MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Chôn Hoa Tuyết: Dưỡng Ma Thành ThầnChương 8: BÍ MẬT DƯỚI HẦM TỐI THANH VÂN PHÁI

Kiếm Chôn Hoa Tuyết: Dưỡng Ma Thành Thần

Chương 8: BÍ MẬT DƯỚI HẦM TỐI THANH VÂN PHÁI

1,054 từ · ~6 phút đọc

Đêm xuống, Thanh Vân Tiên Đỉnh chìm trong vẻ tĩnh mịch đến rợn người. Tuyết Y đã rời Trúc Tuyết cư từ chập tối để đến thảo luận về đại hội tỷ thí tại nghị sự điện. Dạ Tịch một mình đứng dưới gốc tùng già, nhưng tâm trí hắn không đặt vào việc luyện kiếm. Những lời nói đầy ẩn ý của Mộ Dung Ly chiều nay cứ văng vẳng bên tai hắn: "Ngươi tưởng Lăng sư tỷ cứu ngươi là vì lòng tốt sao? Chẳng qua nàng ta chỉ muốn giữ cái 'nguồn nguyên liệu' quý giá này cho riêng mình thôi."

Sự nghi ngờ như một con rắn độc trườn bò trong huyết quản. Dạ Tịch lẳng lặng rời khỏi Trúc Tuyết cư. Với bộ thân pháp "Tuyết Lạc Vô Thanh" đã luyện đến mức thuần thục, hắn dễ dàng lách qua những toán đệ tử tuần tra, hướng về phía sau núi – nơi có một khu vực luôn tỏa ra luồng khí tức khiến ma huyết trong hắn bồn chồn không yên.

Đó là Luyện Kiếm Đường, nơi tọa lạc của Thiên Hỏa Lò – trái tim của Thanh Vân Kiếm Phái.

Dưới tầng hầm sâu nhất của Luyện Kiếm Đường, không khí nóng hầm hập tương phản hoàn toàn với tuyết lạnh bên ngoài. Dạ Tịch nấp sau một cột đá lớn, đôi mắt đỏ rực co rút lại vì kinh hoàng trước cảnh tượng trước mắt.

Dưới hầm tối không phải là những thợ rèn đang làm việc, mà là một trận pháp tỏa ra ánh sáng tím đen đầy tà mị. Trong những lồng sắt treo lơ lửng trên dòng nham thạch nóng chảy là những đứa trẻ. Chúng gầy gò, đôi mắt đờ đẫn, trên người đầy những vết bùa chú màu đỏ máu. Có đứa còn nhỏ hơn cả hắn lúc mới bị bắt về.

"Chết tiệt, đứa nhỏ này lại không chịu nổi rồi."

Tiếng nói vang lên từ phía bóng tối. Huyền Cơ Chân Nhân bước ra, gương mặt vốn dĩ hiền từ nay dưới ánh lửa bập bùng lại trông như một ác quỷ. Lão nhìn một đứa trẻ vừa mới tắt thở trong lồng sắt với vẻ tiếc rẻ.

"Vứt nó vào lò đi. Ma huyết của nó dù loãng nhưng cũng đủ để tôi luyện thanh kiếm của Mộ Dung Ly thêm một bậc."

Một đệ tử chấp pháp lẳng lặng làm theo. Dạ Tịch nhìn thấy xác đứa trẻ bị quăng vào lò lửa, một tiếng xèo vang lên, rồi một luồng linh khí màu đỏ sẫm bốc lên, bị hút chặt vào thanh kiếm đang được rèn trên bệ đá.

Hắn run rẩy. Hóa ra đây là sự thật về "Chính đạo". Họ bắt những đứa trẻ mang ma tính về không phải để cảm hóa, mà để dùng máu và linh hồn của chúng làm "Linh thạch đúc kiếm". Máu của ma tộc có khả năng chịu nhiệt cực cao, là chất dẫn hoàn hảo để dung hợp các loại khoáng thạch quý hiếm. Những thanh thần kiếm hào quang vạn trượng của Thanh Vân Phái, thực chất đều được tắm trong máu đồng loại của hắn.

"Ai đó?" Huyền Cơ chợt quát lên, ánh mắt sắc lẹm bắn về phía cột đá.

Dạ Tịch giật mình, lập tức lùi lại. Nhưng sát ý bùng phát trong lòng hắn quá lớn khiến Tâm Ấn Đồng Tử trên ngực trái phản ứng dữ dội. Một cơn đau như bị nghìn mũi kim đâm vào tim khiến hắn khuỵu xuống, hơi thở dồn dập.

Không được lộ diện... mình chưa đủ mạnh...

Hắn nghiến răng đến bật máu, dùng chút lý trí cuối cùng để vận dụng "Tuyết Lạc Vô Thanh", biến mình thành một bóng ma nhạt nhòa lướt đi trong bóng tối ngay trước khi luồng kiếm khí của Huyền Cơ chém nát cột đá.

Dạ Tịch chạy điên cuồng về phía Trúc Tuyết cư, lồng ngực đau nhói, nước mắt và máu hòa lẫn. Hắn ghê tởm nơi này, ghê tởm lão già đạo mạo kia, và hơn hết, một nỗi sợ hãi kinh hoàng bao trùm lấy hắn: Tuyết Y có biết chuyện này không?

Nếu nàng biết, có phải nàng nuôi dạy hắn cũng chỉ để chờ ngày hắn "chín muồi", để máu của một Ma Thần như hắn có thể đúc ra một thanh kiếm vô địch thiên hạ?

Vừa về đến sân viện, hắn thấy Tuyết Y đã đứng đó dưới ánh trăng. Nàng mặc bộ y phục trắng muốt, tinh khiết không một chút bụi trần. Thấy hắn hớt hải trở về, người đầy mồ hôi và hơi nóng, nàng khẽ nhíu mày bước tới.

"Ngươi đi đâu vậy?"

Dạ Tịch nhìn nàng, đôi mắt đỏ ngập tràn sự hoài nghi và đau đớn. Hắn muốn hỏi, muốn gào lên, nhưng khi thấy nốt chu sa trên trán nàng – thứ mà nàng đã hy sinh tu vi để bảo vệ hắn khỏi đại điện – hắn lại nghẹn lời.

"Sư tỷ..." Hắn lao đến, ôm chặt lấy eo nàng, vùi mặt vào bờ vai lạnh lẽo của Tuyết Y. Cơ thể hắn run rẩy như một con thú nhