Ba ngày tiếp theo trôi qua trong sự tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Thế giới của Linh Anh giờ đây thu nhỏ lại đúng bằng chiều dài ba mét của sợi xích vàng. Nàng ăn trên giường, đọc sách trên giường, và thậm chí việc vệ sinh cá nhân cũng diễn ra sau tấm bình phong đặt ngay cạnh giường, trong phạm vi sợi xích cho phép.
Mọi sự riêng tư đều bị tước đoạt. Tiêu Lãnh không cho phép bất kỳ tỳ nữ nào hầu hạ nàng những việc thân mật. Hắn tự tay làm tất cả. Hắn chải tóc cho nàng, lau người cho nàng, và đêm nào cũng ôm nàng ngủ như ôm một con thú cưng quý giá.
Tiếng leng keng của xích vàng va chạm vào nhau đã trở thành âm thanh quen thuộc, ám ảnh từng giấc ngủ của Linh Anh. Ban đầu, nó là tiếng nhạc của sự nhục nhã, nhưng giờ đây, với Linh Anh, nó là tiếng chuông nhắc nhở nàng phải nhẫn nhịn.
Đêm nay là đêm rằm. Trăng tròn vành vạnh treo trên đỉnh trời, tỏa ánh sáng bạc lạnh lẽo xuống nhân gian.
Tiêu Lãnh trở về muộn hơn mọi ngày. Khi hắn bước vào phòng, mang theo một thân nồng nặc mùi rượu và sương đêm. Hắn không nói gì, chỉ cởi bỏ áo khoác, ném lên giá, rồi đi thẳng về phía giường.
Linh Anh đang ngồi tựa vào thành giường đọc sách, cuốn binh thư cũ kỹ mà hắn ném cho nàng để giết thời gian. Thấy hắn về, nàng không còn phản ứng gay gắt như trước. Nàng từ từ gấp sách lại, đặt sang một bên, ngước đôi mắt đen láy lên nhìn hắn.
"Vương gia về muộn." Giọng nàng bình thản, không có oán trách, cũng chẳng có vui mừng.
Tiêu Lãnh khựng lại. Hắn nheo mắt, bước tới gần, cúi xuống nhìn nàng chằm chằm.
"Nàng đang đợi ta sao?" Hắn hỏi, hơi thở nồng mùi rượu phả vào mặt nàng.
"Ngài xích ta ở đây, ta không đợi ngài thì đợi ai?" Linh Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhòa nhưng đủ để khiến tâm trí đang say của Tiêu Lãnh chao đảo.
Hắn vươn tay, nắm lấy sợi xích vàng, kéo nhẹ. Linh Anh hiểu ý, nàng ngoan ngoãn di chuyển đến mép giường, gần sát bên hắn.
"Ngoan lắm." Tiêu Lãnh hài lòng, ngón tay hắn vuốt ve gò má nàng, rồi trượt xuống cổ, dừng lại ở xương quai xanh mảnh dẻ. "Hôm nay nàng rất ngoan. Ta có thưởng."
"Thưởng?" Linh Anh nhướng mày. "Ngài định tháo xích cho ta sao?"
"Không." Tiêu Lãnh cười tà, lắc đầu. "Tháo xích thì nàng sẽ chạy mất. Ta thưởng cho nàng được ngắm trăng."
Hắn nắm lấy sợi xích, đi về phía cửa sổ sát đất. Sợi xích căng ra, kéo theo Linh Anh phải bước xuống giường. Nàng đi chân trần trên thảm lông cừu, tiếng vòng vàng va chạm vào mắt cá chân lách cách vui tai.
Cửa sổ mở rộng. Ánh trăng rằm ùa vào phòng như thác nước bạc, soi rõ từng đường nét trên khuôn mặt tuấn mỹ nhưng tàn khốc của Tiêu Lãnh.
Hắn ngồi xuống chiếc ghế rộng bên cửa sổ, vỗ vỗ lên đùi mình: "Lại đây."
Linh Anh bước tới. Sợi xích dài ba mét vừa vặn hết mức khi nàng đến gần hắn. Nàng không do dự, leo lên người hắn, ngồi gọn trong lòng hắn như một con mèo nhỏ.
Hành động chủ động này khiến Tiêu Lãnh bất ngờ. Mọi khi hắn phải dùng sức ép buộc, nàng mới chịu khuất phục. Nhưng đêm nay...
"Nàng thay đổi rồi." Tiêu Lãnh thì thầm, tay luồn vào mái tóc đen dài của nàng, hít hà mùi hương bồ kết thoang thoảng. "Hay là nàng đang ủ mưu tính kế gì?"
Linh Anh tựa đầu vào vai hắn, nhìn ra vầng trăng tròn ngoài kia. Ánh mắt nàng xa xăm, giấu đi sự toan tính sắc lạnh.
