Sau khi thoát khỏi Vân Kiếm Các, Lâm Tư Vũ chạy miết đến tận khi đôi chân tê dại. Con đường núi dốc đứng khiến mỗi hơi thở như bị gió đêm xé rách. Chỉ đến khi bầu trời phía đông mờ sáng, hắn mới dừng lại bên một tảng đá lớn, dựa người vào đó, thở hổn hển.
Khói vẫn còn bốc lên từ hướng Vân Kiếm Các. Dù đã ở rất xa, hắn vẫn có thể cảm nhận hơi nóng hừng hực quét qua những ký ức tuổi thơ.
Hắn nhắm mắt, cố nén lại cảm giác nghẹn trước ngực.
Sư phụ đã chết.
Sư môn đã bị tàn sát.
Cả Vân Kiếm Các – nơi hắn xem như gia đình – chỉ còn là tro tàn.
“Nguyệt Miêu Các… Tố Yên…”
Hắn lẩm bẩm lại lời cuối cùng của Trần Lão.
Từ trước đến nay, hắn chưa từng nghe đến cái tên này. Trong giang hồ, có hàng trăm môn phái lớn nhỏ, nhưng “Nguyệt Miêu Các” không nằm trong số những cái tên nổi bật. Nó mờ nhạt đến mức gần như chỉ là một giai thoại dân gian – nơi có những nữ y bí ẩn đi khắp vùng sơn dã cứu người rồi biến mất.
Vì sao sư phụ lại muốn hắn tìm đến nơi ấy?
Tư Vũ mở bọc hành trang nhỏ mà sư phụ đưa cho hắn lúc hấp hối. Bên trong chỉ có duy nhất một vật: một lệnh bài bằng gỗ phủ sơn đen, có khắc hình trăng khuyết và dấu móng vuốt – biểu tượng của Miêu.
Mặt sau lệnh bài có khắc một hàng chữ nhỏ:
“Gặp người giữ chìa khóa.”
Hàng chữ khắc hơi nông, như sư phụ khắc vội, nhưng lại đủ để Tư Vũ nhận ra sự gấp gáp trong từng nét.
“Người giữ chìa khóa… là Tố Yên sao?”
Hắn siết chặt lệnh bài trong tay.
Đúng lúc ấy, từ phía con đường mòn vang lên tiếng vó ngựa nhẹ như gió. Tư Vũ cảnh giác, rút kiếm. Nhưng con ngựa đến gần rồi dừng lại, không hề mang theo sát khí.
Trên lưng ngựa là một thiếu nữ mặc áo choàng trắng, khuôn mặt che bởi chiếc mũ rộng vành. Nàng nhìn Tư Vũ một thoáng, giọng bình lặng:
“Ngươi từ Vân Kiếm Các xuống núi?”
Tư Vũ siết kiếm:
“Cô là ai?”
Nàng không trả lời câu hỏi mà nhìn thẳng vào hắn, đôi mắt dưới vành mũ sáng như nhìn thấu mọi thứ.
“Đêm qua… ngọn lửa đỏ rực cả bầu trời. Không ai không nhìn thấy.”
Tư Vũ cúi đầu, cố ghìm nỗi đau lại.
“Vân Kiếm Các đã gặp đại nạn.” Giọng nàng nhẹ nhưng buồn.
“Ngươi may mắn còn sống.”
Tư Vũ ngẩng lên:
“Cô biết điều gì đã xảy ra?”
“Ta không biết rõ.” – nàng đáp – “Chỉ biết vài ngày gần đây, giang hồ xuất hiện vài kẻ áo đen có võ công kỳ quái. Nhiều phái nhỏ đã bị tập kích.”
Điều nàng nói khiến Tư Vũ nhớ lại ánh kiếm đen khiếp người đêm qua.
Võ công, sát khí, kiếm đen… tất cả đều không giống bất kỳ môn phái nào hắn từng thấy.
Nàng định nói tiếp thì ánh mắt dừng lại trên tay Tư Vũ – nơi hắn đang cầm lệnh bài.
“Lệnh bài đó… ngươi lấy từ đâu?”
“Trước khi mất, sư phụ đưa cho ta.”
Tư Vũ giấu không được.
Thiếu nữ hơi nghiêng đầu, giọng trầm xuống:
“Vậy thì số mệnh đã chỉ đường cho ngươi rồi.”
“Ý cô là?”
Nàng không đáp, chỉ nhắc nhẹ dây cương:
“Nếu muốn tìm sự thật… hãy đến trấn Dương Thủy. Ở đó có một người biết đường vào Nguyệt Miêu Các.”
Tư Vũ siết chặt chuôi kiếm.
Trấn Dương Thủy cách đây ba ngày đường. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.
“Cảm ơn cô.” – hắn nói.
Thiếu nữ quay ngựa đi nhưng chợt dừng lại:
“Nếu gặp người mình cần tìm… hãy đề phòng. Không phải ai trong Nguyệt Miêu Các cũng muốn giúp ngươi.”
Nói rồi nàng thúc ngựa biến mất vào màn sương. Tư Vũ đứng lặng hồi lâu.
Một người lạ xuất hiện đúng lúc.
Biết về lệnh bài.
Biết về các vụ tập kích.
Lại biết cả đường đến Nguyệt Miêu Các.
Tất cả đều quá trùng hợp.
Nhưng hắn không thể dừng lại.
Hắn phải tìm ra sự thật về cái chết của sư phụ.
Và phải biết “Ảnh Vân khí tức” là gì.
Tư Vũ cất lệnh bài, nhặt lại kiếm, siết chặt nắm đấm.
Từ giây phút này, hắn không còn là thiếu niên của Vân Kiếm Các.
Hắn là kẻ bị truy sát, mang theo bí mật mà đến chính hắn cũng chưa hiểu.
Hướng trấn Dương Thủy, con đường phủ sương kéo dài vô tận.
Tư Vũ bước vào giang hồ – thế giới vừa rộng lớn, vừa tàn bạo – để tìm câu trả lời cuối cùng.