MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ảnh Đào HoaChương 14: Sự điên cuồng của kẻ bị phản bội

Kiếm Ảnh Đào Hoa

Chương 14: Sự điên cuồng của kẻ bị phản bội

2,257 từ · ~12 phút đọc

Sự ngoan ngoãn của Linh Anh trong hai ngày qua giống như một liều thuốc phiện ngọt ngào xoa dịu con dã thú trong lòng Tiêu Lãnh. Hắn bắt đầu nới lỏng sự cảnh giác, hoặc ít nhất là hắn tự cho phép mình tận hưởng ảo giác yên bình này.

Vương phủ buổi sớm ngập tràn ánh nắng và lụa là.

Hàng chục thợ may giỏi nhất kinh thành được triệu tập đến tẩm điện, quỳ rạp dưới chân Linh Anh để dâng lên những thước gấm Tô Châu, lụa Hàng Châu thượng hạng nhất. Tiêu Lãnh ngồi một bên uống trà, ánh mắt hắn không rời khỏi Linh Anh – người đang ngồi trên giường với sợi xích vàng lấp lánh ở cổ chân.

"Nàng thích màu nào?" Hắn hỏi, giọng điệu nuông chiều nhưng vẫn đầy uy quyền.

Linh Anh lướt mắt qua đống vải vóc xa xỉ. Nàng chỉ tay vào một xấp lụa màu xanh ngọc bích: "Cái này."

"Được. May mười bộ." Tiêu Lãnh phất tay. "Còn lại vứt đi. Màu sắc quá tầm thường, không xứng với Vương phi."

Đám thợ may vội vàng dạ vâng rồi lui ra ngoài. Căn phòng trở lại sự yên tĩnh vốn có, chỉ còn lại hai người.

Tiêu Lãnh bước tới, ngồi xuống bên cạnh nàng, ngón tay hắn luồn vào mái tóc nàng, vuốt ve: "Hôm nay ta phải đến quân doanh kiểm tra binh mã. Nàng ở nhà ngoan ngoãn. Ta sẽ về sớm ăn tối cùng nàng."

"Vương gia đi cẩn thận." Linh Anh đáp, chủ động hôn nhẹ lên má hắn.

Tiêu Lãnh sững người một chút, rồi mỉm cười hài lòng. Hắn hôn trả lại lên trán nàng, sau đó quay người rời đi, bước chân có phần nhẹ nhõm hơn mọi khi.

Linh Anh nhìn theo bóng lưng hắn khuất sau cánh cửa, nụ cười trên môi vụt tắt, thay vào đó là sự lạnh lẽo vô cảm. Nàng cúi xuống, nhìn sợi xích vàng dưới chân.

"Sớm thôi, Tiêu Lãnh. Sự tin tưởng của ngài chính là chìa khóa mở xích cho ta.

Buổi trưa, khi Linh Anh đang ngồi đọc sách, một tiểu tỳ nữ lạ mặt bưng khay điểm tâm bước vào. Cô ta cúi đầu rất thấp, tay run rẩy đặt khay xuống bàn.

"Vương... Vương phi, mời người dùng điểm tâm."

Linh Anh liếc nhìn cô ta. Sát thủ có một trực giác nhạy bén với sự sợ hãi và lén lút.

"Ngươi không phải người của Vương phủ." Linh Anh nói chắc nịch.

Tiểu tỳ nữ giật mình, đánh rơi cả nắp ấm trà. Cô ta vội vàng quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa: "Vương phi tha mạng! Nô tì là người mới... Nô tì... có người nhờ đưa cái này cho người..."

Cô ta lôi từ trong tay áo ra một bức thư được phong kín bằng sáp đỏ, trên đó không đề tên người gửi, chỉ có một bông hoa lan ép khô dán bên ngoài.

Linh Anh nhíu mày. Hoa lan? Trong ký ức hỗn độn của Tần Dao, hoa lan là biểu tượng tình yêu với một thư sinh nghèo tên là Lý Mặc mối tình đầu ngây thơ mà Tần Dao từng sống chết muốn bỏ trốn theo trước khi bị ép gả cho Tiêu Lãnh.

"Ai đưa cho ngươi?" Linh Anh hỏi.

