Trúc Tuyết cư là một tòa viện nhỏ nằm tách biệt trên ngọn núi cao nhất của Thanh Vân Phái. Nơi này quanh năm mây mù bao phủ, chỉ có tiếng gió rít qua kẽ lá trúc và tiếng tuyết rơi lạo xạo trên mái hiên. Đây là nơi tu luyện của Lăng Tuyết Y, cũng là nơi "giam lỏng" đứa trẻ mang dòng máu Ma Thần mà nàng vừa mang về.
Dạ Tịch tỉnh dậy trên một chiếc giường tre đơn sơ. Cảm giác đầu tiên là đau. Cái đau từ những vết bỏng rộp chưa kịp đóng vảy cọ xát vào lớp vải bông mềm mại, đau đến mức hắn phải nghiến chặt răng để không bật ra tiếng rên rỉ. Hắn bật dậy, đôi mắt đỏ rực như thú hoang nhìn quanh quất, bàn tay gầy guộc vơ lấy một mảnh sành vỡ từ chiếc bát đặt cạnh giường, thủ thế đầy cảnh giác.
"Tỉnh rồi sao?"
Một giọng nói lạnh lùng, thanh khiết như tiếng ngọc va vào nhau vang lên từ phía cửa sổ. Lăng Tuyết Y đang ngồi đó, tay cầm một bình gốm nhỏ, ánh mắt hướng về phía thung lũng đầy mây. Nàng không nhìn hắn, nhưng áp lực từ kiếm khí tỏa ra xung quanh nàng khiến Dạ Tịch cảm thấy khó thở.
Hắn không nói gì, chỉ thở dốc, đôi mắt đỏ vằn tia máu nhìn chằm chằm vào bóng lưng trắng muốt của nàng. Trong tâm trí non nớt của một đứa trẻ vừa bước ra từ lò sát sinh, kẻ trước mặt dù có đẹp đẽ đến đâu cũng chỉ là một tay sai của đám người đã giết sạch bộ tộc hắn.
Tuyết Y đứng dậy, bước chậm rãi về phía giường. Mỗi bước chân của nàng nhẹ đến mức không phát ra tiếng động, nhưng với Dạ Tịch, nó như những nhát búa nện thẳng vào tim.
"Ăn đi." Nàng đặt một bát cháo trắng nóng hổi lên bàn, bên cạnh là một lọ thuốc cao màu xanh bích.
Dạ Tịch nhìn bát cháo, khói bốc lên nghi ngút mang theo mùi hương của gạo mới, một thứ mùi xa xỉ mà cả đời hắn chưa từng được chạm tới. Bụng hắn quặn lên vì đói, nhưng sự thù hận lại mạnh mẽ hơn. Hắn vung tay, hất văng bát cháo xuống đất.
Xoảng!
Mảnh sứ vỡ vụn, cháo trắng đổ lênh láng trên nền đá lạnh lẽo.
"Cút đi... Đồ giả tạo..." Dạ Tịch khàn giọng thốt lên, cổ họng đau rát như bị lửa đốt. Đây là những lời đầu tiên hắn nói kể từ khi bị bắt.
Ánh mắt Tuyết Y vẫn không đổi, nàng nhìn đống đổ nát dưới chân, rồi lại nhìn đứa trẻ đang run rẩy vì kiệt sức. Nàng không giận, cũng không thương hại. Với nàng, cảm xúc là thứ tạp niệm cần phải loại bỏ để đạt đến đỉnh cao của Kiếm Đạo. Nhưng nhìn vào nốt chu sa đỏ rực trên ngực trái của Dạ Tịch — dấu vết của Tâm Ấn Đồng Tử — nàng khẽ nhíu mày.
Nàng cảm nhận được sự uất hận của hắn đang truyền qua sợi dây liên kết linh hồn, khiến trái tim nàng hơi thắt lại.
"Ngươi hận ta, hận Thanh Vân Phái, đó là lẽ tự nhiên." Tuyết Y từ tốn quỳ xuống, dùng bàn tay không chút tì vết nhặt từng mảnh sứ vỡ. "Nhưng nếu ngươi chết vì đói, sự thù hận của ngươi cũng sẽ tan biến như tuyết mùa hạ. Ngươi muốn trả thù, hay muốn chết như một con chó hoang?"
