Những ngày đầu ở Trúc Tuyết cư đối với Dạ Tịch là một chuỗi những cơn mê sảng và đau đớn. Vết thương do trận pháp Chính đạo gây ra không giống vết thương bình thường; chúng mang theo linh lực thuần khiết, liên tục cắn xé ma huyết trong huyết quản hắn. Đêm đêm, đứa trẻ gầy gò ấy co quắp trên giường, mồ hôi ướt đẫm mái tóc rối rắm, hàm răng cắn chặt đến bật máu để ngăn bản năng thú tính gào thét.
Mỗi khi hắn sắp chìm vào bóng tối của sự điên loạn, một bàn tay lạnh lẽo sẽ áp lên trán hắn. Một luồng khí thanh mát như tuyết tan chảy từ đỉnh đầu lan tỏa khắp tứ chi, xoa dịu những cơn nóng nảy tột cùng.
Sáng hôm nay, Dạ Tịch tỉnh dậy với đôi mắt không còn vằn đỏ như mọi khi. Hắn ngồi dậy, lẳng lặng nhìn ra ngoài hiên. Lăng Tuyết Y đang đứng đó, tay cầm một dải lụa đỏ dài. Ánh nắng ban mai phản chiếu lên tuyết trắng, hắt lên gương mặt nàng một tầng sáng ảo mộng, khiến nàng trông giống một pho tượng ngọc không có hơi ấm.
"Lại đây," nàng nói, không quay đầu lại.
Dạ Tịch chần chừ một chút rồi bước xuống giường. Đôi chân trần của hắn chạm vào sàn đá lạnh ngắt, nhưng hắn không còn run rẩy như trước. Hắn đứng cách nàng ba bước, đầu hơi cúi, đôi mắt vẫn mang theo sự cảnh giác thâm căn cố đế.
Tuyết Y xoay người lại. Nàng nhìn đứa trẻ cao chưa đầy ngực mình, khẽ thở dài. Nàng nâng ngón trỏ, một vệt sáng đỏ rực từ nốt chu sa trên trán nàng bắn ra, lơ lửng giữa không trung.
"Dạ Tịch, sư phụ cho phép ngươi sống, nhưng không có nghĩa là ngươi được tự do." Giọng nàng bình thản như đang đọc một bản sớ môn quy. "Tâm Ấn Đồng Tử đã hạ. Từ nay, mạng của ngươi gắn liền với mạng của ta. Ngươi nảy sinh sát niệm với người Thanh Vân, tim ngươi sẽ đau như bị vạn tiễn xuyên qua. Ngược lại..."
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt chợt thoáng qua một tia dao động cực nhỏ mà Dạ Tịch không kịp bắt lấy.
"... Nếu ta gặp bất trắc, linh hồn ngươi sẽ tan biến ngay lập tức. Ngươi hiểu không?"
Dạ Tịch ngước mắt lên. Đôi mắt đỏ sẫm nhìn chằm chằm vào nốt chu sa của nàng. Hắn hiểu. Đây không phải là sự cứu rỗi, đây là một sợi dây xích vô hình. Nàng cứu hắn không phải vì lòng tốt, mà vì nàng là người giữ xích.
"Tại sao?" Hắn khàn giọng hỏi. "Tại sao không giết ta luôn?"
"Vì ta muốn thấy," Tuyết Y bước tới, dùng dải lụa đỏ buộc lên cổ tay gầy guộc của hắn, "liệu một thứ sinh ra từ bóng tối như ngươi, có thể bị ánh sáng này thuần hóa hay không."
Dải lụa đỏ vừa thắt lại, Dạ Tịch cảm thấy một luồng điện xẹt qua tim. Một cảm giác kết nối kỳ lạ ùa tới. Hắn nghe thấy nhịp tim của Tuyết Y — chậm rãi, ổn định và lạnh lùng. Và hắn biết, nàng cũng đang nghe thấy nhịp tim hỗn loạn, đầy thù hận của hắn.
"Đi theo ta."
Nàng dẫn hắn ra sau viện, nơi có một hồ nước đóng băng một nửa. Tuyết Y cầm một thanh kiếm gỗ ném cho hắn.
"Cầm lấy."
Dạ Tịch bắt lấy thanh kiếm gỗ. Nó nhẹ bẫng, gồ ghề và đầy dăm gỗ, khác hẳn với những thanh thần kiếm sáng loáng của các đệ tử khác mà hắn thấy ở đại điện.