"Là... một công tử áo trắng đứng ở cửa hông... Hắn nói Vương phi nhìn thấy hoa lan sẽ hiểu..."

Linh Anh cầm bức thư lên, chưa kịp mở ra xem nội dung thì...

Rầm!

Cánh cửa tẩm điện bị một lực đạo khủng khiếp đá văng. Gỗ vụn bay tứ tung.

Tiêu Lãnh đứng ở cửa.

Hắn đã trở về. Không phải với vẻ mặt nuông chiều buổi sáng, mà là bộ mặt của ác quỷ Atula. Hắn vẫn mặc nguyên giáp trụ, trên tay cầm thanh kiếm còn đang rỉ máu tươi – máu của những tên lính gác đã dám để cho tiểu tỳ nữ này lọt vào.

"Vương... Vương gia..." Tiểu tỳ nữ sợ đến mức ngất lịm ngay tại chỗ.

Tiêu Lãnh không thèm nhìn ả ta. Đôi mắt đỏ ngầu tơ máu của hắn dán chặt vào bức thư trên tay Linh Anh.

"Đưa đây." Hắn nói, giọng trầm thấp đến mức rung động cả lồng ngực, báo hiệu một cơn bão kinh hoàng sắp ập đến.

Linh Anh biết có giải thích cũng vô ích. Nàng bình tĩnh đưa bức thư ra.

Tiêu Lãnh lao tới như một cơn lốc, giật phắt bức thư. Hắn bóp nát con dấu sáp đỏ, mở ra đọc.

Càng đọc, sắc mặt hắn càng đen lại. Những đường gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, bàn tay cầm kiếm run lên bần bật vì giận dữ.

"Dao Nhi yêu dấu... Đêm nay giờ Tý, ta đợi nàng ở bến đò cũ... Ta biết nàng bị tên bạo chúa đó giam cầm... Ta sẽ cứu nàng... Chúng ta sẽ cao chạy xa bay... Yêu nàng vĩnh viễn, Lý Mặc."

"Ha ha ha!"

Tiêu Lãnh đột nhiên cười lớn. Tiếng cười man dại, thê lương và đầy sát khí. Hắn vò nát bức thư trong tay, dùng nội lực nghiền nó thành tro bụi ngay trước mắt Linh Anh.

"Giỏi! Giỏi lắm!" Hắn ném nắm tro bụi vào mặt Linh Anh. "Ta cứ tưởng nàng đã ngoan ngoãn. Ta cứ tưởng nàng đã chấp nhận làm Vương phi của ta. Hóa ra... tất cả chỉ là màn kịch để nàng chờ tình lang đến cứu sao?"

"Ta không biết hắn." Linh Anh nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng lạnh băng. "Đây là cái bẫy. Ngài không nhận ra sao? Có kẻ muốn mượn dao giết người."

"Câm mồm!"

Tiêu Lãnh gầm lên. Hắn không còn đủ lý trí để phân tích. Sự ghen tuông và nỗi sợ bị bỏ rơi đã nuốt chửng hắn. Hắn chỉ biết rằng, trong quá khứ của thê tử hắn có một nam nhân khác, và nam nhân đó đang muốn cướp nàng đi.

"Cái bẫy? Vậy tại sao nàng lại nhận thư? Tại sao nàng không giết con ả tỳ nữ kia ngay lập tức mà lại lén lút nhận thư?"

Hắn lao tới, túm lấy cổ áo Linh Anh, nhấc bổng nàng lên khỏi giường. Sợi xích vàng căng ra keng một tiếng chói tai.

"Nàng nhớ thương hắn lắm đúng không? Nàng muốn bỏ trốn với hắn đúng không?" Tiêu Lãnh lắc mạnh nàng như một con búp bê vải. "Đêm qua nàng nằm dưới thân ta, rên rỉ tên ta, nhưng trong đầu nàng lại tơ tưởng đến tên thư sinh mặt trắng đó phải không?"

"Tiêu Lãnh! Ngài tỉnh táo lại đi!" Linh Anh hét lên, tát mạnh vào mặt hắn một cái.

Bốp!

Cái tát vang dội khiến không gian chìm vào im lặng chết chóc.

