Bình minh lên, nhưng ánh sáng mặt trời dường như không thể xuyên thấu qua lớp rèm cửa dày đặc của tẩm điện Nhiếp chính vương. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi vị tanh nồng của máu và mùi xạ hương sau một đêm hoan lạc điên cuồng.
Linh Anh tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên là sự tê liệt. Toàn thân nàng như bị xe nghiền nát, từng thớ thịt đều đau nhức, đặc biệt là nơi cổ tay bị trói và những vết cắn tím bầm chi chít trên cổ, ngực và đùi non. Sợi xích vàng nơi cổ chân vẫn nằm im lìm, lạnh lẽo như một lời nhắc nhở vĩnh cửu về thân phận tù nhân của nàng.
Nàng khẽ cử động, định ngồi dậy, nhưng một cánh tay rắn chắc đã kịp thời vòng qua eo, kéo nàng trở lại lồng ngực ấm nóng.
"Tỉnh rồi?"
Giọng nói của Tiêu Lãnh vang lên trên đỉnh đầu nàng. Không còn tiếng gầm gừ điên loạn của đêm qua, giọng hắn lúc này trầm thấp, mang theo chút khàn khàn lười biếng và... sự dịu dàng đến rợn người.
Linh Anh ngước mắt nhìn lên. Tiêu Lãnh đang nhìn nàng. Đôi mắt phượng hẹp dài đã rút sạch tơ máu, trở lại vẻ thâm sâu khó lường thường ngày. Hắn dùng ngón tay cái miết nhẹ lên vết sưng đỏ trên khóe môi nàng – hậu quả của cái tát và nụ hôn thô bạo hôm qua.
"Còn đau không?" Hắn hỏi, ánh mắt dừng lại ở những vết bầm tím trên làn da trắng tuyết.
Linh Anh rùng mình, né tránh cái chạm của hắn: "Vương gia nghĩ sao?"
Tiêu Lãnh không tức giận trước thái độ lạnh nhạt của nàng. Hắn khẽ cười, một nụ cười dung túng như đang nhìn đứa trẻ đang dỗi hờn. Hắn ngồi dậy, với tay lấy một hũ thuốc mỡ bằng ngọc trắng để sẵn trên bàn đầu giường.
"Đến đây, ta bôi thuốc cho nàng."
Hắn lật chăn ra, để lộ cơ thể trần trụi đầy thương tích của Linh Anh. Nàng theo phản xạ muốn co người lại che chắn, nhưng Tiêu Lãnh đã giữ chặt lấy cổ chân nàng, nơi có chiếc vòng vàng khắc tên hắn.
"Đừng trốn." Hắn nói nhẹ nhàng, quệt một ít thuốc mỡ lên ngón tay. "Đêm qua ta hơi mất kiểm soát. Ai bảo nàng làm ta giận?"
Hắn bôi thuốc lên cổ tay bị trầy xước của nàng, động tác tỉ mỉ, nhẹ nhàng như thể đang lau bụi trên một món đồ sứ quý giá. Thuốc mỡ mát lạnh làm dịu đi cơn đau rát, nhưng sự đụng chạm của hắn lại khiến Linh Anh cảm thấy ghê tởm.
Kẻ vừa đánh đập, cưỡng bức nàng đêm qua, và kẻ đang dịu dàng chăm sóc nàng sáng nay, rốt cuộc kẻ nào mới là Tiêu Lãnh thật sự? Hay cả hai đều là những mảnh ghép méo mó trong tâm hồn của tên điên này?
"Lý Mặc chết rồi."
Tiêu Lãnh đột ngột lên tiếng, tay vẫn thong thả xoa thuốc lên vết cắn trên bầu ngực nàng.
Linh Anh cứng người. Nàng biết hắn sẽ ra tay, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy.
"Hắc Kỵ binh đã san bằng bến đò cũ. Tìm thấy xác của hắn cháy đen trong một con thuyền." Tiêu Lãnh nói, mắt vẫn không rời khỏi cơ thể nàng, nhưng Linh Anh cảm nhận được sát khí đang ngầm cuộn trào, hắn đang dò xét phản ứng của nàng. "Cả nhà hắn, già trẻ lớn bé mười ba mạng người, ta đã cho người tiễn bọn họ đi theo hắn để hắn không cô đơn."
Linh Anh siết chặt ga giường. Mười ba mạng người... Chỉ vì một bức thư giả mạo, chỉ vì một cơn ghen tuông mù quáng.
"Sao? Đau lòng à?" Tiêu Lãnh ngẩng lên, ánh mắt sắc như dao găm ghim chặt vào mặt nàng. Ngón tay hắn dừng lại ngay trên trái tim đang đập loạn nhịp của nàng.
Linh Anh hít sâu một hơi, ép mình nhìn thẳng vào mắt hắn. Nàng biết, chỉ cần nàng rơi một giọt nước mắt, hay lộ ra một chút xót thương, Tiêu Lãnh sẽ lại phát điên. Và lần này, hắn sẽ không chỉ giết người ngoài, hắn sẽ giết chết ý chí của nàng.
