Sau lần trọng thương do phản phệ tại đại điện, Lăng Tuyết Y tĩnh dưỡng trong mật thất của Trúc Tuyết cư suốt bảy ngày đêm. Trong bảy ngày đó, Dạ Tịch không rời khỏi cửa mật thất dù chỉ nửa bước. Hắn ngồi bó gối trên nền đá lạnh, thanh kiếm gỗ đặt ngang đùi, đôi mắt đỏ rực nhìn đăm đăm vào cánh cửa đá đóng chặt. Hắn sợ, nỗi sợ bị bỏ rơi đã bám rễ sâu hơn cả thù hận, giờ đây lại càng khủng khiếp hơn khi hắn biết người duy nhất bảo vệ mình đang cận kề cái chết vì chính mình.
Đến ngày thứ tám, cánh cửa mật thất chậm rãi mở ra. Tuyết Y bước ra, gương mặt vẫn trắng bệch như tờ giấy, nhưng ánh mắt đã lấy lại được vẻ thanh lãnh thường nhật. Nàng nhìn thấy đứa trẻ đang gục đầu ngủ quên bên cạnh cửa, chiếc áo choàng trắng nàng cho hắn đã sờn cũ, vấy bẩn bởi tro bụi và sương muối.
Nàng khẽ dùng mũi kiếm Tuyết Lạc chạm nhẹ vào vai hắn. Dạ Tịch giật mình tỉnh giấc, ngay lập tức cầm kiếm gỗ thủ thế, nhưng khi thấy nàng, đôi mắt đỏ lập tức dịu đi, xen lẫn sự kinh hỉ tột độ.
"Sư tỷ... người tỉnh rồi!"
Tuyết Y không trả lời sự quan tâm của hắn, nàng bước ra sân viện, nơi tuyết đang rơi dày đặc.
"Cầm kiếm lên. Hôm nay ta dạy ngươi chiêu thức đầu tiên của Thanh Vân Kiếm Pháp: Tuyết Lạc Vô Thanh."
Dạ Tịch ngẩn người. Hắn là Ma, Chính đạo vốn dĩ cực kỳ kiêng kỵ việc để Ma tộc chạm vào tâm pháp chính tông. Nàng làm vậy là đang đi ngược lại với toàn bộ quy tắc của sư môn.
"Đứng đó làm gì? Nhìn cho kỹ."
Tuyết Y vung kiếm. Khác với những đường kiếm uy mãnh, tràn đầy linh lực của đám đệ tử đại điện, đường kiếm của nàng mềm mại như lụa, uyển chuyển như một điệu múa. Tuyết Lạc Kiếm mỏng manh uốn lượn trong không trung, không hề tạo ra một tiếng rít gió nào. Những bông tuyết bay quanh nàng không bị kiếm khí đánh tan, mà trái lại, chúng bị cuốn vào vòng xoáy của lưỡi kiếm, nhẹ nhàng đậu lên mũi kiếm rồi lại tan chảy.
"Kiếm pháp này không dựa vào sức mạnh, mà dựa vào sự tĩnh lặng." Tuyết Y thu kiếm, hơi thở có chút dồn dập vì vết thương chưa lành hẳn. "Thế gian này càng ồn ào, kiếm của ngươi càng phải im lặng. Khi ngươi hoàn toàn tan biến vào hư không, đó là lúc ngươi vô địch."
Nàng ném một chiếc lá trúc khô vào không trung. "Dùng thanh kiếm gỗ đó, chẻ đôi nó ra trước khi nó chạm đất, nhưng không được làm xao động bất kỳ bông tuyết nào xung quanh."
Dạ Tịch cầm kiếm gỗ, bắt đầu tập luyện. Một nhát, mười nhát, một trăm nhát... Thanh kiếm gỗ nặng nề và thô kệch làm sao có thể đạt đến cảnh giới "vô thanh" như Tuyết Lạc Kiếm? Mỗi khi hắn vung kiếm, gió tuyết lại bị xé toạc, tiếng vút vút vang lên đầy nóng nảy.
Tâm Ấn Đồng Tử trên ngực trái chợt nhói lên.
