Không gian trong tẩm điện của Nhiếp chính vương ngột ngạt đến mức khó thở, tựa như không khí đã bị rút cạn, chỉ còn lại sát khí và mùi hương trầm lạnh lẽo.
Linh Anh bị ném mạnh xuống giường. Tấm nệm gấm dày không đủ để xoa dịu cơn đau từ cú va chạm và cả sự ê ẩm sau trận giao chiến trong rừng đào. Nàng lồm cồm bò dậy, tóc tai rũ rượi, quần áo rách nát tả tơi, nhưng đôi mắt vẫn quắc lên nhìn Tiêu Lãnh đầy căm hận.
Tiêu Lãnh đứng ở cuối giường. Hắn đã cởi bỏ giáp trụ, chỉ mặc một bộ trung y màu đen tuyền, cổ áo mở rộng để lộ lồng ngực vạm vỡ và vết sẹo mờ nơi vai trái – dấu tích của hai mũi phi tiêu đêm đó. Hắn không lao vào nàng ngay, mà đứng đó, khoanh tay, bình thản quan sát nàng như một nghệ nhân đang ngắm nhìn tác phẩm điêu khắc bị lỗi cần phải sửa chữa.
"Cốc cốc."
Tiếng gõ cửa vang lên, phá vỡ sự im lặng chết chóc.
"Vào đi." Tiêu Lãnh ra lệnh.
Cánh cửa mở hé, Lục Phong bước vào, đầu cúi thấp, hai tay bưng một chiếc khay phủ vải nhung đỏ. Hắn không dám ngẩng lên nhìn cảnh tượng bừa bộn trên giường, vội vàng đặt chiếc khay lên bàn rồi lui ra ngoài nhanh như một cơn gió, đóng chặt cửa lại.
Tiêu Lãnh bước tới chiếc bàn, từ tốn lật tấm vải nhung ra.
Dưới ánh nến chập chờn, một thứ ánh sáng vàng kim lấp lánh hắt lên, chói mắt và lạnh lẽo. Đó là một sợi xích. Không phải xích sắt thô kệch, mà là xích được đúc bằng vàng ròng nguyên chất, từng mắt xích to bằng ngón tay cái được chế tác tinh xảo, nối liền với một chiếc vòng cổ chân chạm khắc hoa văn hoa đào chìm.
Đẹp đẽ, xa hoa, nhưng vẫn là xiềng xích.
Linh Anh nhìn thấy vật đó, đồng tử co rút lại. Hắn làm thật.
"Đến đây." Tiêu Lãnh cầm sợi xích lên. Tiếng vàng va chạm vào nhau phát ra âm thanh leng keng vui tai nhưng lọt vào tai Linh Anh lại như tiếng chuông báo tử cho sự tự do.
"Không!" Linh Anh lùi lại, ép sát lưng vào vách tường lạnh ngắt ở đầu giường. "Tiêu Lãnh, ngài không được làm thế! Ta là người, không phải súc vật!"
"Người?" Tiêu Lãnh cười nhạt, bước từng bước chậm rãi về phía giường, tay lắc nhẹ sợi xích. "Người thì biết giữ lời hứa. Còn nàng, hứa ngoan ngoãn nhưng lại bỏ trốn. Hành động lén lút trong đêm như vậy, chỉ có loài mèo hoang mới làm thôi."
Hắn leo lên giường, bóng đen to lớn bao trùm lấy nàng. Linh Anh tung chân đá vào ngực hắn, đòn thế hiểm hóc nhắm vào huyệt đản trung. Nhưng Tiêu Lãnh chỉ cần một tay đã tóm gọn cổ chân nàng.
Bàn tay hắn nóng rực, cứng như thép nguội siết chặt lấy mắt cá chân mảnh khảnh của nàng, kéo mạnh một cái.
"A!"
Linh Anh bị lôi xềnh xệch về phía hắn. Tiêu Lãnh đè lên người nàng, dùng trọng lượng cơ thể để khóa chặt mọi đường lui. Hắn không vội vàng làm chuyện đồi bại, mà tập trung vào cổ chân trái của nàng.
"Đừng giãy. Nếu không muốn gãy chân." Hắn cảnh cáo, giọng điệu bình thản đến rợn người.
"Cạch."
Tiếng lẫy khóa vang lên khô khốc.
Chiếc vòng vàng lạnh ngắt ôm trọn lấy cổ chân trắng ngần của Linh Anh. Kích thước vừa khít, bên trong còn được lót một lớp nhung mỏng để không làm trầy xước da thịt nàng – sự chu đáo biến thái đến tận cùng.
Tiêu Lãnh cầm đầu kia của sợi xích, móc vào một cái khuyên tròn bằng sắt đã được gia cố sẵn trên cột giường từ bao giờ.
Xong.
Hắn buông nàng ra, ngồi lùi lại để chiêm ngưỡng tác phẩm của mình.
