MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ảnh Vân ThànhChương 4: ĐÊM TRONG RỪNG TRÚC

Kiếm Ảnh Vân Thành

Chương 4: ĐÊM TRONG RỪNG TRÚC

875 từ · ~5 phút đọc

Gió đêm len qua từng kẽ lá, khiến cả rừng trúc lay động như đang thì thầm những bí mật xưa cũ. Lâm Kha dừng bước trước một khoảng đất trống nhỏ, nơi ánh trăng rải xuống từng mảng sáng nhạt. Sau trận giao đấu ban chiều, y cần nghỉ ngơi, nhưng lòng lại không sao tĩnh lại được. Trong đầu vẫn là khuôn mặt tái nhợt của thiếu nữ bí ẩn được y cứu, và cả bọn người truy đuổi nàng.

“Rốt cuộc họ là ai?” – Lâm Kha lẩm bẩm.

Y châm một đống lửa nhỏ, đặt thanh kiếm bên cạnh. Ngọn lửa bập bùng soi rõ khuôn mặt trẻ nhưng ánh mắt lại sâu hơn tuổi. Từ nhỏ theo sư phụ học kiếm, y chưa từng tiếp xúc giang hồ, nhưng đêm nay, dường như mọi cửa ngõ của thế giới ấy đều cùng lúc mở ra trước mắt.

Tiếng gió bỗng chợt đổi hướng. Lâm Kha lập tức nắm lấy chuôi kiếm. Một bóng trắng xuất hiện sau bụi trúc, nhẹ như sương nhưng khí tức lại cực kỳ sắc bén.

“Cô nương?” – Lâm Kha nhận ra thiếu nữ ban chiều.

Nàng khoác áo choàng mỏng, mái tóc dài rũ xuống, đôi mắt đen sâu thẳm. Từng bước nàng tiến lại gần, ánh trăng rọi lên mặt nàng tạo nên một vẻ đẹp mong manh nhưng nguy hiểm.

“Cảm ơn công tử đã cứu mạng.” – Giọng nàng nhẹ nhưng rõ ràng, như tiếng nước suối chảy qua đá.

“Không dám. Cô nương bị thương, sao không nghỉ ngơi?”

Nàng lắc đầu. “Ta không thể nán lại chỗ nào quá lâu. Bọn họ… sẽ tìm đến.”

Lâm Kha hiểu nàng đang nói về nhóm hắc y nhân. Y mời nàng ngồi xuống gần đống lửa. Nàng do dự một chút rồi chấp nhận. Ngọn lửa phản chiếu trong đôi mắt nàng, khiến nó mang thêm vài phần u buồn.

“Cô nương tên gì?” – Lâm Kha hỏi.

Nàng im lặng một lúc khá lâu mới đáp: “Tố Vân.”

Một cái tên thanh thoát nhưng lại ẩn chứa nỗi buồn khó tả. Lâm Kha khẽ gật đầu rồi tiếp tục hỏi: “Họ là ai? Vì sao truy sát cô nương?”

Tố Vân nhìn về phía rừng trúc tối đen, giọng nhỏ đến mức gần như bị gió cuốn đi: “Bởi vì ta giữ một thứ… mà họ muốn bằng mọi giá.”

Nói xong, nàng siết chặt mép áo. Lâm Kha định hỏi thêm, nhưng từ sâu trong rừng, một âm thanh lạ vang lên. Tiếng chân đạp lên lá khô, rất nhẹ nhưng không thể lẫn được—cao thủ.

Tố Vân biến sắc. “Họ đến rồi.”

Lâm Kha đứng dậy, rút kiếm. Ánh thép lóe lên lạnh lẽo. Bốn bóng đen từ các hướng bước ra, vây trọn khoảng đất trống. Chúng không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào Tố Vân như xác định con mồi cuối cùng.

Tên dẫn đầu trầm giọng: “Giao vật đó ra, chúng ta sẽ để hai ngươi toàn thây.”

Tố Vân khẽ run, nhưng vẫn lắc đầu. “Ta không thể.”

Từ khi bước xuống núi, đây là lần đầu Lâm Kha đối diện một tình thế sinh tử rõ ràng đến vậy. Không ai nói với y rằng giang hồ tàn nhẫn thế này. Nhưng trong khoảnh khắc nhìn Tố Vân run nhẹ trong bóng tối, y biết mình không thể đứng nhìn.

“Muốn động đến nàng ấy…” – Lâm Kha nâng kiếm – “Trừ khi bước qua xác ta.”

Tên hắc y bật cười lạnh. “Một tiểu tử mới xuống núi mà cũng lớn lối.”

Bóng đen lao đến nhanh như tia chớp. Lâm Kha xoay người né, kiếm vung ra một vòng cung trắng bạc. Kiếm khí xé gió, chạm nhau chan chát. Hai bóng sau lập tức nhập cuộc, khiến rừng trúc trở thành sân chiến đầy sát khí.

Tố Vân lùi lại, tay nắm chặt vạt áo, ánh mắt lo lắng dõi theo từng bước của Lâm Kha. Mặc dù y chỉ vừa xuất sơn, nhưng kiếm pháp tinh tế, đường kiếm mạch lạc, như được luyện trong nghìn đêm dài.

Một nhát kiếm chém ngang khiến tên hắc y bật lùi, máu rỉ ra nơi vai. Hắn gầm lên: “Không để hắn sống!”

Ba người đồng loạt áp sát. Lâm Kha bị dồn vào thế khó, kiếm pháp dần rối loạn. Tố Vân hoảng hốt, định lao tới thì—

Vút!

Một mũi ám khí bay xuyên qua bóng đêm, cắm phập vào cổ một tên hắc y. Gã đổ xuống không kịp kêu. Cả rừng trúc tĩnh lặng đến rợn người.

Một giọng nữ lạnh như băng vang lên phía sau:

“Rút đi, các ngươi không phải đối thủ.”

Trên ngọn trúc cao, bóng một nữ nhân toàn thân mặc y phục đen đứng im như tượng. Chỉ trong một chớp mắt, bằng cách nào đó nàng đã xuất hiện mà không ai hay.

Tên hắc y còn lại cắn răng. “Ả cũng đến rồi… rút!”

Chúng biến mất nhanh như khi xuất hiện.

Lâm Kha thở dốc, tay vẫn siết kiếm. Tố Vân chạy đến đỡ y, giọng run run: “Ngươi có sao không?”

Lâm Kha lắc đầu, nhưng mắt vẫn nhìn về ngọn trúc nơi nữ nhân kia đứng—nhưng nàng đã biến mất.

Chỉ còn lại gió đêm và tiếng trúc lay nhẹ.

Một đêm bình yên đã không còn bình yên nữa.