"Ngươi đang nóng giận," Tuyết Y ngồi bên hiên, nhấp một ngụm trà lạnh. "Trong lòng ngươi có lửa, lửa sẽ thiêu rụi kiếm ý của ngươi. Dạ Tịch, ngươi gánh nước, bổ củi là để rèn thân. Còn luyện kiếm, là để rèn tâm. Nếu không thể bao dung được một bông tuyết, sao có thể bao dung được cả thiên hạ?"
Dạ Tịch dừng lại, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt bất chấp cái lạnh dưới âm độ. Hắn nhìn Tuyết Y, rồi nhìn bông tuyết đang nhẹ nhàng đậu lên mu bàn tay mình. Hắn chợt nhớ lại cảm giác khi nàng nắm tay hắn ở đại điện – một sự bình yên đến lạ lùng giữa muôn trùng sát ý.
Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn cố gắng tưởng tượng mình không phải là một con thú bị giam cầm, mà là một phần của ngọn núi này, một phần của cơn bão tuyết này.
Lần thứ một ngàn một trăm linh một.
Dạ Tịch vung kiếm. Không có tiếng gió. Thanh kiếm gỗ gồ ghề lướt qua không trung như một cái bóng. Chiếc lá trúc rơi xuống, lặng lẽ tách làm hai nửa đều chằn chặn. Xung quanh hắn, những bông tuyết vẫn rơi theo quỹ đạo của chúng, không hề bị chao đảo.
Tuyết Y nhìn thấy cảnh đó, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một độ cong gần như không thể nhận ra. Ma Thần bẩm sinh vốn có khả năng cảm ngộ sức mạnh cực cao, nhưng điều nàng lo sợ là hắn sẽ chỉ cảm ngộ được sự hủy diệt. Không ngờ, hắn lại chọn cách thấu hiểu sự tĩnh lặng của nàng.
"Được rồi. Nghỉ đi."
Dạ Tịch chạy đến bên nàng, đôi mắt đỏ lấp lánh như một đứa trẻ vừa được khen ngợi. "Sư tỷ, ta làm được rồi! Ta không làm xao động tuyết!"
Tuyết Y đưa tay, lấy dải khăn trắng thấm mồ hôi trên trán hắn. Hành động thân thiết đột ngột này khiến Dạ Tịch sững sờ, tim đập loạn nhịp.
"Ngươi học rất nhanh. Nhưng đừng quên, kiếm pháp này chỉ là lớp vỏ." Nàng nhìn sâu vào đôi mắt đỏ của hắn, giọng nói trầm xuống đầy u uẩn. "Dạ Tịch, nếu một ngày nào đó ta không còn ở đây để nhắc nhở ngươi, liệu ngươi có còn giữ được sự tĩnh lặng này không?"
Dạ Tịch lập tức nắm lấy tay nàng, dải lụa đỏ của Tâm Ấn Đồng Tử quấn quýt giữa hai bàn tay. "Người sẽ đi đâu? Người đã hứa sẽ giám sát ta cả đời mà! Nếu người đi, ta sẽ... ta sẽ..."
Hắn không nói tiếp được, nhưng ma khí trong người hắn chợt dao động dữ dội.
"Đừng nói nhảm." Tuyết Y rút tay lại, gương mặt trở về vẻ lạnh nhạt thường lệ. "Vào trong nấu cơm đi. Ta đói rồi."
Dạ Tịch nhìn theo bóng lưng nàng, bàn tay vẫn còn vương lại chút hơi ấm mong manh. Hắn đứng giữa sân tuyết, nhìn thanh kiếm gỗ trong tay mình. Hắn không biết rằng, chiêu "Tuyết Lạc Vô Thanh" này, sau này sẽ trở thành chiêu thức tàn khốc nhất của Ma Thần Dạ Tịch – giết người không tiếng động, diệt môn không một vết tích.
Nhưng hiện tại, hắn chỉ là một thiếu niên lần đầu biết thế nào là sự bình yên, và hắn nguyện ý dùng cả mạng sống của mình để đóng băng khoảnh khắc này mãi mãi.