"Ta có thể tính kế gì được với sợi xích này chứ?" Nàng đáp nhẹ tênh. "Ta chỉ nhận ra rằng, chống cự ngài chỉ khiến ta thêm đau đớn. Làm một con thú cưng ngoan ngoãn, ít nhất cũng được chủ nhân vuốt ve, cho ăn ngon mặc đẹp. Không phải sao?"
Câu trả lời đầy mùi thực dụng và châm biếm, nhưng lọt vào tai kẻ đang say men tình và men rượu như Tiêu Lãnh lại trở thành lời đầu hàng ngọt ngào nhất.
"Thông minh." Tiêu Lãnh cười lớn, siết chặt eo nàng. "Ta thích sự thức thời này của nàng. Được, nếu nàng muốn làm thú cưng, đêm nay ta sẽ cưng chiều nàng hết mực."
Hắn đột ngột xoay người nàng lại, ép nàng úp mặt vào khung cửa sổ, hướng ra ngoài trời đêm.
"Nhìn trăng đi. Đẹp không?" Hắn hỏi, nhưng tay lại không để yên, bắt đầu cởi bỏ đai lưng lụa mềm mại của nàng.
Linh Anh bám tay vào khung cửa gỗ, cảm nhận gió đêm mát lạnh lùa vào da thịt, đối lập với hơi nóng hừng hực từ lồng ngực người đàn ông phía sau.
"Đẹp." Nàng trả lời ngắn gọn.
"Nhưng không đẹp bằng nàng."
Tiêu Lãnh cúi xuống, hôn lên gáy nàng. Nụ hôn ướt át, nóng bỏng trượt dọc theo sống lưng, đến đâu y phục rơi xuống đến đó. Chẳng mấy chốc, tấm lưng trần trắng nõn của nàng phơi bày dưới ánh trăng. Vết sẹo dài do đao chém hôm trước đã đóng vảy, tạo nên một nét khiếm khuyết thê lương trên nền da hoàn hảo.
Tiêu Lãnh nhìn vết sẹo đó, ánh mắt đau xót nhưng cũng đầy phấn khích. Hắn liếm nhẹ lên vết sẹo.
"Ưm..." Linh Anh rùng mình, hai tay bám chặt vào song cửa.
"Nàng biết không, Tần Dao?" Hắn thì thầm, bàn tay to lớn luồn qua nách, bao trọn lấy bầu ngực mềm mại phía trước, xoa nắn đầy chiếm hữu. "Đêm nay trăng rất sáng. Lính canh bên ngoài có thể nhìn thấy bóng của chúng ta in trên cửa sổ giấy này đấy."
"Ngài..." Linh Anh định quay lại phản đối, nhưng Tiêu Lãnh đã ấn nàng xuống.
"Đừng quay lại. Cứ nhìn trăng đi." Hắn ra lệnh. "Ta muốn nàng cảm nhận sự trừng phạt của ta. Trừng phạt vì sự quyến rũ chết người của nàng."
Hắn tách hai chân nàng ra, thô bạo tiến vào từ phía sau.
"A!"
Linh Anh hét lên một tiếng, nhưng âm thanh nhanh chóng bị gió đêm cuốn đi. Sự xâm nhập bất ngờ và sâu lút cán khiến nàng choáng váng.
Tiêu Lãnh không dùng lực nhẹ nhàng. Hắn đang say, và sự "ngoan ngoãn" của nàng kích thích thú tính trong hắn. Hắn thúc mạnh, từng nhịp, từng nhịp như bão táp. Cơ thể Linh Anh bị đẩy dồn về phía trước, ngực ép vào khung cửa sổ lạnh lẽo.
"Rên đi." Tiêu Lãnh gầm gừ bên tai nàng, cắn vào vành tai nhạy cảm. "Rên to lên cho ánh trăng nghe thấy. Cho cả cái vương phủ này biết nàng đang sướng như thế nào dưới thân ta."
Linh Anh cắn chặt môi, cố nén tiếng rên rỉ. Nàng không muốn để đám lính canh bên ngoài nghe thấy sự nhục nhã này.
Nhưng Tiêu Lãnh không cho phép nàng im lặng. Hắn buông một tay ra, nắm lấy sợi xích vàng dưới chân nàng, giật mạnh.
Keng!
Sợi xích căng ra, kéo chân trái nàng nhấc lên khỏi mặt đất, khiến nàng mất điểm tựa, chỉ còn biết dựa hoàn toàn vào khung cửa và cơ thể hắn. Tư thế này khiến điểm tiếp xúc càng thêm sâu và nhạy cảm.
"A... Tiêu Lãnh... đừng..."
"Gọi tên ta to lên!" Hắn thúc một cú thật mạnh vào điểm gờ nhạy cảm nhất.
