Đêm buông xuống, Vân Thành chìm trong ánh trăng bạc. Tư Vũ và Tố Yên đi theo nhóm võ sĩ Nguyệt Miêu đến bến Thủy Kính Hồ – nơi mặt nước phẳng lặng như gương, phản chiếu ánh trăng tròn vẹn. Gió đêm lạnh lẽo, nhưng cũng làm cho không gian nơi đây càng thêm huyền ảo, như một tấm màn bí ẩn che kín những toan tính của thành Vân.
Tố Yên dừng lại, ánh mắt chăm chú nhìn mặt hồ: “Người xưa gọi nơi này là Thủy Kính Hồ, bởi vì bất cứ bí mật gì cũng sẽ hiện lên khi nhìn kỹ trong ánh trăng.”
Tư Vũ nhíu mày, nhìn quanh, không thấy dấu hiệu của kẻ địch, nhưng trong lòng vẫn có cảm giác bị theo dõi. Anh nhắc khẽ Tố Yên: “Chúng ta phải cẩn thận. Có vẻ như không chỉ ba phái tranh quyền, mà còn có những thế lực khác đang ẩn núp.”
Trong lúc họ đang quan sát, một ánh sáng lạ trên mặt nước lập loè, như phản chiếu một hình dạng. Tư Vũ tiến lại gần, vừa sờ lên mặt hồ, lập tức một dòng khí lạnh tuôn ra từ dưới lòng nước, khiến cả người anh tê buốt. Anh lùi lại, đồng thời nhận ra một manh mối: hình như Vân Thành Chi Bi không chỉ là một vật, mà còn là một loại khí mạch cổ ẩn trong hồ.
“Đúng là không hổ danh là Thủy Kính Hồ,” Tố Yên thốt lên. “Chỉ những ai tinh nhạy mới nhận ra dấu vết của khí mạch này. Nếu nắm được nó, sẽ biết được rất nhiều bí mật của thành Vân.”
Bỗng từ xa, một bóng người mảnh mai xuất hiện, áo trắng bay trong gió, dáng đi nhẹ nhàng nhưng uy lực. Ánh trăng phản chiếu lên vũ khí treo bên hông, ánh sáng lóe lên rực rỡ như cảnh báo. Tư Vũ lập tức nắm chặt tay kiếm, cơ thể căng như dây đàn.
“Đừng nóng vội,” Tố Yên thì thầm, kéo anh lùi xuống một gốc cây, vừa đủ che chắn nhưng vẫn quan sát rõ bóng người kia.
Bóng người tiến lại gần mặt hồ, dừng lại, cúi người nhìn vào dòng nước. Giây phút ấy, trăng như sáng hơn, ánh sáng chiếu thẳng vào khuôn mặt. Tư Vũ nhận ra – đây là người không thuộc bất cứ phái nào họ từng biết. Ánh mắt sắc bén, thần thái bí ẩn, khiến anh rùng mình.
Người ấy đột nhiên nói, giọng vang vọng nhưng nhẹ nhàng: “Vân Thành Chi Bi không thuộc về bất cứ phái nào. Ai chiếm được nó, sẽ sở hữu quyền lực lớn nhất thành này. Nhưng đừng quên, mọi hành động đều để lại dấu vết trên Thủy Kính Hồ.”
Tư Vũ và Tố Yên nhìn nhau, cảm giác vừa hồi hộp vừa nguy hiểm. Họ hiểu rằng, để tìm được Vân Thành Chi Bi, không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần trí tuệ và sự khôn ngoan. Mọi bước đi sai lầm có thể dẫn đến thảm họa.
Ánh trăng trên hồ chiếu rọi từng gợn sóng nhẹ, mặt nước trong vắt như tấm gương phản chiếu mọi bí mật. Tư Vũ thở dài, ánh mắt quyết đoán: “Chúng ta phải tiếp tục. Không chỉ vì Vân Thành Chi Bi, mà còn để bảo vệ chính mình.”
Tố Yên gật đầu, tay vẫn nắm chắc tay anh. “Đêm nay, sẽ là đêm đầu tiên chúng ta hiểu được sự rối ren trong Vân Thành… nhưng chỉ là phần mở đầu.”
Trăng dần lên cao, Thủy Kính Hồ tĩnh lặng, nhưng lòng người như đang sục sôi những kế hoạch chưa lộ. Vân Thành, với mọi tranh quyền và bí ẩn, đang chờ đón những bước chân tiếp theo của Tư Vũ và Tố Yên.