MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ảnh Đào HoaChương 11: Cuộc đào tẩu bất thành

Kiếm Ảnh Đào Hoa

Chương 11: Cuộc đào tẩu bất thành

1,930 từ · ~10 phút đọc

Đêm khuya, trăng thượng huyền treo lơ lửng trên đỉnh trời, tỏa ra thứ ánh sáng bàng bạc lạnh lẽo phủ xuống Vương phủ Nhiếp chính vương.

Linh Anh mở bừng mắt. Nàng không ngủ. Sát thủ luôn có một chiếc đồng hồ sinh học chuẩn xác đến từng giây. Bây giờ là giờ Tý, thời điểm âm khí nặng nhất, cũng là lúc sự canh phòng thường lơi lỏng nhất do lính gác đổi ca.

Nhưng hôm nay, sự lơi lỏng này có gì đó bất thường.

Tiếng bước chân đều đặn của lính canh bên ngoài hành lang dường như thưa thớt hơn mọi khi. Thậm chí, cánh cửa sổ phía Tây – nơi nàng từng bị Tiêu Lãnh dọa đóng đinh – lại đang khép hờ, không có chốt khóa.

Hai chữ hiện lên ngay trong đầu Linh Anh. Với trí tuệ của Tiêu Lãnh, hắn sẽ không bao giờ mắc sai lầm sơ đẳng như vậy. Hắn đang mở cửa mời nàng ra ngoài. Hắn muốn chơi trò mèo vờn chuột, muốn xem nàng sẽ làm gì khi thấy miếng mỡ treo trước miệng.

Linh Anh ngồi dậy, bước xuống giường. Nàng nhìn đôi bàn tay mảnh khảnh của mình. Ba ngày bị giam cầm, tuy sức lực chưa hồi phục hoàn toàn nhưng ý chí tự do trong nàng chưa bao giờ tắt.

"Tiêu Lãnh, ngài muốn chơi, ta sẽ chơi với ngài. Nhưng con chuột này có răng nanh đấy."

Linh Anh xé một dải lụa từ tấm rèm cửa, buộc chặt ống tay áo và gấu váy lại cho gọn gàng. Nàng rút cây trâm gỗ trên tóc xuống, mài mạnh đầu nhọn lên cạnh bàn đá. Đây là vũ khí duy nhất nàng có lúc này.

Nàng lách người qua cửa sổ, nhẹ nhàng đáp xuống bãi cỏ bên dưới như một con mèo đen. Không một tiếng động.

Vương phủ chìm trong bóng tối. Linh Anh men theo những góc khuất, di chuyển nhanh thoăn thoắt về phía cổng Tây. Đúng như dự đoán, lính canh ở đây cực kỳ mỏng. Chỉ có hai tên đang đứng gà gật dựa vào cột.

Linh Anh nín thở, nhặt một viên đá nhỏ, ném về phía bụi cây đối diện.

Cạch!

"Ai đó?" Hai tên lính giật mình, cầm giáo chạy về phía tiếng động.

Chớp lấy thời cơ, Linh Anh lao vút qua cổng, biến mất vào màn đêm. Nàng không chạy ra đường lớn, mà lao thẳng vào rừng Đào Hoa – khu rừng cấm địa bao quanh phía sau vương phủ, con đường tắt duy nhất dẫn ra ngoại thành mà không qua trạm kiểm soát.

Khu rừng Đào Hoa về đêm đẹp một cách ma mị. Hàng ngàn gốc đào cổ thụ vặn vẹo hình thù quái dị, những cánh hoa rơi lả tả trong gió tạo nên một cơn mưa hoa màu máu. Nhưng Linh Anh không có tâm trí thưởng ngoạn. Nàng cảm nhận được sát khí.

Sát khí không đến từ phía sau, mà đến từ bốn phía.

Vút! Vút! Vút!

Ba bóng đen từ trên tán cây lao xuống, chặn đứng đường đi của nàng. Chúng mặc hắc y bó sát, mặt bịt khăn đen, trên tay cầm song đao sáng loáng. Mùi máu tanh tưởi toát ra từ người chúng nồng nặc hơn bất kỳ tên lính gác nào.

"Huyết Sát Các?" Linh Anh dừng lại, lưng tựa vào một gốc đào lớn, tay siết chặt cây trâm gỗ.

"Vương phi quả nhiên tinh mắt." Tên cầm đầu cất giọng khàn đặc, đôi mắt híp lại đầy dâm tà khi nhìn thấy dung nhan diễm lệ của nàng dưới ánh trăng. "Tần Tướng quân bỏ ra ngàn vàng để mua cái đầu của cô. Nhưng nhìn cô xinh đẹp thế này, giết ngay thì phí quá. Chi bằng để huynh đệ ta vui vẻ một chút trước khi tiễn cô lên đường?"

