MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Chôn Hoa Tuyết: Dưỡng Ma Thành ThầnChương 5: SƯ TỶ, NGƯỜI ĐỪNG BỎ RƠI TA!

Kiếm Chôn Hoa Tuyết: Dưỡng Ma Thành Thần

Chương 5: SƯ TỶ, NGƯỜI ĐỪNG BỎ RƠI TA!

1,184 từ · ~6 phút đọc

Một tháng trôi qua tại Trúc Tuyết cư, cuộc sống của Dạ Tịch dần đi vào quỹ đạo của những nỗi đau âm ỉ nhưng xen lẫn một chút bình yên kỳ lạ. Sáng sớm, hắn gánh nước từ suối lạnh lên đỉnh núi; chiều tối, hắn đứng dưới gốc tùng vung thanh kiếm gỗ gồ ghề cho đến khi đôi tay tê dại.

Thế nhưng, sự yên bình mỏng manh ấy bị xé toạc vào một buổi sớm mai đầy sương muối.

Huyền Cơ Chân Nhân sai người tới. Không phải là đệ tử truyền tin thông thường, mà là chấp pháp trưởng lão của Thanh Vân Phái. Tiếng chuông đồng vang lên khô khốc trước cổng viện, đánh động cả một vùng tuyết trắng.

"Lăng Tuyết Y, Chưởng môn có lệnh, đưa nghiệt chủng Ma tộc xuống đại điện kiểm tra linh căn. Nếu ma tính quá mạnh, không thể cảm hóa, phải lập tức tống vào Hóa Ma Trì."

Dạ Tịch đang đứng sau bếp, bàn tay gầy gò cầm gáo nước khựng lại giữa không trung. Gáo nước rơi xuống đất, vỡ tan tành. "Hóa Ma Trì" – hắn đã nghe đám đệ tử tạp dịch bàn tán về nơi đó. Đó là một hồ nước chứa đầy lôi điện và linh lực tinh khiết cực đoan, kẻ mang ma huyết rơi vào đó sẽ bị nung chảy da thịt, linh hồn bị xé toạc từng mảnh cho đến khi tan biến hoàn toàn.

Hắn run rẩy bước ra hiên, đôi mắt đỏ ngập tràn vẻ hoảng loạn. Hắn thấy Tuyết Y đang đứng đối diện với vị trưởng lão kia. Gương mặt nàng vẫn thanh lãnh như cũ, không một chút biểu cảm.

"Đệ tử tuân lệnh," Tuyết Y khẽ cúi đầu.

Trái tim Dạ Tịch như rơi xuống hầm băng. Nàng đồng ý rồi? Nàng thật sự sẽ giao hắn ra sao? Bát cơm trắng, dải lụa đỏ, và cả những lần bôi thuốc dịu dàng ấy... tất cả chỉ là để nuôi béo hắn trước khi đem đi hành quyết thôi sao?

Khi vị trưởng lão rời đi, Dạ Tịch lao đến, chộp lấy vạt áo trắng của Tuyết Y. Bàn tay hắn bẩn thỉu vì than củi, để lại những vệt đen lem nhem trên lớp lụa là cao quý, nhưng hắn không quan tâm.

"Sư tỷ... người đừng bỏ rơi ta!" Giọng hắn khản đặc, đầy vẻ cầu xin. "Ta sẽ ngoan, ta sẽ gánh thêm nước, ta sẽ không lười biếng luyện kiếm... Đừng đưa ta đi, làm ơn..."

Tuyết Y cúi xuống nhìn đứa trẻ đang quỳ dưới chân mình. Qua Tâm Ấn Đồng Tử, nàng cảm nhận được một nỗi sợ hãi tột cùng, một sự tuyệt vọng giống như con thú nhỏ bị chủ nhân vứt bỏ giữa rừng sâu. Nàng khẽ thở dài, bàn tay lạnh lẽo nhẹ nhàng đặt lên đầu hắn, luồn qua mái tóc rối rắm.

"Dạ Tịch, nghe đây. Ngươi có muốn sống không?"

hắn gật đầu lia lịa, nước mắt sinh lý ứa ra từ đôi mắt đỏ sẫm.

"Vậy thì phải chứng minh cho họ thấy, ngươi không phải là quỷ. Đi theo ta."

Nàng dẫn hắn vào nội thất, lấy ra một bộ y phục màu trắng tinh khôi, tương tự như của nàng nhưng kích thước nhỏ hơn. Tuyết Y tự tay buộc lại tóc cho hắn, dùng một dải băng trắng che bớt nốt chu sa trên trán.

