MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ảnh Vân ThànhChương 1: ĐÊM HUYẾT SÁT Ở VÂN KIẾM CÁC

Kiếm Ảnh Vân Thành

Chương 1: ĐÊM HUYẾT SÁT Ở VÂN KIẾM CÁC

731 từ · ~4 phút đọc

Gió đêm hun hút thổi qua những bậc đá lạnh buốt dẫn vào Vân Kiếm Các. Sương mù phủ dày như một tấm màn trắng, khiến cả ngọn núi trông như đang chìm dần vào hư vô. Giữa đêm tối, ánh lửa lập lòe trong các phòng luyện kiếm, ánh lên sắc đỏ như máu. Một đêm bình lặng đáng lẽ phải như mọi đêm khác, nhưng chỉ cần lắng tai, có thể nghe thấy tiếng kim loại chạm nhau khe khẽ – tiếng của tử vong.

“Tư Vũ… chạy…!”

Giọng nói đứt quãng của sư phụ vang lên giữa bóng đêm, như bị gió cuốn đi.

Lâm Tư Vũ thở dốc, đôi mắt còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra, thì thân ảnh của sư phụ – Trần Lão – đã bị một bóng người mặc áo đen ép vào vách đá. Id của kẻ đó không rõ, nhưng sát khí tỏa ra lạnh đến đáng sợ. Mỗi bước chân hắn đều khiến sương mù lùi lại.

Keng!

Thanh kiếm của Trần Lão bị đánh bật, văng xa.

Máu văng lên nền đá.

Tư Vũ lao lên một bước, nhưng Trần Lão chỉ kịp phất tay:

“Đừng! Con không phải đối thủ. Mau đi!”

Lời nói chưa dứt, một lực mạnh đánh văng Trần Lão xuống đất. Kẻ áo đen xoay người, trong tay hắn là một thanh kiếm mảnh dài, đen như mực, chẳng khác gì bóng đêm ngưng tụ.

Ánh mắt hắn quét qua Tư Vũ, lạnh như sương tuyết:

“Kẻ mang Ảnh Vân khí tức… phải chết.”

Tư Vũ giật mình. Ảnh Vân khí tức? Hắn chưa bao giờ nghe đến thứ đó. Nhưng không có thời gian suy nghĩ, bởi kẻ áo đen đã lao đến. Kiếm thế của hắn nhanh đến mức không nhìn thấy đường kiếm, chỉ nghe tiếng gió xé.

Keng!

Kiếm của Tư Vũ bị chấn động, tay tê dại.

“Không được… hắn quá mạnh!” Tư Vũ nghiến răng, lùi lại liên tiếp.

Từ dưới đất, Trần Lão cố gắng dùng chút hơi tàn cuối cùng chặn một đòn nhằm vào Tư Vũ. Nhưng kiếm đen xuyên qua vai ông như xuyên giấy. Trần Lão vẫn gượng nói:

“Tư Vũ, con nghe ta… Hãy tới Nguyệt Miêu Các… tìm… Tố Yên…”

Tiếng cuối cùng nghẹn lại trong máu.

Đó cũng là lúc một luồng kình lực kinh hoàng đánh sập cả một dãy hành lang gỗ phía sau. Tia sáng tím thoáng lóe lên, phá tan mái ngói, tạo thành một vụ nổ làm rung chuyển cả Vân Kiếm Các.

Tường gỗ đổ sập. Một thanh xà nhà rơi xuống ngay chỗ Tư Vũ đứng.

Trong sát na sống chết ấy, Trần Lão dùng hết chút khí lực cuối cùng đẩy Tư Vũ ra ngoài.

ẦM!

Khói bụi cuộn lên. Khi Tư Vũ đứng vững lại được thì sư phụ đã bị vùi dưới đống xà gỗ đổ nát.

“Sư phụ!”

Tiếng gọi đứt quãng, nghẹn lại.

Nhưng không còn tiếng đáp. Chỉ còn tiếng gió thổi qua hàng tùng như tiếng ai oán.

Kẻ áo đen bước ra từ màn khói. Ánh mắt hắn tối như vực sâu:

“Ngươi cũng phải chết.”

Tư Vũ lùi lại, nắm chặt chuôi kiếm run rẩy. Nhưng đúng lúc hắn nghĩ rằng cái chết đã ngay trước mặt, từ phía sau vang lên một tiếng sáo nhỏ – âm thanh kỳ lạ, vừa nhẹ vừa sắc, như cắt ngang không khí.

Kẻ áo đen khựng lại. Chỉ trong tích tắc đó, Tư Vũ xoay người bỏ chạy.

Hắn lao qua những dãy hành lang bị thiêu cháy, qua các bậc đá nhuốm máu, chạy trong hơi lạnh buốt tê da. Khói lửa phía sau bùng lên, soi rõ cảnh tượng Vân Kiếm Các – nơi hắn lớn lên – đang chìm trong biển máu.

Cả một đời yên bình tan như tro bụi chỉ trong một đêm.

Khi Tư Vũ chạy tới chân núi, tiếng sáo cũng tắt. Không biết ai đã cứu mình. Không biết vì sao sư phụ bị giết. Không biết kẻ áo đen là ai. Chỉ biết trước khi chết, sư phụ kịp nói ba chữ quan trọng:

“Tìm Tố Yên.”

Tư Vũ đứng trên con đường mờ sương, tay nắm thanh kiếm sứt mẻ, trái tim nặng trĩu.

Đêm nay, hắn không chỉ mất sư phụ, mất nơi nương tựa… mà còn mất đi chính con người cũ của mình.

Gió đêm thổi, mang theo hơi lạnh buốt xương.

Cuộc hành trình của hắn – và bí mật về Ảnh Vân – bắt đầu từ đây.