Câu hỏi của nàng lạnh lùng và tàn nhẫn, đâm thẳng vào cái tôi đang rỉ máu của đứa trẻ. Dạ Tịch khựng lại, đôi mắt đỏ sẫm dao động. Hắn nhìn bàn tay nàng — bàn tay đã chặn đứng nhát kiếm của Mộ Dung Ly, bàn tay đã choàng áo khoác cho hắn giữa cơn bão tuyết.
Tuyết Y đứng dậy, đi đến góc phòng lấy ra một bát cháo khác, đặt lại lên bàn.
"Ta không bắt ngươi phải biết ơn. Ta nuôi ngươi là vì trách nhiệm, cũng là vì con đường tu luyện của ta. Ngươi sống, ta mới có thể chứng minh đạo tâm của mình không sai."
Nàng xoay người bước ra ngoài hiên, bỏ lại Dạ Tịch trong căn phòng vắng lặng. Một lúc sau, tiếng húp cháo sột soạt vang lên, lẫn trong đó là tiếng nức nở nghẹn ngào mà đứa trẻ cố sức che giấu.
Bên ngoài, tuyết lại bắt đầu rơi. Tuyết Y đứng dưới gốc cây cổ thụ già nua, tay vuốt ve chuôi kiếm Tuyết Lạc. Nàng biết, từ giây phút này, cuộc đời bình lặng của nàng đã chấm dứt. Đứa trẻ bên trong kia là một mầm họa, nhưng cũng là tia hy vọng duy nhất để nàng tìm lại phần "người" đã bị sư môn tước đoạt từ lâu.
"Sư tỷ, người thực sự muốn nuôi nó sao?"
Mộ Dung Ly từ dưới chân núi bay lên, đáp xuống sau lưng nàng. Gương mặt hắn tràn đầy sự lo lắng, nhưng sâu trong đôi mắt là một tia đố kỵ không thể che giấu.
"Sư phụ đã đồng ý." Tuyết Y không quay đầu lại.
"Nhưng nó là Ma! Ma tộc không bao giờ biết đến lòng trắc ẩn. Người đang nuôi một con hổ mang theo mầm mống hủy diệt!" Mộ Dung Ly tiến lên một bước, giọng gay gắt. "Nếu nó làm hại người, đệ sẽ không tha thứ cho bản thân mình."
Tuyết Y khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự dao động của linh khí xung quanh. "Mộ Dung, đạo của ngươi là trừ ma vệ đạo, đạo của ta là thuận theo tự nhiên. Đừng can thiệp vào Trúc Tuyết cư."
Mộ Dung Ly nghiến răng, nhìn vào căn phòng nơi Dạ Tịch đang ở. Hắn không hiểu tại sao một người thanh cao như sư tỷ lại đi bảo vệ một thứ rác rưởi của Ma tộc. Trong lòng hắn, một hạt giống oán hận đã bắt đầu nảy mầm.
Đêm đó, Dạ Tịch không ngủ được. Hắn nằm trên giường, nhìn lên trần nhà tối om. Trên ngực trái, Tâm Ấn Đồng Tử thỉnh thoảng lại nhói lên một nhịp, nhắc nhở hắn rằng mạng sống của hắn giờ đây phụ thuộc vào người phụ nữ lạnh lùng kia.
Hắn đưa tay chạm vào vết sẹo dài trên cánh tay, rồi lại nghĩ đến bát cháo ấm áp lúc nãy. Một ý nghĩ kỳ lạ hiện lên trong đầu hắn: Nếu cả thế giới này đều muốn hắn chết, tại sao nàng lại giữ hắn lại?
Dạ Tịch không biết rằng, mười năm tới, Trúc Tuyết cư này sẽ là thiên đường duy nhất của hắn, và cũng là khởi đầu cho một địa ngục trần gian mà cả hắn và nàng đều không thể trốn thoát.
Dưới ánh trăng mờ đục của đỉnh Thanh Vân, đóa Tuyết Liên lạnh lẽo và con thú hoang mang huyết mạch Ma Thần bắt đầu những ngày tháng "cộng sinh" đầy nghiệt ngã. Một người học cách làm sư tỷ, một kẻ học cách làm người. Nhưng máu và lửa của quá khứ vẫn luôn chực chờ để thiêu rụi tất cả.