Đại điện Thanh Vân hôm nay uy nghiêm lạ thường. Hàng trăm đệ tử đứng xếp hàng hai bên, ánh mắt họ nhìn Dạ Tịch như nhìn một loại virus bẩn thỉu đang xâm nhập vào vùng đất thánh. Huyền Cơ Chân Nhân ngồi trên cao, đôi mắt sâu hoắm như có thể nhìn thấu tâm can.

"Nghiệt súc, bước lên đây," Huyền Cơ ra lệnh.

Dạ Tịch run rẩy, chân không nhấc nổi một bước. Một bàn tay ấm áp bỗng nắm lấy tay hắn. Tuyết Y không nói gì, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay nàng truyền qua khiến tim hắn ổn định trở lại. Nàng dắt hắn đi qua giữa những tiếng xì xào, đứng giữa đại điện.

Huyền Cơ ném ra một quả cầu linh thạch tím. "Dùng toàn lực đánh vào đây. Nếu nó hiện màu đen, ngươi biết kết cục rồi đó."

Tất cả mọi người đều nín thở. Mộ Dung Ly đứng trong đám đông, khóe môi khẽ nhếch lên đầy vẻ đắc ý. Hắn biết rõ ma tính trong người Dạ Tịch là bẩm sinh, không cách nào che giấu.

Dạ Tịch nhìn quả cầu, rồi nhìn Tuyết Y. Nàng khẽ gật đầu, môi mím chặt. Nàng đang dùng Tâm Ấn Đồng Tử để cưỡng ép ma khí của hắn lặn sâu vào tủy sống, đồng thời truyền linh lực của chính mình vào cơ thể hắn để bao phủ lớp máu ma. Việc này khiến mặt nàng trắng bệch, mồ hôi rỉ ra trên thái dương.

Dạ Tịch gào thét trong lòng, hắn biết nàng đang đau. Hắn nhắm mắt lại, dồn hết sức lực bình sinh vào lòng bàn tay, hét lớn một tiếng rồi đập mạnh vào linh thạch.

Vù!

Quả cầu tỏa ra một màu xanh lam nhàn nhạt – màu của linh khí thanh khiết.

Cả đại điện xôn xao. Huyền Cơ Chân Nhân hơi nheo mắt, ánh mắt dò xét lướt qua gương mặt không chút gợn sóng của Tuyết Y. Lão thừa biết có gian lận, nhưng linh thạch đã hiện màu, lão không thể tự vả vào mặt mình trước mặt bàn dân thiên hạ.

"Tốt," Huyền Cơ lạnh lùng nói. "Lăng Tuyết Y, ngươi dạy dỗ khá lắm. Nhưng nhớ lấy, chỉ cần một giọt ma khí lộ ra, cả ngươi và hắn đều phải đền mạng."

Rời khỏi đại điện, khi vừa bước chân vào ranh giới của Trúc Tuyết cư, Tuyết Y đột ngột khụy xuống. Một ngụm máu tươi phun ra, nhuộm đỏ cả tuyết trắng dưới chân. Việc cưỡng ép linh lực vào một cơ thể ma tính đã khiến nàng bị phản phệ cực nặng.

"Sư tỷ!" Dạ Tịch hoảng hốt đỡ lấy nàng. "Người sao vậy? Tại sao người lại cứu ta?"

Tuyết Y tựa đầu vào vai đứa trẻ gầy gò, hơi thở nàng mong manh như khói. Nàng nhìn hắn, đôi mắt lạnh lùng lần đầu tiên hiện lên một chút dịu dàng nhạt nhòa.

"Dạ Tịch... đừng làm ta thất vọng."

Dạ Tịch ôm chặt lấy nàng, trái tim nhỏ bé đập liên hồi. Lần đầu tiên, hắn không cảm thấy sợ hãi nữa. Hắn cảm thấy một thứ trách nhiệm nặng nề đang đè nặng lên vai. Hắn thầm thề, từ nay về sau, mạng của hắn không còn là của hắn, mà là của nàng.

Hắn sẽ không để bất cứ ai làm nàng đau lần nữa, kể cả lão già đứng trên cao kia, kể cả cả cái Thanh Vân Phái đạo đức giả này.

Dưới bóng tối của màn đêm đang dần buông, đứa trẻ mang ma tính ấy đã bắt đầu học được bài học đầu tiên của con người: Tình yêu, đôi khi bắt đầu từ sự hy sinh đau đớn nhất.