Linh Anh cười lạnh. Tần gia thật sự muốn nàng chết. Bọn họ không chỉ muốn giết người diệt khẩu mà còn muốn hủy hoại danh tiết của nàng.

"Muốn chơi ta? E là các ngươi không đủ bản lĩnh."

"Con đàn bà mạnh miệng! Lên!"

Ba tên sát thủ đồng loạt lao vào. Ánh đao loang loáng chém xuống.

Linh Anh không đỡ, nàng lách người sang trái, tránh đường đao chí mạng trong gang tấc. Một lọn tóc đen bị chém đứt bay trong gió. Nàng lợi dụng thân pháp nhỏ bé, trườn qua nách tên thứ nhất, cây trâm gỗ trong tay cắm phập vào huyệt nách của hắn.

"Á!" Tên đó hét lên, cánh tay cầm đao tê liệt, buông rơi vũ khí.

Linh Anh nhanh như chớp chụp lấy thanh đao đang rơi, xoay người chém một đường bán nguyệt. Máu tươi phun ra. Tên sát thủ ôm cổ ngã gục.

"Giết nó!" Hai tên còn lại điên tiết, thế công trở nên dồn dập hơn.

Linh Anh cắn răng chống đỡ. Cơ thể này quá yếu, nội lực không có, chỉ dựa vào kỹ năng chiến đấu hiện đại thì không thể cầm cự lâu với cao thủ nội công.

Keng!

Thanh đao trong tay nàng bị chấn bay. Một tên sát thủ tung cước đá mạnh vào bụng nàng.

"Ưm!" Linh Anh văng ra xa, đập lưng vào thân cây đào xù xì. Cơn đau thấu tim phổi khiến nàng ho ra một ngụm máu tươi.

Hai tên sát thủ cười gằn bước tới. "Hết đường chạy rồi nhé, Vương phi."

Linh Anh quệt máu trên khóe môi, ánh mắt vẫn rực lửa căm hờn. Nàng thà cắn lưỡi tự sát chứ không để lũ súc sinh này chạm vào người.

Nhưng ngay khi tên sát thủ giơ đao lên định kết liễu nàng, một luồng kình phong khủng khiếp từ đâu ập tới.

Bốp!

Đầu của tên sát thủ nổ tung như một quả dưa hấu bị đập nát. Máu và óc bắn tung tóe lên người Linh Anh.

Tên còn lại kinh hoàng quay đầu. Từ trong bóng tối sâu thẳm của rừng đào, một bóng người cao lớn chậm rãi bước ra. Hắc bào thêu rồng bay phần phật trong gió, tay cầm một thanh trường kiếm đen tuyền, đôi mắt đỏ ngầu như ác quỷ Tu La bò lên từ địa ngục.

Là Tiêu Lãnh.

Hắn không nhìn đám sát thủ, ánh mắt hắn dán chặt vào Linh Anh – người đang ngồi bệt dưới đất, quần áo xộc xệch, khóe môi rỉ máu.

"Ta đã nói gì?" Tiêu Lãnh hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh buốt sống lưng. "Ta nói: Đừng hòng rời khỏi giường của ta."

"Chiến... Chiến thần Tiêu Lãnh!" Tên sát thủ còn lại run rẩy, lùi lại phía sau. Danh tiếng tàn bạo của Tiêu Lãnh đủ để khiến bất kỳ kẻ nào trong giang hồ cũng phải khiếp sợ.

"Huyết Sát Các?" Tiêu Lãnh liếc mắt nhìn hắn, ánh nhìn như nhìn một con kiến. "Dám động vào đồ chơi của ta, các ngươi chán sống rồi."

Vút!

Hắn không cần di chuyển. Chỉ một cái phất tay, thanh trường kiếm đen tuyền bay đi như một tia chớp đen.

Phập!

Thanh kiếm xuyên qua lồng ngực tên sát thủ, ghim chặt hắn vào thân cây đào phía sau. Hắn giãy chết vài cái rồi tắt thở, mắt vẫn trợn trừng kinh hãi.

Khu rừng trở lại tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít và mùi máu tanh nồng nặc.

Tiêu Lãnh bước tới, rút thanh kiếm ra khỏi xác chết, máu tươi nhỏ tong tỏng xuống nền cỏ xanh. Hắn đi về phía Linh Anh.

Linh Anh ngước nhìn hắn. Dưới ánh trăng, hắn giống như một vị thần chết uy nghiêm và tàn khốc. Nàng biết, cái bẫy này là hắn giăng ra. Hắn dùng nàng làm mồi nhử để dụ Huyết Sát Các, đồng thời cũng để thử thách sự phục tùng của nàng.

Và nàng đã thất bại. Nàng đã chạy trốn.

"Ngài thắng rồi." Linh Anh cười nhạt, buông xuôi hai tay.