"Đau lòng?" Linh Anh nhếch mép, nặn ra một nụ cười lạnh lẽo nhất có thể. "Tại sao ta phải đau lòng cho một kẻ ngu ngốc tự tìm đường chết? Hắn chết là đáng đời. Chỉ tiếc..."
"Tiếc cái gì?" Tiêu Lãnh nheo mắt.
"Tiếc là ngài giết hắn quá nhanh. Ta còn muốn tự tay tát vào mặt hắn một cái vì dám viết bức thư ngớ ngẩn đó hại ta bị ngài hành hạ."
Câu trả lời này khiến Tiêu Lãnh sững sờ trong giây lát. Hắn nhìn sâu vào đáy mắt nàng, cố tìm kiếm sự dối trá. Nhưng hắn chỉ thấy một sự lạnh lùng và oán hận – oán hận hắn, và oán hận cả thế giới.
"Ha ha ha!" Tiêu Lãnh bật cười sảng khoái. Hắn cúi xuống, hôn chụt lên môi nàng một cái đầy phấn khích. "Nói hay lắm! Tần Dao, nàng quả nhiên không làm ta thất vọng. Đàn bà của Tiêu Lãnh ta phải tuyệt tình như vậy!"
Hắn tin nàng. Hoặc ít nhất, hắn chọn tin vào điều hắn muốn nghe.
"Nàng đã ngoan ngoãn cắt đứt quá khứ, vậy thì ta phải thưởng cho nàng." Tiêu Lãnh đứng dậy, vỗ tay hai cái.
Cánh cửa mở ra. Một đám tỳ nữ bưng nước, y phục và trang sức bước vào. Nhưng khác với mọi khi, hôm nay đi cùng bọn họ còn có Lục Phong và hai tên ám vệ đang lôi xềnh xệch một người vào phòng.
Đó là Tần Tướng quân.
Ông ta bị trói gô, miệng nhét giẻ, quỳ rạp xuống sàn. Bộ quan phục trên người ông ta đã bị lột bỏ, chỉ còn lại lớp áo lót bẩn thỉu, tóc tai rũ rượi, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ.
Linh Anh ngạc nhiên, kéo chăn che kín người: "Ngài làm cái gì vậy?"
Tiêu Lãnh không trả lời, hắn đích thân chọn một bộ y phục màu đỏ rực rỡ – màu của máu, mặc vào cho Linh Anh. Hắn chải tóc cho nàng, cài lên đó cây trâm vàng hình phượng hoàng. Sau khi trang điểm xong, hắn bế nàng ra khỏi giường, đặt nàng ngồi lên chiếc ghế chủ tọa bọc da hổ.
Sợi xích vàng trên chân nàng va vào nhau leng keng, âm thanh vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch.
Tiêu Lãnh rút thanh kiếm treo trên tường, đi đến bên cạnh Linh Anh, đặt chuôi kiếm vào tay nàng.
"Đêm qua ta đã hứa sẽ cho nàng trút giận." Tiêu Lãnh thì thầm vào tai nàng, tay hắn bao trùm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng đang cầm kiếm. "Lão già này chính là kẻ đã đưa bức thư của Lý Mặc vào phủ. Lão muốn mượn tay ta giết nàng, hoặc mượn tay Lý Mặc để làm nhục danh tiếng của ta."
Tần Tướng quân ú ớ trong cổ họng, lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt nước mũi giàn giụa cầu xin tha mạng.
"Ta đã bắt lão đến đây. Bây giờ, quyền sinh sát nằm trong tay nàng." Tiêu Lãnh hôn nhẹ lên vành tai Linh Anh, giọng nói ma mị như quỷ dữ dụ dỗ. "Giết lão đi. Chứng minh cho ta thấy, nàng hoàn toàn thuộc về ta, không còn chút dây dưa nào với Tần gia nữa."
Linh Anh cầm thanh kiếm nặng trịch. Nàng nhìn người đàn ông đang quỳ dưới đất – cha ruột của thân xác này. Trong ký ức của nguyên chủ, ông ta là một người cha vô tâm, lạnh lùng, luôn coi con gái là quân cờ chính trị. Nhưng dù sao, đó cũng là máu mủ.
Giết cha? Đây là tội đại nghịch bất đạo, trời đất không dung.
Nhưng nếu không giết... Tiêu Lãnh sẽ không bao giờ tin nàng. Hắn sẽ tiếp tục nghi ngờ, tiếp tục giam cầm và hành hạ nàng. Và có lẽ, hắn sẽ tự tay giết ông ta theo cách tàn khốc hơn gấp vạn lần.
"Sao? Không nỡ à?" Tiêu Lãnh thì thầm, bàn tay đặt trên tay nàng bắt đầu siết lại, ép mũi kiếm hướng về phía ngực Tần Tướng quân. Sát khí của hắn bắt đầu tỏa ra lạnh buốt.
Linh Anh hít sâu một hơi. Ánh mắt nàng thay đổi. Sự do dự biến mất, thay vào đó là sự quyết tuyệt của một sát thủ. Nàng không phải Tần Dao. Nàng là Linh Anh. Ông ta không phải cha nàng, ông ta là kẻ thù đã đẩy nàng vào địa ngục này.
