Sau đêm giao tranh trong rừng trúc, trời sáng lên với một làn sương mỏng trải khắp mặt đất. Lâm Kha nhóm lại đống lửa tàn, còn Tư Vũ – cái tên mà Tố Vân cuối cùng cũng chịu nói ra – ngồi tựa vào gốc trúc, hơi thở nhẹ nhưng sắc mặt tái hơn cả ngày hôm qua.
Tố Yên, nữ nhân áo đen xuất hiện như bóng ma đêm trước, lúc này đã đứng cách hai người vài bước. Nàng không nói gì từ khi bọn hắc y bỏ chạy, chỉ lặng lẽ quan sát Tư Vũ với ánh mắt khó đoán.
Lâm Kha cảnh giác:
“Cô là ai? Xuất hiện đột ngột như vậy, lại ra tay với người của bọn họ… mục đích là gì?”
Tố Yên không đáp ngay mà bước đến bên Tư Vũ. Bước chân nàng nhẹ đến mức không làm một chiếc lá rơi. Nàng quỳ xuống, đưa tay đặt lên vai Tư Vũ. Một luồng khí mảnh, lạnh như nước hồ mùa đông, lan ra từ lòng bàn tay nàng.
Tư Vũ khẽ rùng mình.
“Đừng chạm vào nàng ấy!” – Lâm Kha lập tức chắn lên.
Tố Yên nghiêng đầu, đôi mắt đen như gương nước phản chiếu khuôn mặt căng thẳng của chàng trai trẻ.
“Nếu ta muốn hại, nàng ấy đã chết từ tối qua rồi.”
Giọng nàng bình thản nhưng không phải là lời đe dọa—nó là một sự thật. Lâm Kha cắn răng nhưng vẫn lùi lại nửa bước.
Tố Yên chậm rãi rút tay, ánh mắt hiện lên sự trầm trọng:
“Không phải vết thương bình thường… trong cơ thể nàng ta có phong ấn.”
Lâm Kha sững lại.
“Phong ấn? Ý cô là…”
Tư Vũ mở mắt, giọng yếu ớt nhưng rõ ràng:
“Ta biết.”
Cả Lâm Kha và Tố Yên đều quay sang nàng.
Tư Vũ nắm chặt vạt áo. “Người phong ấn nó là sư phụ ta. Trước khi… trước khi người bị giết.”
Dù chỉ một câu, nhưng nỗi đau hiện rõ trên khuôn mặt nàng. Tố Yên nhìn nàng chăm chú như muốn xuyên qua từng lớp cảm xúc.
“Vết thương của ngươi không nặng đến mức này.” – Tố Yên nói. – “Chính phong ấn đang phản ngược với nội tức. Nếu không giải, ngươi sẽ không sống qua ba ngày.”
Gió sớm thổi qua, trúc nghiêng nghiêng, cả không gian như lặng đi.
Lâm Kha siết chặt chuôi kiếm:
“Không có cách cứu sao?”
Tố Yên đứng thẳng dậy, áo đen phất nhẹ theo gió:
“Cách thì có. Nhưng không dễ… và không không nguy hiểm.”
Tư Vũ hỏi ngay: “Là cách gì?”
Tố Yên nhìn nàng một lúc rồi đáp:
“Phong ấn của ngươi là loại Huyết Mạch Tỏa Tâm. Chỉ có thể giải bằng cách đánh thức nguyên khí gốc trong người ngươi. Nhưng để làm vậy, phải có người truyền nội lực cho ngươi, và người ấy phải có tâm cảnh hoàn toàn thuần khiết.”
Ánh mắt Tố Yên vô thức chuyển sang Lâm Kha.
Tư Vũ cũng theo ánh nhìn ấy, đôi mắt thoáng dao động.
Lâm Kha giật mình: “Ta? Nhưng ta chỉ là một kẻ mới rời sư môn bước chân xuống núi. Nội lực chưa đủ thâm hậu, lỡ như…”
“Nội lực mạnh hay yếu không quan trọng.” – Tố Yên ngắt lời. – “Quan trọng là tâm.”
Nàng nhìn sâu vào mắt Lâm Kha.
“Tâm ngươi, sạch hơn cả nước suối trên núi cao.”
Lời nói ấy khiến Lâm Kha hơi đỏ mặt, còn Tư Vũ cúi xuống, không biết vì xấu hổ hay lo lắng.
“Nhưng truyền nội lực để giải phong ấn thế này…” – Tố Yên tiếp – “bất kỳ sai sót nào cũng có thể khiến cả hai tẩu hỏa nhập ma.”
Một sự im lặng nặng nề rơi xuống.
Cuối cùng, Tư Vũ nói, giọng kiên quyết hơn từ trước đến giờ:
“Nếu không thử, ta chắc chắn sẽ chết. Ta không muốn trở thành gánh nặng cho hai người nữa.”
Lâm Kha cắn môi, nhìn nàng thật lâu. Hồi lâu sau, y gật đầu:
“Được. Ta sẽ giúp cô.”
Tư Vũ ngẩng lên, mắt mở to, không biết vì ngạc nhiên hay xúc động.
Tố Yên khẽ gật đầu:
“Được. Nhưng không thể làm ở đây. Phong ấn này khi giải sẽ tạo ra dao động nội lực lớn, dễ bị kẻ khác phát hiện. Chúng ta phải vào sâu hơn trong rừng.”
Nàng bước lên trước, bóng áo đen hòa vào màu trúc, vừa đi vừa nói:
“Nhớ kỹ—khi ta bắt đầu dẫn khí, hai người phải tuyệt đối không được dao động tâm cảnh. Chỉ cần một niệm sợ hãi… cả ba chúng ta đều có thể chết.”
Tư Vũ nhìn Lâm Kha. Lâm Kha nhìn lại.
Trong một thoáng, hai người đều thấy trong mắt đối phương một điều giống nhau—niềm tin.
Và thế là cả ba rời khỏi khoảng đất trống, đi sâu vào rừng trúc mờ sương, nơi bí mật của phong ấn và sự thật về cái chết của sư phụ Tư Vũ đang chờ được mở ra.