MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Chôn Hoa Tuyết: Dưỡng Ma Thành ThầnChương 1: ĐỨA TRẺ BƯỚC RA TỪ MÁU VÀ LỬA

Kiếm Chôn Hoa Tuyết: Dưỡng Ma Thành Thần

Chương 1: ĐỨA TRẺ BƯỚC RA TỪ MÁU VÀ LỬA

1,146 từ · ~6 phút đọc

Tuyết trên đỉnh Thanh Vân quanh năm không tan, trắng xóa và lạnh lẽo đến thấu xương. Thế nhưng hôm nay, sắc trắng tinh khôi ấy lại bị vấy bẩn bởi những vệt đỏ thẫm kéo dài từ chân núi lên đến đại điện. Đó không phải là nhựa hoa, mà là máu — thứ máu tanh nồng của những kẻ bị coi là "nghiệt chủng" Ma tộc.

Lăng Tuyết Y đứng đó, tà áo trắng tung bay trong gió tuyết, thanh Tuyết Lạc Kiếm trong tay nàng vẫn chưa thu vào vỏ, lưỡi kiếm mỏng manh khẽ rung lên, phát ra những tiếng ngân run rẩy như tiếng than khóc của linh hồn bị đóng băng. Đôi mắt nàng bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhìn xuống đống đổ nát phía dưới chân bậc thang đá.

"Tuyết Y, kết thúc nó đi."

Giọng nói của Huyền Cơ Chân Nhân vang lên từ phía sau, uy nghiêm và mang theo một sự từ bi giả tạo đến nghẹt thở. Ông ta đứng đó, tay vuốt chòm râu bạc, ánh mắt nhìn sinh linh dưới kia như nhìn một món đồ chơi lỗi thời cần phải tiêu hủy.

Dưới mũi kiếm của Tuyết Y là một đứa trẻ.

Nói là đứa trẻ cũng không hẳn đúng. Nó gầy gò đến mức trơ xương, y phục rách nát không đủ che thân giữa tiết trời đại hàn. Khắp người nó là những vết bỏng rộp do lửa của trận pháp phong ấn để lại, da thịt đỏ hỏn, lẫn lộn với bùn đất và tuyết tan. Nhưng điều khiến Tuyết Y khựng lại không phải là dáng vẻ thê lương ấy, mà là đôi mắt của nó.

Đó là một đôi mắt màu đỏ sẫm, đặc quánh như máu lâu ngày, không có sự sợ hãi, cũng chẳng có sự cầu xin. Chỉ có một sự thù hận nguyên thủy, sâu hoắm như vực thẳm Vô Niệm Hà, đang bùng cháy dữ dội giữa cơn bão tuyết.

"Nghiệt súc này mang dòng máu Ma Thần, nếu để nó sống, mười năm sau Cửu Tiêu Nghịch Cảnh sẽ đại loạn." Mộ Dung Ly bước lên một bước, tay lăm lăm thanh kiếm, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ kinh tởm. "Sư tỷ, nếu người không nỡ xuống tay, để đệ giúp người!"

Mộ Dung Ly vung kiếm, kiếm khí hoàng kim chói mắt xé toạc không khí, lao thẳng về phía yết hầu của đứa trẻ. Đứa trẻ không tránh, nó chỉ trừng mắt nhìn, răng cắn chặt đến mức máu rỉ ra từ khóe môi. Nó như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng dùng chút sức tàn cuối cùng để cắn đứt cổ họng kẻ thù.

Keng!

Một tiếng động lanh lảnh vang lên. Thanh Tuyết Lạc Kiếm của Tuyết Y đã chặn đứng đòn tấn công của Mộ Dung Ly ngay trong gang tấc. Lực va chạm mạnh đến mức kiếm khí bắn ra xung quanh, làm vỡ vụn một mảng đá lớn.

"Sư tỷ?" Mộ Dung Ly ngỡ ngàng, lùi lại một bước. "Người làm gì vậy?"

Tuyết Y không nhìn hắn, nàng vẫn nhìn vào đôi mắt đỏ của đứa trẻ. Trong khoảnh khắc ấy, nàng chợt thấy hình bóng của chính mình — một kẻ cũng được nuôi dưỡng trong sự lạnh lẽo, không quá khứ, không cảm xúc, chỉ biết sống theo mệnh lệnh.