"Ông ta không đáng để ta giết." Linh Anh lạnh lùng nói.
Tiêu Lãnh nhíu mày.
"Giết ông ta quá dễ dàng." Linh Anh quay sang nhìn Tiêu Lãnh. "Ta muốn ông ta sống. Sống để nhìn thấy Tần gia sụp đổ từng ngày. Sống để thấy đứa con gái phế vật mà ông ta vứt bỏ nay đã trở thành Vương phi quyền lực như thế nào."
Nàng vung kiếm.
Xoẹt!
Không phải đâm vào tim. Mũi kiếm lướt qua, cắt đứt một bên tai của Tần Tướng quân.
"A A A!!!"
Lão già hét lên đau đớn, máu tươi phun ra, bắn tung tóe lên tà váy đỏ rực của Linh Anh và cả lên khuôn mặt tuấn mỹ của Tiêu Lãnh.
"Đây là cái giá cho việc dám tính kế ta." Linh Anh ném thanh kiếm xuống đất keng một tiếng. Nàng nhìn Tần Tướng quân đang lăn lộn dưới sàn với ánh mắt khinh bỉ. "Cút về nói với Liễu thị, cái tai này là quà đáp lễ. Lần sau nếu còn dám giở trò, thứ ta cắt sẽ là cái đầu của bà ta."
Tiêu Lãnh đứng sững sờ trong giây lát. Hắn nhìn vệt máu trên mặt Linh Anh, nhìn vẻ mặt tàn nhẫn và kiêu ngạo của nàng.
Đẹp. Quá đẹp.
Hắn không cần một con rối ngoan ngoãn. Hắn cần một nữ hoàng tàn độc để cùng hắn cai trị địa ngục này. Và nàng vừa chứng minh, nàng xứng đáng.
"Ha ha ha!" Tiêu Lãnh cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp tẩm điện.
Hắn đá văng Tần Tướng quân sang một bên, ra hiệu cho lính lôi lão ra ngoài. Sau đó, hắn bế bổng Linh Anh lên, xoay một vòng trên không trung.
"Tuyệt vời! Bảo bối của ta! Nàng đúng là kiệt tác của tạo hóa!"
Hắn đặt nàng xuống giường, không quan tâm đến máu me dính trên người cả hai. Hắn cúi xuống, liếm đi vệt máu trên má nàng, ánh mắt rực lửa dục vọng và sự sùng bái điên cuồng.
"Nàng đã tha cho lão ta một mạng, đó là sự nhân từ của nàng. Nhưng ta cũng phải thưởng cho nàng vì nhát kiếm vừa rồi."
Tiêu Lãnh rút từ trong ngực áo ra một chiếc chìa khóa nhỏ bằng vàng ròng.
Tim Linh Anh đập thót một cái. Chìa khóa xích?
Hắn cầm lấy cổ chân nàng, tra chìa khóa vào ổ khóa trên chiếc vòng vàng.
Cạch.
Sợi xích vàng rời ra, rơi xuống nệm leng keng.
Linh Anh không dám tin vào mắt mình. Hắn thả nàng?
"Ta tháo xích cho nàng." Tiêu Lãnh nói, vuốt ve cổ chân vừa được giải phóng, nơi hằn lên một vệt đỏ mờ. "Nhưng chỉ trong tẩm điện này thôi. Và..."
Hắn nắm lấy cổ chân nàng, kéo nàng lại gần, thì thầm một câu khiến Linh Anh lạnh gáy:
"Đừng để ta phải dùng đến nó một lần nữa. Lần sau, ta sẽ không xích chân nàng đâu. Ta sẽ xuyên qua xương quai xanh của nàng, treo nàng lên như một bức tranh để ngắm mỗi ngày. Hiểu chưa?"
Linh Anh nuốt nước bọt, gật đầu: "Đã hiểu."
Tiêu Lãnh mỉm cười hài lòng. Hắn đẩy nàng ngã xuống giường, bắt đầu cởi bỏ bộ y phục dính máu.
"Bây giờ, hãy để ta tẩy rửa mùi máu tanh của lão già đó trên người nàng."
Một màn hoan ái mới lại bắt đầu. Nhưng lần này, không còn là sự cưỡng bức thô bạo. Nó là sự hòa hợp của hai kẻ điên, hai kẻ đồng lõa vừa cùng nhau thực hiện một tội ác. Linh Anh vòng tay ôm cổ hắn, mắt nhìn lên trần nhà.
Chân nàng đã không còn xích. Nhưng nàng biết, một sợi xích vô hình khác – nặng nề hơn, bền chặt hơn – vừa được Tiêu Lãnh quấn chặt lấy linh hồn nàng. Đó là sự đồng lõa, là tội lỗi, và là... quyền lực.
Hắn vừa trao cho nàng quyền lực để trừng phạt kẻ khác. Hắn đang biến nàng thành bản sao của chính hắn.
Và đáng sợ thay, Linh Anh nhận ra, khoảnh khắc vung kiếm cắt tai Tần Tướng quân, nàng đã cảm thấy... hưng phấn.