Thời gian thấm thoát trôi qua, mùa tuyết thứ ba kể từ khi Dạ Tịch đặt chân lên Trúc Tuyết cư đã đến. Đứa trẻ gầy gò, rách nát năm nào giờ đã cao lên trông thấy, bờ vai bắt đầu rộng ra, che bớt đi dáng vẻ đơn bạc của một kẻ bị ruồng bỏ. Nhưng có một thứ không hề thay đổi, đó là ánh mắt hắn luôn dõi theo Lăng Tuyết Y.
Tuy nhiên, ánh mắt ấy bắt đầu nảy sinh những điều mà chính Dạ Tịch cũng không thể gọi tên.
Sáng sớm hôm đó, Trúc Tuyết cư chìm trong một màn sương bạc lạnh buốt. Dạ Tịch gánh xong đôi thùng nước cuối cùng từ suối lạnh trở về. Hắn dừng lại bên khung cửa sổ khép hờ của chính điện, định bụng sẽ báo cho sư tỷ một tiếng. Thế nhưng, đôi bàn tay gân guốc của thiếu niên chợt khựng lại giữa không trung.
Qua khe cửa nhỏ, hắn thấy Tuyết Y đang ngồi bên cạnh bếp lò, chiếc áo choàng trắng trễ xuống để lộ bờ vai gầy và vùng cổ trắng ngần như tuyết đúc. Nàng đang dùng thuốc cao xoa lên một vết thương cũ nơi bả vai – vết thương do luồng ma khí phản phệ của hắn gây ra từ hai năm trước tại đại điện.
Dưới ánh lửa bập bùng, gương mặt thanh lãnh của nàng dường như mất đi vẻ lạnh lùng thường nhật, thay vào đó là một sự yếu ớt khiến tim Dạ Tịch thắt lại. Hắn nhìn chăm chằm vào nốt chu sa đỏ rực trên trán nàng, rồi lại nhìn xuống cổ tay mình, nơi dải lụa đỏ của Tâm Ấn Đồng Tử vẫn luôn quấn quýt.
Một luồng cảm xúc nóng rực, lạ lẫm đột ngột bốc lên từ đan điền, lan nhanh khắp cơ thể thiếu niên. Nó không phải là ma tính muốn tàn sát, mà là một sự chiếm hữu điên cuồng và nguyên thủy. Hắn muốn lao vào, muốn che chở cho bờ vai kia, muốn dùng hơi ấm bẩn thỉu của mình để bao bọc lấy sự thanh khiết ấy, muốn nàng mãi mãi chỉ thuộc về một mình hắn.
"Dạ Tịch, vào đi."
Giọng nói của Tuyết Y vẫn bình thản, nhưng nó khiến Dạ Tịch giật mình như kẻ trộm bị bắt quả tang. Hắn vội vàng điều chỉnh nhịp thở, cúi đầu bước vào, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của nàng.
"Sư tỷ... nước đã đầy rồi."
Tuyết Y kéo lại lớp áo, che đi vùng da thịt trắng sứ. Nàng nhìn thiếu niên đang đứng trước mặt, nhận ra sự bối rối trong cử chỉ của hắn. Nàng khẽ thở dài, bước tới gần.
"Tay của ngươi... lại bị dăm gỗ đâm vào rồi sao?" Tuyết Y cầm lấy bàn tay của Dạ Tịch.
Hắn rụt tay lại theo bản năng, nhưng nàng đã giữ chặt lấy. Cảm giác da thịt chạm nhau khiến não bộ của Dạ Tịch gần như nổ tung. Hắn thấy mùi hương hoa tuyết từ người nàng tỏa ra bao vây lấy hắn, lấp đầy mọi giác quan. Hắn là một đứa trẻ lớn lên trong hôi thối và máu tanh, mùi hương này đối với hắn vừa là sự cứu rỗi, vừa là một loại thuốc độc gây nghiện.
"Để ta xem." Tuyết Y cúi đầu, cẩn thận dùng linh lực gắp từng mảnh dăm nhỏ từ thanh kiếm gỗ bám vào tay hắn. "Đã bảo ngươi rồi, luyện kiếm phải có tâm tĩnh, ngươi càng nóng vội, kiếm gỗ sẽ càng làm ngươi đau."