Tiêu Lãnh nghiêng đầu, lưỡi hắn đá nhẹ vào má trong, nếm vị tanh của máu. Hắn từ từ quay lại nhìn nàng, ánh mắt lúc này không còn là của con người nữa. Nó trống rỗng và tàn nhẫn tột cùng.

"Nàng đánh ta... vì hắn?"

Hắn thì thầm. Rồi bất ngờ, hắn ném nàng xuống giường mạnh đến mức Linh Anh cảm thấy lục phủ ngũ tạng như đảo lộn.

"Được. Nếu nàng đã muốn làm đĩ, ta sẽ cho nàng toại nguyện."

Tiêu Lãnh xé toạc bộ giáp trụ vướng víu trên người mình ném xuống đất. Hắn lao vào nàng, không hôn môi, không vuốt ve. Hắn dùng một tay xé nát y phục của nàng, tay kia tháo đai lưng của mình, quất mạnh xuống giường ngay sát bên người nàng.

Vút!

Tiếng dây lưng da quất vào nệm tạo nên âm thanh đáng sợ.

"Ngài định đánh ta?" Linh Anh co người lại, ánh mắt cảnh giác.

"Đánh nàng thì ta xót tay." Tiêu Lãnh cười gằn. Hắn dùng đai lưng da trói chặt hai tay nàng lên đầu giường, vào chính cái cột sắt mà hắn đã buộc sợi xích vàng.

Bây giờ, Linh Anh hoàn toàn bị khống chế. Tay bị trói, chân bị xích. Nàng nằm phơi mình trước cơn thịnh nộ của hắn.

Tiêu Lãnh nhìn cơ thể tuyệt mỹ đang run rẩy vì giận và sợ của nàng. Hắn cúi xuống, không chạm vào ngực hay eo, mà hắn cắn mạnh vào cổ nàng, ngay động mạch chủ.

"Á!" Linh Anh hét lên. Hắn cắn thật, đau buốt như muốn xé thịt.

"Đây là chỗ hắn đã nhìn ngắm sao?" Tiêu Lãnh nhả ra, nhìn vết răng rớm máu. Hắn di chuyển xuống xương quai xanh. "Chỗ này nữa?"

Hắn tiếp tục cắn, mút, để lại những dấu vết tím bầm, xanh lét trên làn da trắng tuyết. Hắn muốn xóa sạch mọi dấu vết (nếu có) của kẻ khác, muốn phủ kín nàng bằng dấu ấn của hắn.

"Hắn là thư sinh đúng không? Hắn có làm nàng sướng như ta không?" Tiêu Lãnh ghen tuông hỏi, tay thô bạo tách rộng hai chân nàng ra.

"Tiêu Lãnh... ta không có... ta là Linh Anh, không phải Tần Dao của quá khứ..." Linh Anh cố gắng giải thích trong tuyệt vọng.

"Ta không quan tâm!" Tiêu Lãnh quát. Hắn thúc mạnh vào người nàng, không có màn dạo đầu, khô khốc và đau đớn.

Sự xâm nhập mang tính trừng phạt khiến Linh Anh cong người lên, nước mắt trào ra vì đau.

"Hôm nay ta sẽ cho nàng biết thế nào là phản bội." Tiêu Lãnh nghiến răng, di chuyển điên cuồng như một cỗ máy. "Ta sẽ chịch đến khi nàng quên mất tên hắn, quên mất đường về nhà, chỉ còn nhớ mỗi con c của ta trong người nàng thôi!"

Những từ ngữ thô tục, bẩn thỉu thốt ra từ miệng vị Vương gia cao quý cho thấy hắn đã mất kiểm soát đến mức nào.

Hắn lật úp nàng lại, ép nàng quỳ bò trên giường. Hắn nắm lấy sợi xích vàng, quấn một vòng quanh eo nàng, siết nhẹ, dùng nó như một dây cương để điều khiển nàng.

"Bò đi! Bò như một con chó cái đi!" Hắn gầm lên, thúc mạnh từ phía sau.

Tiếng xích vàng va vào da thịt lạnh buốt, tiếng va chạm của cơ thể, tiếng gào thét của Tiêu Lãnh hòa cùng tiếng nức nở đau đớn của Linh Anh. Đây không phải là làm tình, đây là một cuộc tra tấn trá hình.

