàng dám chết, ta sẽ cho chôn theo cả cái Tần phủ, cả đám ám vệ của ta, và cả... con sen Xuân Nhi kia nữa."
Linh Anh nhíu mày. Hắn luôn biết cách đánh vào điểm yếu của người khác. Dù nàng lạnh lùng, nhưng nàng không muốn người vô tội chết vì mình.
"Ăn đi." Tiêu Lãnh buông cằm nàng ra, quay người bưng bát cháo tổ yến vẫn còn âm ấm từ trên khay (hắn đã sai người hâm nóng liên tục bên ngoài).
"Ta không ăn." Linh Anh quay mặt đi.
"Rầm!"
Tiêu Lãnh đập mạnh bát cháo xuống đôn ghế đầu giường khiến bát sứ vỡ tan tành. Cháo nóng bắn tung tóe.
"Tần Dao! Đừng thử thách kiên nhẫn của ta!" Hắn gầm lên, túm lấy vai nàng, đè nghiến nàng xuống giường. "Nàng tưởng ta không dám làm gì nàng sao? Nàng tưởng ta xót nàng sao?"
Linh Anh nằm dưới thân hắn, nhìn con dã thú đang phát điên bên trên. Nàng bỗng nhiên bật cười, nụ cười yếu ớt nhưng đầy mỉa mai.
"Vương gia, ngài đang sợ sao?"
"Ta sợ?" Tiêu Lãnh khựng lại.
"Ngài sợ ta thoát khỏi tầm kiểm soát của ngài. Ngài sợ cái tên 'Linh Anh' mà ngài vô tình biết được." Linh Anh nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt sắc lẹm. "Nói đi, tại sao ngài biết tên thật của ta? Ngài đã điều tra ta? Hay ngài cũng là... người xuyên đến?"
Câu hỏi này đã ám ảnh nàng suốt ba ngày nay.
Tiêu Lãnh nhìn nàng chằm chằm, sự giận dữ trong mắt hắn dần lắng xuống, thay vào đó là một sự thâm sâu khó lường. Hắn cúi xuống, ngón tay lướt nhẹ trên hàng mi cong vút của nàng.
"Xuyên đến? Ta không hiểu nàng nói gì." Hắn thì thầm. "Nhưng về cái tên Linh Anh... nàng có biết mỗi đêm khi gặp ác mộng, nàng đều gọi cái tên đó không?"
Linh Anh sững sờ. Ác mộng? Đúng, từ khi đến thế giới này, những ký ức về vụ nổ, về những lần ám sát đẫm máu ở kiếp trước vẫn đeo bám nàng trong giấc ngủ. Hóa ra trong vô thức, nàng đã tự gọi tên mình như một cách níu kéo bản ngã.
"Nàng gọi 'Linh Anh, chạy đi', 'Linh Anh, đừng chết'..." Tiêu Lãnh nhắc lại từng câu, giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút xót xa mà chính hắn cũng không nhận ra. "Một nữ nhân, trong mơ không gọi mẹ, không gọi cha, lại gọi tên một người lạ để bảo vệ chính mình. Ta đoán, đó là tên thật của linh hồn đang trú ngụ trong thể xác này, đúng không?"
Hắn thông minh hơn nàng tưởng. Hắn không cần gián điệp, hắn dùng trực giác của một kẻ săn mồi để thấu hiểu con mồi của mình.
"Nếu ngài biết ta là ai, ngài không sợ sao?" Linh Anh hỏi. "Ta là sát thủ. Ta giết người không chớp mắt. Nằm cạnh ta, ngài có thể mất mạng bất cứ lúc nào."
"Sợ?" Tiêu Lãnh bật cười, tiếng cười vang vọng lồng ngực. Hắn cúi xuống, cắn nhẹ lên chóp mũi nàng. "Ta là Chiến thần uống máu quân thù mà lớn. Ta chỉ sợ thê tử của mình quá yếu đuối, không đủ sức cầm dao đâm ta thôi."
Nói rồi, hắn ngồi dậy, với tay lấy một bát cháo khác từ trên bàn (hắn đã chuẩn bị sẵn hai bát). Hắn húp một ngụm lớn, ngậm trong miệng, rồi bất ngờ cúi xuống, phong kín đôi môi khô khốc của Linh Anh.
"Ưm...!"
Linh Anh mở to mắt kinh ngạc. Nàng muốn đẩy hắn ra nhưng hai tay đã bị hắn khóa chặt trên đỉnh đầu. Dòng cháo ấm nóng, ngọt ngào từ miệng hắn cưỡng ép truyền sang miệng nàng.
Hắn dùng lưỡi cạy mở hàm răng nàng, ép nàng phải nuốt xuống. Hương vị của tổ yến hòa lẫn với mùi vị đàn ông nồng nặc của hắn tạo nên một cảm giác tê dại.
Một ngụm, hai ngụm...
Linh Anh bị ép phải nuốt, nếu không sẽ bị sặc. Tiêu Lãnh kiên nhẫn mớm cho nàng từng chút một, động tác vừa thô bạo vừa... dịu dàng đến quái đản. Hắn không chỉ mớm cháo, hắn còn tranh thủ quấn quýt, đảo lưỡi, hút hết dịch vị ngọt ngào trong miệng nàng.
