Đêm ở Trúc Tuyết cư tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng những hạt tuyết mịn vỡ tan trên mặt hồ băng. Bên trong gian phòng nhỏ dành cho đệ tử, Dạ Tịch đang ngồi bất động trên giường, đôi mắt đỏ sẫm nhìn trân trân vào bát cơm trắng đặt trên bàn đá. Hơi khói từ bát cơm đã nhạt dần, nhưng mùi thơm thanh khiết của gạo Linh Sơn vẫn quẩn quanh nơi đầu mũi – một thứ mùi hương xa lạ đối với một kẻ vốn dĩ lớn lên từ rác rưởi và sự ruồng bỏ như hắn.
Dạ Tịch đưa bàn tay gầy guộc, chằng chịt những vết sẹo cũ mới chồng chéo lên nhau, run rẩy bốc một nhúm cơm cho vào miệng. Vị ngọt dịu lan tỏa, nhưng ngay sau đó là cảm giác cay đắng nghẹn ứ nơi cổ họng. Hắn không hiểu. Tại sao người đàn bà lạnh lùng kia lại cho hắn ăn thứ cơm này? Tại sao nàng không dùng hắn để tế kiếm như những kẻ ở đại điện đã nói?
"Cửa không khóa, sao không vào?"
Giọng nói của Tuyết Y vang lên đột ngột khiến Dạ Tịch giật bắn người. Hắn lập tức rụt tay lại, vội vàng che đi bát cơm như thể sợ bị tước đoạt. Cánh cửa gỗ khẽ đẩy ra, Tuyết Y bước vào, tay bưng một chậu nước ấm và vài miếng vải sạch.
Nàng không nhìn bát cơm, cũng không nhìn vẻ mặt cảnh giác của hắn. Tuyết Y lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh giường, nhúng ướt miếng vải rồi ra hiệu:
"Cởi áo ra."
Dạ Tịch lùi lại, lưng dán chặt vào vách tường đá lạnh ngắt, răng cắn chặt môi: "Ngươi... ngươi muốn làm gì?"
"Bôi thuốc." Tuyết Y chỉ trả lời ngắn gọn hai chữ. Ánh mắt nàng thanh lãnh, không chứa đựng bất kỳ dục vọng hay ác ý nào, chỉ có sự điềm nhiên đến đáng sợ.
Dạ Tịch chần chừ hồi lâu, cuối cùng cũng chậm rãi cởi lớp y phục rách nát. Khi lớp vải thô kệch rơi xuống, ngay cả một người vốn dĩ dửng dưng với thế thái nhân tình như Tuyết Y cũng phải khẽ nhíu chân mày.
Trên tấm lưng nhỏ thốn của đứa trẻ là cả một "bản đồ" tàn khốc của sự bạo hành. Những vết sẹo dài do roi da, những vết tròn thâm tím do bị đóng dấu bằng sắt nung, và cả những vết lở loét chưa lành hẳn do ma khí phản phệ. Trong số đó, nhức nhối nhất là một vết sẹo hình chữ "Ma" bị rạch sâu ngay bả vai trái – dấu ấn nhục nhã mà Chính đạo dành cho những kẻ mang huyết thống bị nguyền rủa.
Tuyết Y dùng miếng vải ấm nhẹ nhàng lau đi lớp máu khô trên một vết thương hở. Dạ Tịch run lên bần bật, nhưng không hề kêu rên. Hắn đã quen với việc chịu đựng đau đớn trong thầm lặng, vì hắn biết, tiếng kêu khóc chỉ càng làm những kẻ hành hạ hắn thêm phấn khích.
"Đau thì cứ nói." Tuyết Y khẽ nói, động tác của nàng vô cùng cẩn trọng, như sợ rằng nếu mạnh tay thêm một chút, đứa trẻ này sẽ vỡ vụn như một mảnh băng mỏng.