Trên nền đệm gấm đỏ thẫm, cổ chân trắng muốt của Linh Anh bị khóa bởi chiếc vòng vàng rực rỡ, sợi xích dài khoảng ba mét nằm uốn lượn như một con rắn kim loại. Vẻ đẹp của sự giam cầm, sự tương phản giữa sự mong manh và sự áp chế khiến Tiêu Lãnh cảm thấy hài lòng tột độ.
"Đẹp lắm." Hắn khen ngợi, ngón tay lướt nhẹ trên những mắt xích vàng. "Từ nay, đây là thế giới của nàng. Sợi xích này dài đúng ba mét, vừa đủ để nàng đi từ giường đến bàn ăn, và đến bồn tắm sau tấm bình phong kia. Ngoài phạm vi đó... đừng hòng bước tới."ên này.
Linh Anh ngồi dậy, tay run rẩy chạm vào chiếc vòng trên chân mình. Nàng thử giật mạnh.
Keng!
Sợi xích căng ra, kéo lại, chắc chắn vô cùng. Vàng ròng tuy mềm, nhưng lõi bên trong chắc chắn là hợp kim thép tinh luyện, không thể phá vỡ bằng sức người.
"Ngài là đồ điên..." Linh Anh ngẩng đầu, mắt đỏ hoe nhìn hắn. Nàng không khóc, nhưng sự uất hận dâng trào trong lòng khiến lồng ngực nàng đau nhói. "Ngài nghĩ trói được chân ta là trói được ta sao? Ta sẽ tìm cách... ta sẽ chặt đứt cái chân này để thoát khỏi ngài!"
Ánh mắt Tiêu Lãnh tối sầm lại. Hắn lao tới, bóp chặt cằm nàng, ép nàng nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Nàng dám?" Hắn gầm gừ, sát khí bùng nổ. "Nếu nàng dám làm tổn thương dù chỉ một móng tay của mình, ta sẽ cho san bằng cả kinh thành này để chôn cùng cái móng tay đó. Nàng chặt một chân, ta sẽ chặt mười cái chân của những kẻ nàng từng tiếp xúc. Lục Phong, Xuân Nhi, thậm chí là cả cái Tần phủ rác rưởi kia."
"Ngài..." Linh Anh cứng họng. Hắn quá hiểu nàng. Hắn biết nàng tàn nhẫn với kẻ thù nhưng lại mềm lòng với người vô tội.
"Ngoan ngoãn đi." Tiêu Lãnh buông tay, giọng dịu lại nhưng vẫn đầy đe dọa. "Bây giờ, hãy thực hiện nghĩa vụ của một vật nuôi đi."
Hắn đứng dậy, dang rộng hai tay: "Cởi đồ cho ta."
Linh Anh trừng mắt: "Ta không làm."
"Không làm?" Tiêu Lãnh nhếch mép. Hắn cầm sợi xích vàng, giật mạnh một cái.
Lực kéo bất ngờ khiến Linh Anh mất thăng bằng, ngã chúi về phía trước, ngay dưới chân hắn. Tư thế này... nhục nhã không thể tả. Nàng giống như một con chó nhỏ bị chủ nhân kéo dây xích.
"Ta không thích nhắc lại lần hai." Tiêu Lãnh cúi xuống, vuốt ve đầu nàng. "Hoặc là nàng tự nguyện phục vụ ta, hoặc là ta sẽ gọi lính canh vào đây xem Vương phi của họ bị xích như thế nào."
Linh Anh run lên vì giận. Nàng cắn môi đến bật máu, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Nhưng cuối cùng, nàng từ từ vươn tay ra. Những ngón tay thon dài run rẩy chạm vào đai lưng của hắn.
Từng lớp y phục đen tuyền rơi xuống sàn nhà. Cơ thể cường tráng như tượng tạc của Tiêu Lãnh hiện ra ngay trước mắt nàng. Hắn đứng sừng sững, uy nghiêm và đầy dục vọng.
Tiêu Lãnh nhìn đỉnh đầu nàng, cảm nhận sự phục tùng cưỡng ép này khiến dòng máu trong người hắn sôi sục. Hắn ngồi xuống mép giường, kéo nàng vào giữa hai chân mình.
"Đến lượt nàng."
Hắn không để nàng tự làm, mà tự tay xé nát bộ y phục rách rưới trên người nàng. Tiếng vải lụa rách toạc hòa cùng tiếng xích vàng leng keng tạo nên một bản hòa âm kích thích.
Khi cơ thể Linh Anh hoàn toàn phơi bày dưới ánh nến, Tiêu Lãnh không kiềm chế được nữa. Hắn đẩy nàng ngã xuống giường.
Lần này, hắn không hôn môi nàng. Hắn hôn lên cổ chân nàng, nơi chiếc vòng vàng đang tỏa ra hơi lạnh. Hắn liếm láp quanh chiếc vòng, rồi trượt lưỡi dọc theo bắp chân, lên đùi non...