Dạ Tịch nhìn đỉnh đầu của Tuyết Y, nhìn những sợi tóc mây mềm mại của nàng ngay sát tầm mắt mình. Hắn bỗng nhiên muốn đưa tay ra, muốn chạm vào mái tóc ấy, muốn kéo nàng vào một cái ôm thật chặt để bù đắp cho những năm tháng cô độc. Nhưng nốt chu sa trên trán nàng chợt lóe lên tia sáng đỏ – Tâm Ấn Đồng Tử đang cảnh báo hắn về những tạp niệm bất kính.
"Sư tỷ..." Dạ Tịch khàn giọng, ánh mắt đỏ sẫm chứa đựng một thứ dục vọng chiếm hữu thâm trầm mà chính hắn cũng chưa hoàn toàn thấu hiểu. "Người... người sẽ mãi mãi ở đây chứ? Dù ta có thực sự trở thành Ma, người cũng sẽ không vứt bỏ ta đúng không?"
Tuyết Y dừng động tác, nàng ngẩng đầu lên. Lần đầu tiên, nàng bắt gặp một ánh mắt khác lạ từ đứa trẻ mình nuôi dạy. Đó không còn là ánh mắt của một con thú nhỏ ỷ lại vào chủ nhân, mà là ánh mắt của một gã đàn ông đang nhìn người phụ nữ của đời mình.
Sự lạnh lùng trong đôi mắt nàng dường như bị ánh mắt rực lửa của hắn làm cho dao động một nhịp. Tuyết Y thu tay lại, quay người đi, giọng nói thoáng chút xa cách:
"Ta là đệ tử của Thanh Vân Phái, trách nhiệm của ta là canh giữ ngươi. Chừng nào ngươi còn ở Trúc Tuyết cư, ta sẽ không bỏ đi."
Canh giữ. Hai từ đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào lồng ngực đang sục sôi của Dạ Tịch. Nàng ở lại đây vì "trách nhiệm", vì "canh giữ" một mầm họa, chứ không phải vì hắn.
"Nếu ta không còn là mầm họa, nếu ta mạnh hơn cả người, mạnh hơn cả Chưởng môn..." Dạ Tịch siết chặt nắm đấm, những mảnh dăm gỗ còn sót lại đâm sâu vào thịt, máu nhỏ xuống nền tuyết trắng. "Lúc đó, người ở lại vì cái gì?"
Tuyết Y không trả lời. Nàng bước ra khỏi điện, để lại mình hắn giữa không gian vắng lặng.
Dạ Tịch đứng đó, nhìn vào vũng máu nhỏ dưới chân. Một ý nghĩ đen tối bắt đầu bén rễ trong đầu hắn: Nếu Thanh Vân Phái biến mất, nếu không còn "trách nhiệm" nào ràng buộc nàng, liệu nàng có thuộc về hắn hoàn toàn?
Hắn nhìn ra ngoài sân, nơi Mộ Dung Ly đang đứng đợi Tuyết Y với một bình linh dược trên tay và nụ cười hòa ái – cái vẻ đạo mạo mà Dạ Tịch ghê tởm nhất. Hắn thấy Mộ Dung Ly đưa tay định chạm vào vai Tuyết Y, và ngay lập tức, một luồng sát ý điên cuồng bùng phát trong huyết quản của hắn.
Tâm Ấn Đồng Tử rung lên bần bật, trái tim Dạ Tịch đau như bị vạn kim châm cứu, nhưng hắn không lùi bước. Hắn nghiến răng chịu đựng nỗi đau xé lòng, ánh mắt đỏ sẫm khóa chặt vào bóng dáng Tuyết Y giữa trời tuyết.
Hắn không chỉ muốn làm kiếm của nàng. Hắn muốn làm xiềng xích của nàng. Hắn muốn giam nàng vào một thế giới chỉ có hai người, nơi không có chính đạo, không có môn quy, chỉ có máu của hắn và hơi ấm của nàng.
Đứa trẻ ấy đã thực sự lớn rồi, và cùng với sự trưởng thành đó, là một con ác ma đang thức tỉnh không phải vì hận thù, mà vì một loại tình yêu mang tên "chiếm hữu điên cuồng".