Linh Anh cắn chặt gối, chịu đựng cơn bão táp. Trong lòng nàng dâng lên một nỗi hận thù, nhưng xen lẫn đó là một sự thương hại kỳ lạ. Hắn điên, vì hắn quá yêu (hoặc quá ám ảnh) với hình bóng người vợ này. Một kẻ mạnh mẽ như Chiến thần lại dễ dàng bị một bức thư giả mạo đánh sập lý trí.

"Nói đi! Nàng là của ai?" Tiêu Lãnh tóm tóc nàng, kéo ngược ra sau.

"Của ngài... ta là của ngài..." Linh Anh thều thào, giọng vỡ vụn.

"Chưa đủ! Nói to lên! Nói cho tên Lý Mặc chết tiệt đó nghe thấy!"

"Ta là của Tiêu Lãnh! Vĩnh viễn là của Tiêu Lãnh!" Linh Anh hét lên, dùng hết sức bình sinh còn lại.

Nghe được câu đó, Tiêu Lãnh mới chịu buông tha. Hắn gầm lên một tiếng đau đớn như con thú bị thương, trút bỏ tất cả vào sâu trong cơ thể nàng. Hắn đổ gục xuống lưng nàng, hơi thở nặng nhọc phả vào gáy nàng, nóng hổi và ướt át.

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng nức nở nhỏ bé của Linh Anh.

Tiêu Lãnh nằm im một lúc lâu. Sau đó, hắn lồm cồm bò dậy, cởi trói tay cho nàng. Cổ tay nàng đã bị đai lưng da siết đến đỏ ửng, trầy xước.

Hắn nhìn vết thương đó, ánh mắt dần lấy lại tiêu cự. Sự hối hận bắt đầu len lỏi vào. Nhưng cái tôi của một kẻ bề trên không cho phép hắn xin lỗi.

Hắn xuống giường, mặc lại y phục một cách cẩu thả. Hắn đi ra cửa, đá vào cái xác của tiểu tỳ nữ vẫn nằm ngất xỉu (hoặc đã chết vì sợ) ở đó.

"Lục Phong!" Hắn quát vọng ra ngoài.

Lục Phong vội vàng chạy vào, mặt tái mét khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng.

"Lôi ả này ra ngoài. Chặt tay chân, ném vào rừng cho sói ăn." Tiêu Lãnh ra lệnh lạnh lùng. "Còn nữa, điều động Hắc Kỵ binh. Đêm nay, ta muốn cái tên Lý Mặc đó biến mất khỏi thế gian này. Và cả cái bến đò cũ đó... đốt sạch cho ta."

"Tuân... tuân lệnh!"

Tiêu Lãnh quay lại nhìn Linh Anh đang nằm co ro trên giường, tấm lưng đầy dấu răng và vết đỏ. Hắn muốn bước lại ôm nàng, nhưng chân hắn chôn chặt tại chỗ.

"Từ nay, cấm tất cả mọi người tiếp xúc với Vương phi." Hắn nói vọng vào, giọng lạnh băng nhưng run rẩy. "Ai dám đưa bất cứ tờ giấy nào vào phòng này, giết không tha."

Cánh cửa đóng lại rầm một cái.

Linh Anh nằm đó, nước mắt chảy dài trên má, rơi xuống gối. Nàng đưa tay chạm vào bụng mình, nơi vừa tiếp nhận sự điên cuồng của hắn.

"Tần gia... Lý Mặc..." Linh Anh lẩm bẩm, ánh mắt từ đau khổ chuyển sang sắc lạnh chết chóc. "Các người dám dùng ta làm quân cờ chọc giận con quái vật này... Được lắm. Ta sẽ cho các người thấy, hậu quả của việc khiến Tiêu Lãnh phát điên là như thế nào."

Đêm nay, một cơn mưa máu tanh sẽ lại đổ xuống kinh thành. Và Linh Anh biết, sợi xích vàng trên chân nàng sẽ còn siết chặt hơn nữa, cho đến khi nàng tự tay giết chết những kẻ đã giật dây nó.