Tiêu Lãnh đứng trước mặt nàng, bóng đen bao trùm lấy nàng. Hắn không đỡ nàng dậy, mà cúi xuống, dùng mũi kiếm dính máu nâng cằm nàng lên. Lưỡi kiếm lạnh lẽo kề sát vào làn da cổ mỏng manh, chỉ cần hắn ấn nhẹ một cái, nàng sẽ mất mạng.

"Thắng?" Tiêu Lãnh cười gằn. "Nàng nghĩ đây là một trò chơi thắng thua sao? Không, Tần Dao. Đây là sự trừng phạt."

Hắn nhìn vết máu trên khóe môi nàng, rồi nhìn sang vệt máu của tên sát thủ bắn lên mặt nàng. Ánh mắt hắn tối sầm lại, sự chiếm hữu điên cuồng bùng nổ.

"Ta đã cho nàng cơ hội. Ta đã nới lỏng canh gác, ta đã để cửa mở. Ta hy vọng nàng sẽ ngoan ngoãn ở lại. Nhưng nàng... nàng vẫn chọn cách bỏ chạy."

Hắn vứt thanh kiếm sang một bên, cúi xuống, thô bạo túm lấy tóc nàng, kéo nàng đứng dậy.

"A..." Linh Anh đau đớn nhăn mặt.

"Đau không?" Hắn hỏi, giọng lạc đi vì giận dữ. "Nàng thà chết dưới tay bọn chúng còn hơn ở bên cạnh ta sao?"

"Ở bên cạnh ngài... cũng là chết dần chết mòn." Linh Anh đáp trả, không hề run sợ.

"Được. Rất tốt." Tiêu Lãnh nghiến răng. Hắn bất ngờ xé toạc tay áo của nàng, dùng dải lụa đó trói chặt hai tay nàng ra sau lưng.

"Ngài làm cái gì vậy?"

"Đưa nàng về." Tiêu Lãnh nói cộc lốc. Hắn không bế nàng như mọi khi, mà lôi nàng đi xềnh xệch. Hắn muốn nàng cảm thấy nhục nhã, cảm thấy bất lực.

"Đi! Đi về cái lồng của nàng!"

Linh Anh bị hắn lôi đi, chân trần dẫm lên sỏi đá đau buốt, nhưng nàng cắn răng không kêu một tiếng.

Ra khỏi rừng đào, Lục Phong và một đội ám vệ đã chờ sẵn. Thấy Vương gia lôi Vương phi đi ra với vẻ mặt đằng đằng sát khí, ai nấy đều cúi gằm mặt, không dám thở mạnh.

"Lục Phong!" Tiêu Lãnh quát.

"Có thuộc hạ!"

"Đến thợ rèn giỏi nhất kinh thành, ngay trong đêm nay, đúc cho ta một sợi xích." Tiêu Lãnh ra lệnh, ánh mắt hắn nhìn Linh Anh như muốn nuốt chửng. "Phải là xích bằng vàng ròng. Thật nặng, thật chắc chắn. Và một cái vòng cổ chân khắc tên ta."

Linh Anh sững người, trừng mắt nhìn hắn: "Tiêu Lãnh! Ngài dám!"

"Ta có gì mà không dám?" Tiêu Lãnh cười điên loạn. Hắn kéo nàng sát vào người mình, tay bóp chặt eo nàng. "Nàng thích chạy nhảy đúng không? Ta sẽ khóa chân nàng lại. Từ nay về sau, thế giới của nàng chỉ gói gọn trong bán kính sợi xích đó. Nàng sẽ ăn trên giường, ngủ trên giường, và... phục vụ ta trên giường."

Hắn ghé sát tai nàng, thì thầm lời tuyên án chung thân: "Chào mừng đến với địa ngục thực sự, đóa hoa đào của ta."

Linh Anh rùng mình. Nàng nhìn thấy sự nghiêm túc trong mắt hắn. Lần này hắn không đùa. Hắn thực sự định biến nàng thành nô lệ tình dục, thành một vật nuôi bị giam cầm vĩnh viễn trong lồng kính.

Nàng vùng vẫy, định tung cước đá hắn, nhưng Tiêu Lãnh dễ dàng hóa giải. Hắn vác nàng lên vai, vỗ mạnh vào mông nàng một cái bốp rõ kêu trước mặt ba quân tướng sĩ.

"Về phòng ta sẽ dạy dỗ lại nàng."

Đêm nay, trăng sáng vằng vặc, nhưng trong lòng Linh Anh là một màu đen tuyệt vọng. Nàng biết, cuộc chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu. Không phải chiến đấu với sát thủ, mà là chiến đấu để giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng trước dục vọng chiếm hữu vô tận của con quái vật tên Tiêu Lãnh.