"Sư phụ." Tuyết Y xoay người, quỳ một gối xuống nền tuyết lạnh giá, đầu hơi cúi. "Hắn chỉ là một đứa trẻ chưa thức tỉnh hoàn toàn. Giết hắn bây giờ, Thanh Vân Kiếm Phái chúng ta khác gì đám ma đầu khát máu ngoài kia?"

Huyền Cơ Chân Nhân nheo mắt, áp lực từ cấp độ Thiên Đạo tỏa ra khiến tuyết xung quanh bị ép chặt lại thành băng. "Ngươi muốn làm trái ý ta?"

"Tuyết Y không dám." Giọng nàng vẫn đều đều, không chút gợn sóng. "Nhưng giết một kẻ không có khả năng phản kháng sẽ làm bẩn Tuyết Lạc Kiếm của con. Con xin được nhận nhiệm vụ giám sát hắn. Con sẽ dùng Tâm Ấn Đồng Tử để khóa chặt ma tính của hắn. Nếu hắn có dấu hiệu hắc hóa, chính tay con sẽ kết liễu hắn."

Cả đại điện chìm vào im lặng. Tâm Ấn Đồng Tử là một loại bí thuật tà ác mang danh chính đạo, nó gắn kết sinh mạng của người thi pháp và vật tế. Nếu Dạ Tịch chết, Tuyết Y sẽ trọng thương; nếu Tuyết Y đau lòng, Dạ Tịch sẽ bị vạn kim đâm tâm. Đó là một canh bạc bằng cả mạng sống.

Huyền Cơ nhìn Tuyết Y hồi lâu, rồi chợt mỉm cười — nụ cười khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo hơn cả tuyết đầu mùa.

"Được. Nếu ngươi đã tình nguyện dùng tu vi cả đời để đánh cược với con thú này, ta thành toàn cho ngươi."

Đám đông tản ra, để lại một khoảng trống giữa trời đất bao la. Tuyết Y đứng dậy, bước đến trước mặt đứa trẻ. Nàng từ tốn cởi chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt của mình, choàng lên thân hình đang run rẩy vì lạnh và vết thương của nó.

Hơi ấm đột ngột khiến đứa trẻ sững sờ. Nó co rụt người lại theo bản năng, đôi mắt đỏ đầy cảnh giác nhìn người phụ nữ trước mặt.

"Ngươi tên gì?" Nàng hỏi, giọng nhẹ như gió thoảng.

Đứa trẻ không trả lời, chỉ nhìn nàng trân trân.

"Từ nay, tên ngươi là Dạ Tịch." Tuyết Y đưa bàn tay thon dài, lạnh lẽo chạm nhẹ vào nốt chu sa trên trán mình, rồi ấn mạnh vào ngực trái của đứa trẻ.

Một luồng sáng đỏ rực lóe lên rồi lặn mất vào da thịt. Đứa trẻ rên lên một tiếng đau đớn, đổ gục vào lòng nàng. Hơi thở của nó yếu ớt, máu từ những vết thương trên người nó thấm đỏ cả chiếc áo choàng trắng của Tuyết Y.

Nàng bế nó lên, bước đi giữa những xác chết và đống đổ nát, hướng về phía đỉnh núi hẻo lánh nhất của Thanh Vân Phái. Phía sau lưng nàng, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời như một điềm báo về một tương lai đầy máu và nước mắt.

Đứa trẻ trong tay nàng khẽ cử động, đôi bàn tay nhỏ bé, gầy guộc nắm chặt lấy vạt áo của nàng như nắm lấy cọng rơm cứu mạng duy nhất. Nó không biết rằng, người cứu nó hôm nay, cũng chính là người sẽ dùng nhát kiếm đau đớn nhất để đâm xuyên tim nó sau này.

Trận tuyết lớn nhất trong một trăm năm qua bắt đầu đổ xuống, vùi lấp đi tất cả những vết máu, nhưng không thể vùi lấp được mầm mống của một vị Ma Thần vừa được sinh ra từ lòng nhân từ giả tạo.