MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ảnh Vân ThànhChương 3: GẶP TỐ YÊN

Kiếm Ảnh Vân Thành

Chương 3: GẶP TỐ YÊN

923 từ · ~5 phút đọc

Ba ngày đường đến trấn Dương Thủy không hề dễ dàng. Con đường rừng ngoằn ngoèo, mưa phùn rải suốt khiến mặt đất trơn trượt. Tư Vũ không được ngủ trọn giấc đêm nào, bởi chỉ cần khép mắt là hình ảnh Vân Kiếm Các bốc cháy lại hiện về.

Trấn Dương Thủy nằm bên dòng nước lớn, phố xá đông người, nhưng không hiểu vì sao không khí lại nặng nề khác thường. Người dân đi đường tránh né ánh mắt nhau, như sợ dính dáng đến chuyện rắc rối.

Tư Vũ bước vào một quán trà để tìm thông tin. Mùi trà nóng hoà với hơi nước tạo thành làn khói mỏng. Chủ quán nhìn bộ dạng lấm lem của hắn, khẽ nhíu mày nhưng vẫn mang trà đến.

“Tiểu ca, từ xa đến à?” – chủ quán hỏi.

Tư Vũ gật nhẹ:

“Ta tìm đường đến Nguyệt Miêu Các.”

Chén trà trong tay chủ quán suýt rơi xuống. Ông ho một tiếng, nhìn trái phải, rồi thì thào:

“Cái tên đó… đừng nói lớn. Ngươi tìm họ để làm gì?”

“Ta tìm một người tên Tố Yên.”

Chủ quán hít sâu, khẽ thì thầm:

“Nếu đã muốn tìm, tối nay đến bờ sông phía đông. Nhưng nhớ… cẩn thận giữ mạng.”

Câu nói nửa gợi mở nửa cảnh báo khiến Tư Vũ nặng lòng.

Đêm xuống, sương mù dày đặc buông khắp mặt sông. Vầng trăng mờ ẩn dưới tầng mây. Gió thổi nhẹ khiến mặt nước gợn lên từng đợt.

Tư Vũ đứng bên bờ sông, tay nắm chuôi kiếm. Bỗng từ giữa làn sương, một bóng trắng tiến lại. Tà áo nhẹ như khói, nhưng từng bước đều vững như không.

Thiếu nữ ấy xuất hiện trong ánh trăng nhạt, gương mặt thanh thoát, đôi mắt trong nhưng lại mang nét sắc sảo khó đoán. Trên vai nàng là túi thuốc nhỏ – dấu hiệu quen thuộc của y nữ.

“Ngươi là… Lâm Tư Vũ?” – nàng hỏi, giọng đều, không lạnh cũng không ấm.

Tư Vũ khựng lại.

“Sao cô biết ta?”

Nàng không trả lời, mà giơ tay ra:

“Đưa lệnh bài.”

Tư Vũ sững người.

“Cô… là Tố Yên?”

Nàng liếc qua hắn, đôi mắt sắc như nước hồ đông:

“Nếu không phải ta, ngươi còn sống để đứng đây hỏi sao?”

Tư Vũ hơi cau mày.

“Tối qua ta gặp một thiếu nữ áo trắng. Cũng nói ta đến tìm cô.”

Nghe vậy, Tố Yên hơi ngước mắt, ánh nhìn mang chút nghi ngờ:

“Thiếu nữ áo trắng? Không phải người của Nguyệt Miêu Các. Ngươi nên cảnh giác.”

Điều đó khiến Tư Vũ bất giác nhớ lại ánh mắt người kia – bình lặng nhưng quá sắc, như nhìn xuyên mọi thứ. Nếu không phải người của Nguyệt Miêu Các, nàng ta là ai?

Tố Yên bước tới, giọng nghiêm:

“Lệnh bài.”

Tư Vũ đưa lệnh bài ra. Nàng nhìn qua, sắc mặt lập tức thay đổi. Nàng ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Tư Vũ:

“Lệnh bài này… không dành cho người ngoài. Ai đưa cho ngươi?”

“Sư phụ ta.” – Tư Vũ đáp, giọng khẽ run – “Trước khi ông… mất.”

Ánh mắt Tố Yên bỗng dịu lại một chút, nhưng chỉ trong chốc lát.

“Nói rõ mọi chuyện.”

Tư Vũ kể từ lúc Vân Kiếm Các bị tàn sát, sư phụ bị giết, đến việc kẻ áo đen nhắc đến “Ảnh Vân khí tức”. Khi nghe đến đó, Tố Yên khựng lại, sắc mặt thay đổi rõ ràng.

“Ảnh Vân…” – nàng lẩm bẩm – “Quả nhiên là chuyện đó.”

“Cô biết gì sao?” – Tư Vũ hỏi dồn.

Tố Yên nhìn hắn hồi lâu rồi khẽ nói:

“Nếu ngươi thực sự mang theo thứ đó, thì người đêm đó muốn giết ngươi… còn không chỉ một.”

Câu nói khiến gió đêm trở nên lạnh buốt hơn.

Nhưng trước khi Tư Vũ kịp hỏi thêm, Tố Yên bỗng xoay người, tay khẽ đưa lên:

“Có người theo dõi.”

Bóng trắng nàng vụt biến như chim hạc lướt gió. Tư Vũ lập tức rút kiếm, lùi lại cảnh giác.

Từ trong đám lau sậy hai bên bờ sông, ba bóng người lao ra, áo xám, mặt che kín. Không cần nói, Tư Vũ cũng nhận ra khí tức sát phạt từ đêm Vân Kiếm Các.

Một tên lao đến. Tư Vũ vung kiếm, chặn một đòn chí mạng.

Keng!

Tiếng kim loại vang lên, tay hắn tê rần. Nhưng hắn nghiến răng chống trả.

Tố Yên xuất hiện ngay sau lưng hắn, mũi kim bạc trong tay nàng lóe sáng. Một động tác nhẹ như vẽ lên không trung, tên sát thủ ngã xuống, không kêu được tiếng nào.

“Ngươi yếu quá.” – nàng nói rất bình thản.

Tư Vũ nghiến răng:

“Ta không cần cô nói ta biết!”

Hai tên còn lại đồng loạt tấn công. Tư Vũ và Tố Yên đứng cạnh nhau, dù chưa từng phối hợp, nhưng trong hỗn chiến lại ăn ý lạ thường. Kiếm của Tư Vũ là đường thẳng mạnh mẽ, kim của Tố Yên lại mềm mại uyển chuyển. Chỉ trong chốc lát, hai tên sát thủ đã nằm bất động.

Tố Yên thu kim, nhìn Tư Vũ:

“Từ giờ, họ sẽ không ngừng truy đuổi ngươi. Nếu muốn sống… đi theo ta.”

“Cô nghĩ ta sẽ tin cô sao?” – Tư Vũ hỏi lại.

Tố Yên bước qua hắn, không thèm quay đầu:

“Tin hay không, tuỳ. Nhưng chỉ ta biết cách giải thứ đang nằm trong cơ thể ngươi.”

Tư Vũ sững lại.

Nàng dừng một bước, nói thêm:

“Và chỉ ta biết vì sao sư phụ ngươi chết.”

Gió sông thổi, mặt nước run rẩy.

Tư Vũ nhìn bóng lưng Tố Yên, cuối cùng bước theo.

Từ đây, số phận hai người đã gắn chặt với nhau – dẫu họ chưa hề hay biết.