"A... Chậm... chậm một chút..." Linh Anh không chịu nổi nữa, tiếng rên rỉ vỡ vụn bật ra khỏi cổ họng.
Dưới ánh trăng bàng bạc, bóng hai người quấn lấy nhau in lên nền đất, hòa cùng bóng hoa đào đang lay động. Tiếng xích vàng va chạm leng keng, tiếng da thịt vỗ vào nhau bạch bạch và tiếng thở dốc, rên rỉ tạo nên một bản nhạc tình dục đầy ám muội và hoang dã.
Linh Anh cảm thấy mình như đang trôi giữa không trung. Một nửa là đau đớn vì sự sỉ nhục, một nửa là khoái cảm thể xác đang nhấn chìm lý trí. Nàng ghét hắn, ghét sự chiếm hữu bệnh hoạn này, nhưng cơ thể nàng lại phản bội nàng, co thắt đón nhận từng đợt tấn công của hắn.
"Nói, nàng thích không?" Tiêu Lãnh hỏi, mồ hôi hắn nhỏ xuống lưng nàng.
"Thích... ta thích..." Linh Anh nức nở trả lời. Nàng phải nói thế. Nàng phải làm hắn vui. Đây là kế hoạch. Đây là sự nhẫn nhục cần thiết.
Câu trả lời khiến Tiêu Lãnh như phát điên. Hắn gầm lên, tốc độ ra vào nhanh đến mức Linh Anh chỉ còn nhìn thấy ánh trăng trước mắt nhòe đi. Hắn bế xốc nàng lên, quay người lại, ép lưng nàng vào thành cửa sổ, để nàng đối diện với hắn.
Hai chân nàng quấn chặt lấy hông hắn, sợi xích vàng đung đưa giữa không trung, lấp lánh một cách ma mị.
Tiêu Lãnh nhìn khuôn mặt đẫm lệ và ửng hồng vì tình dục của nàng, hắn cúi xuống hôn ngấu nghiến.
"Nàng là yêu nữ... Nàng sinh ra là để giết chết ta..."
Hắn dồn hết sức lực cho những cú thúc cuối cùng, đưa cả hai cùng chạm đến đỉnh điểm của khoái lạc. Linh Anh ngửa cổ ra sau, hét lên một tiếng thất thanh, móng tay cắm sâu vào vai hắn.
...
Gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh làm khô đi những giọt mồ hôi trên cơ thể hai người.
Tiêu Lãnh bế Linh Anh trở lại giường. Hắn dùng chăn bọc kín nàng lại, rồi nằm xuống bên cạnh, ôm nàng vào lòng như một đứa trẻ ôm gấu bông.
"Ngủ đi." Hắn hôn lên trán nàng, giọng nói đã dịu lại, mang theo sự thỏa mãn lười biếng. "Mai ta sẽ sai người làm thêm cho nàng vài bộ y phục đẹp. Nàng thích lụa Hàng Châu hay gấm Tô Châu?"
Linh Anh nhắm mắt, đầu tựa vào ngực hắn, nghe nhịp tim hắn dần ổn định trở lại.
"Gì cũng được. Miễn là Vương gia thích." Nàng đáp lí nhí.
Tiêu Lãnh mỉm cười, siết chặt tay hơn một chút rồi chìm vào giấc ngủ. Hắn không hề hay biết, trong lòng người con gái "ngoan ngoãn" kia, một cơn bão khác đang hình thành.
Linh Anh mở mắt trong bóng tối. Nàng nhìn sợi xích vàng dưới chân, rồi nhìn khuôn mặt say ngủ của Tiêu Lãnh.
Đêm nay, nàng đã bán đứng lòng tự trọng của mình để đổi lấy sự tin tưởng của hắn. Hắn bắt đầu lơ là rồi. Hắn bắt đầu tin rằng con mèo hoang đã được thuần hóa.
"Tốt lắm." Linh Anh thầm nghĩ. "Cứ ngủ ngon đi, Tiêu Lãnh. Giấc mơ đẹp của ngài càng dài, thì cơn ác mộng khi tỉnh lại sẽ càng đau đớn."
Nàng khẽ cử động cổ chân, để sợi xích phát ra tiếng keng thật khẽ. Âm thanh này, nàng sẽ khắc cốt ghi tâm. Một ngày nào đó, nàng sẽ dùng chính sợi xích này quấn quanh cổ hắn, và hỏi hắn xem: bị trừng phạt dưới ánh trăng có cảm giác thế nào?
Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, soi rọi lên khu rừng đào tĩnh mịch, chứng kiến một màn kịch tình ái và hận thù vừa mới hạ màn, nhưng cũng là sự mở đầu cho một chương mới đẫm máu hơn.