"Từ hôm nay, ngươi học kiếm." Tuyết Y rút Tuyết Lạc Kiếm ra. Lưỡi kiếm mỏng như cánh ve rung lên một tiếng ngân vang vọng cả núi rừng. "Không phải học để giết người, mà học để kiểm soát chính mình. Ma tính trong ngươi giống như một con lũ dữ, nếu không có con đê kiếm đạo ngăn lại, ngươi sẽ bị nó nuốt chửng trước khi kịp làm hại ai."
Dạ Tịch nắm chặt thanh kiếm gỗ, đôi mắt đỏ rực lên. Hắn không hiểu kiếm đạo là gì, hắn chỉ biết rằng nếu hắn không mạnh lên, hắn sẽ mãi mãi là con chó bị xích bởi dải lụa đỏ này.
Nàng bắt đầu múa kiếm. Những động tác của Tuyết Y chậm rãi nhưng mang theo một uy lực khủng khiếp. Tuyết rơi xung quanh nàng không chạm được vào vạt áo, trái lại bị cuốn theo đường kiếm tạo thành một vòng xoáy trắng tinh khôi. Dạ Tịch nhìn đến ngây người. Trong thế giới của hắn, sức mạnh là sự tàn sát thô bạo, là máu và lửa. Hắn chưa từng biết sức mạnh có thể đẹp đẽ và thanh cao đến nhường này.
Đột nhiên, Tuyết Y đâm một kiếm về phía hắn. Mũi kiếm dừng lại ngay trước trán Dạ Tịch, luồng kiếm khí lạnh buốt cắt đứt vài sợi tóc rối của hắn.
"Ngươi thấy gì?" nàng hỏi.
Dạ Tịch run rẩy, môi mím chặt: "Thấy... chết chóc."
Tuyết Y thu kiếm, khẽ lắc đầu: "Ta thấy sự tĩnh lặng. Khi tâm ngươi tĩnh như mặt hồ mùa đông, không ai có thể lay chuyển được ngươi. Dạ Tịch, nhớ kỹ, kẻ thù lớn nhất của ngươi không phải là Thanh Vân Phái, mà là ngọn lửa trong máu ngươi."
Nàng bỏ đi, để lại hắn đứng trơ trọi giữa hồ băng. Dạ Tịch nhìn thanh kiếm gỗ trong tay, rồi nhìn dải lụa đỏ trên cổ tay. Hắn thử vung kiếm một nhát. Vụng về, thô kệch.
Hắn lại thử nhát thứ hai, thứ ba... Mồ hôi bắt đầu rơi trên tuyết.
Đêm đó, khi Tuyết Y đang thiền định trong phòng, nàng chợt nghe thấy tiếng vút... vút... đều đặn ngoài sân. Nàng mở mắt, nhìn qua khe cửa. Dưới ánh trăng mờ, đứa trẻ gầy gò ấy vẫn đang điên cuồng vung thanh kiếm gỗ. Đôi tay hắn đã rướm máu vì dăm gỗ, đôi chân hắn đã tê dại vì cái lạnh, nhưng ánh mắt đỏ ấy vẫn kiên định nhìn vào khoảng không.
Tuyết Y chạm tay lên ngực trái. Qua Tâm Ấn Đồng Tử, nàng không cảm thấy sát ý từ hắn. Nàng chỉ cảm thấy một sự khao khát — khao khát được nàng nhìn nhận, khao khát được thoát khỏi thân phận "vật tế".
Nàng khép mắt lại, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Sư phụ bảo nàng dùng Tâm Ấn để giam cầm hắn, nhưng nàng lại có cảm giác, chính nàng cũng đang tự xích mình vào định mệnh của đứa trẻ này.
"Dạ Tịch," nàng thầm gọi cái tên ấy trong lòng, "liệu hoa tuyết có thể nở trên mảnh đất đầy máu Ma hay không?"
Gió tuyết lại nổi lên, xóa nhòa dấu chân của đứa trẻ trên sân, nhưng sợi dây liên kết màu đỏ giữa hai linh hồn thì ngày càng trở nên bền chặt, báo hiệu một tương lai nơi ranh giới giữa bảo vệ và giam cầm sẽ mờ mịt hơn bao giờ hết.