Đến khi bát cháo cạn sạch, Linh Anh thở hổn hển, mặt đỏ bừng vì thiếu khí và vì xấu hổ. Khóe miệng nàng còn vương lại một chút nước cháo trắng đục, trông cực kỳ ám muội.
Tiêu Lãnh nhìn đôi môi sưng đỏ của nàng, ánh mắt tối sầm lại. Dục vọng bị kìm nén suốt ba ngày qua lại bùng lên như lửa gặp dầu.
"Ăn xong rồi thì đến lượt ta."
Hắn nói một câu đầy ẩn ý, rồi không đợi nàng phản ứng, bàn tay to lớn đã luồn vào trong vạt áo ngủ mỏng manh của nàng.
"Tiêu Lãnh... ta vừa mới ăn..." Linh Anh yếu ớt phản kháng.
"Ăn no rồi mới có sức vận động." Hắn lý sự cùn, tay thô bạo xé toạc lớp áo lót.
Bầu ngực trắng nõn nà nảy ra trước mắt hắn, hai điểm hồng hào dựng đứng lên vì lạnh. Tiêu Lãnh cúi xuống, ngậm lấy một bên, day nghiến, mút mát như một đứa trẻ đói sữa, nhưng lực đạo lại mạnh mẽ của một người đàn ông muốn chiếm hữu.
"A..." Linh Anh cong người lên, cảm giác tê dại truyền từ ngực thẳng xuống bụng dưới.
Cơ thể nàng, sau ba ngày bỏ đói, lại trở nên nhạy cảm lạ thường. Sự đụng chạm của hắn lúc này giống như một liều thuốc kích thích cực mạnh.
Tiêu Lãnh không vội vàng tiến vào. Hắn muốn trừng phạt sự bướng bỉnh của nàng. Hắn dùng tay, dùng miệng, chăm sóc từng tấc da thịt trên người nàng, đặc biệt là những nơi nhạy cảm nhất. Hắn khiến nàng phải rên rỉ, phải vặn vẹo cầu xin, nhưng lại cố tình không cho nàng sự giải thoát.
"Nói đi, lần sau còn dám bỏ ăn nữa không?" Hắn hỏi, ngón tay đang làm loạn nơi tư mật ướt át.
"Không... a... không dám..." Linh Anh nức nở, lý trí sát thủ đã bay biến đâu mất, chỉ còn lại bản năng của một người phụ nữ đang khao khát.
"Nói, nàng là của ai?" Hắn thúc nhẹ một cái, trêu chọc.
"Của ngài... là của Tiêu Lãnh..."
Nhận được câu trả lời hài lòng, Tiêu Lãnh mới gầm nhẹ một tiếng, tách rộng chân nàng ra và tiến vào sâu lút cán.
Sự lấp đầy đột ngột khiến cả hai cùng thở hắt ra thỏa mãn. Tiêu Lãnh bắt đầu di chuyển, mỗi cú thúc đều chạm đến tận cùng, mạnh mẽ và dứt khoát. Hắn như muốn dùng cách này để truyền sinh lực của mình sang cho nàng, để khẳng định nàng vẫn còn sống, và đang sống dưới thân hắn.
Cuộc hoan ái diễn ra không quá dài vì sức khỏe của Linh Anh còn yếu, nhưng độ mãnh liệt thì không hề giảm sút. Đến khi Tiêu Lãnh trút bỏ tất cả vào bên trong nàng, Linh Anh đã mệt lả đi, thiếp đi trong vòng tay hắn.
Tiêu Lãnh kéo chăn đắp cho cả hai. Hắn nhìn gương mặt khi ngủ của nàng, những đường nét sắc sảo giờ đã mềm mại hơn. Hắn đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc dính mồ hôi trên trán nàng.
"Linh Anh..." Hắn thì thầm gọi cái tên đó, nếm thử trên đầu môi. "Dù nàng là ai, là Tần Dao hay Linh Anh, kiếp này nàng cũng đừng hòng thoát khỏi tay ta."
Hắn đứng dậy, mặc lại y phục, bước ra khỏi phòng.
Ngoài cửa, Lục Phong đã chờ sẵn.
"Vương gia."
"Tình hình Tần phủ thế nào?" Tiêu Lãnh hỏi, giọng trở lại vẻ lạnh lùng tàn khốc.
"Bẩm, Tần Tướng quân đang điên cuồng dâng tấu sớ tố cáo ngài. Nhưng Hoàng thượng đã gạt đi. Có điều..." Lục Phong ngập ngừng. "Mật báo cho biết, Tần gia đã liên hệ với 'Huyết Sát Các' - tổ chức sát thủ khét tiếng giang hồ. Có lẽ mục tiêu là Vương phi."
Tiêu Lãnh nheo mắt, sát khí bùng lên quanh người hắn khiến Lục Phong rùng mình.
"Huyết Sát Các?" Tiêu Lãnh cười gằn. "Tốt lắm. Vương phi đang buồn chán, vừa khéo có đồ chơi tự dẫn xác đến. Truyền lệnh xuống, nới lỏng canh gác ở cổng Tây. Ta muốn xem, con mèo nhỏ của ta khi đối đầu với đồng loại sẽ thú vị như thế nào."
Hắn quay đầu nhìn lại cánh cửa đóng kín. Hắn không định giam nàng mãi. Hắn muốn mài giũa nàng. Một thanh kiếm quý phải được tôi luyện trong máu và lửa. Và hắn, sẽ là người cầm thanh kiếm đó.