"Ta không đau." Dạ Tịch khàn giọng, đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm vào cái bóng của Tuyết Y in trên tường. "Tại sao ngươi lại đối tốt với ta? Ngươi muốn lấy thứ gì từ ta? Máu? Hay là... trái tim của ta để đúc thần kiếm?"
Bàn tay Tuyết Y khựng lại giữa chừng. Nàng nhìn vết sẹo chữ "Ma" trên lưng hắn, rồi lại nhìn nốt chu sa đỏ rực trên tay mình – sợi dây liên kết của Tâm Ấn Đồng Tử. Qua sợi dây ấy, nàng không cảm thấy sự tò mò của hắn, mà chỉ thấy một sự tuyệt vọng sâu thẳm. Đứa trẻ này không tin vào sự thiện lương, bởi lẽ thế giới của hắn chưa từng tồn tại khái niệm đó.
"Ta không cần máu của ngươi, cũng chẳng cần trái tim ngươi để đúc kiếm." Tuyết Y tiếp tục bôi lớp thuốc cao màu xanh bích lên vết thương. Cảm giác mát lạnh tức thì xoa dịu cơn bỏng rát. "Ta nuôi ngươi là vì ta muốn chứng minh cho sư phụ thấy, thiên hạ có thể sai, nhưng đạo của ta không sai. Ta muốn ngươi sống, chỉ đơn giản là để ngươi thấy rằng tuyết trên đỉnh Thanh Vân dù lạnh, nhưng nó vẫn trắng sạch hơn lòng người."
Nàng đứng dậy, thu dọn khăn vải. Trước khi bước ra khỏi phòng, Tuyết Y dừng lại bên bát cơm trắng đã nguội lạnh. Nàng đưa tay lên, một đạo linh lực nhẹ nhàng bao phủ bát cơm, khiến hơi nóng lập tức quay trở lại, khói trắng bay nghi ngút.
"Ăn hết bát cơm đó đi. Ngày mai bắt đầu gánh nước lên núi. Ma Thần hay phế vật, đều phải bắt đầu từ việc đổ mồ hôi."
Cánh cửa khép lại. Gian phòng trở lại với sự tĩnh mịch. Dạ Tịch nhìn bát cơm nóng hổi, rồi nhìn vào đôi bàn tay vừa được nàng chạm vào. Lần đầu tiên trong đời, hắn không cảm thấy mùi máu tanh, mà cảm thấy mùi hương nhàn nhạt của hoa tuyết vĩnh cửu từ người nàng vương lại.
Hắn cầm bát cơm lên, xúc một thìa thật lớn. Cơm nóng làm nhòe đi tầm nhìn của hắn. Dạ Tịch gục đầu xuống, những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ rơi vào bát cơm trắng tinh. Hắn ăn điên cuồng, ăn như thể đây là bữa cơm cuối cùng của đời mình, ăn để xua đi cái lạnh lẽo đã ngấm vào xương tủy suốt bao nhiêu năm qua.
Hắn không biết rằng, bắt đầu từ bát cơm trắng này, "con thú hoang" trong hắn đã bắt đầu bị thuần hóa. Hắn hận cả thế giới này, hận Thanh Vân Phái, hận tất cả những kẻ mang danh chính đạo. Nhưng trong bóng tối mịt mùng ấy, hắn đã tự mình vạch ra một ngoại lệ duy nhất.
Người đàn bà đó – Lăng Tuyết Y.
Dạ Tịch nắm chặt vạt áo trắng mà nàng đã cho hắn. Hắn thề với lòng mình, nếu một ngày nào đó hắn thực sự trở thành Ma Thần, hắn sẽ giết sạch tất cả mọi người trên thế gian này, trừ nàng. Hắn sẽ xây cho nàng một cung điện bằng xương trắng và tuyết lạnh, để nàng mãi mãi chỉ có thể nhìn thấy một mình hắn.
Tình yêu của một đứa trẻ bị tổn thương, vốn dĩ đã mang theo mầm mống của sự cực đoan và hủy diệt.