"Ưm... đừng..." Linh Anh rùng mình, cố co chân lại, nhưng sợi xích vàng đã giữ nàng lại, biến thành điểm tựa để hắn dễ dàng tách rộng hai chân nàng ra.
"Nhìn xem." Tiêu Lãnh ngẩng đầu, đôi mắt rực lửa dục vọng chỉ vào sợi xích. "Sợi xích này đẹp biết bao khi ở trên người nàng. Nó làm nổi bật làn da trắng của nàng, làm nổi bật sự dâm đãng mà nàng luôn cố che giấu."
"Ta không có..."
"Có." Tiêu Lãnh cắt ngang. Hắn cúi xuống, vùi mặt vào nơi tư mật ẩm ướt, dùng lưỡi trêu chọc hạt ngọc nhạy cảm. "Cơ thể nàng thành thật hơn cái miệng của nàng nhiều."
"A!" Linh Anh cong người lên, tay bám chặt vào ga giường. Khoái cảm ập đến quá nhanh và quá mạnh khiến nàng không kịp phòng bị.
Tiêu Lãnh không cho nàng thời gian để thở. Hắn đứng dậy, cầm lấy hai cổ chân nàng, vắt lên vai mình. Sợi xích vàng đung đưa, va vào lưng hắn, vào ngực nàng.
Hắn tiến vào. Một cú thúc mạnh mẽ, lút cán.
"Của ta!" Tiêu Lãnh gầm lên, bắt đầu di chuyển điên cuồng. "Từ nay về sau, chỉ có ta mới được thấy nàng thế này. Chỉ có ta mới được nghe tiếng xích này rung lên vì nàng."
Linh Anh bị cuốn vào cơn bão tình dục thô bạo. Nàng đau đớn vì sự xâm nhập sâu, nhưng cũng đê mê vì sự lấp đầy trọn vẹn. Tiếng kim loại va chạm keng keng theo từng nhịp thúc của hắn như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thân phận hiện tại của nàng.
Nàng là tù nhân. Là nô lệ. Là đóa chim ưng đã bị bẻ gãy cánh, bị nhốt trong chiếc lồng kính dát vàng này.
"Gọi tên ta... Gọi chủ nhân..." Tiêu Lãnh thúc ép, mồ hôi hắn nhỏ xuống ngực nàng, nóng hổi.
"Chủ... nhân..." Linh Anh nức nở, lý trí vỡ vụn. Nàng buông xuôi, để mặc bản năng đàn bà dẫn dắt.
Tiêu Lãnh nghe được hai từ đó, sự hưng phấn đạt đến đỉnh điểm. Hắn siết chặt hông nàng, dồn dập tấn công, đưa cả hai lên đỉnh vu sơn trong tiếng thét lạc giọng của nàng và tiếng gầm mãn nguyện của hắn.
...
Hồi lâu sau, khi cơn bão đã tan.
Linh Anh nằm cuộn mình trong chăn, mắt nhắm nghiền, nước mắt đã khô trên má. Cổ chân nàng vẫn đeo chiếc xích vàng nặng trĩu.
Tiêu Lãnh nằm bên cạnh, một tay chống đầu ngắm nhìn nàng, tay kia lười biếng nghịch những mắt xích vàng.
"Đừng nghĩ đến chuyện trốn nữa." Hắn nói, giọng khàn khàn thỏa mãn. "Ngày mai, ta sẽ cho người mang sách đến cho nàng đọc. Nếu nàng ngoan, ta sẽ nới lỏng xích thêm một mét."
Linh Anh không trả lời. Nàng mở mắt, nhìn trân trân vào ánh nến đang lụi tàn.
Trong lòng nàng, một sự thay đổi lớn đang diễn ra. Sự phản kháng bồng bột của tuổi trẻ đã chết đêm nay. Thay vào đó là một sự toan tính thâm sâu hơn.
Hắn muốn giam cầm nàng? Được. Nàng sẽ biến cái lồng này thành pháo đài của mình. Hắn muốn nàng làm vật nuôi? Được. Nàng sẽ làm một con thú cưng ngoan ngoãn, để hắn mất cảnh giác, để hắn tự nguyện tháo xích cho nàng.
Và khi ngày đó đến...
Linh Anh quay sang, vùi đầu vào ngực Tiêu Lãnh, cánh tay mềm mại vòng qua eo hắn.
Tiêu Lãnh ngạc nhiên, rồi mỉm cười đắc ý. Hắn tưởng nàng đã khuất phục. Hắn ôm chặt lấy nàng, hôn lên trán nàng: "Ngủ đi, bảo bối."
Nhưng hắn không nhìn thấy, trong bóng tối nơi lồng ngực hắn, đôi mắt của Linh Anh mở to, ráo hoảnh và lạnh lùng như mắt của một con rắn độc đang nằm chờ thời cơ đớp mồi.
Sợi xích vàng này, sẽ là vũ khí để nàng siết cổ hắn vào một ngày không xa.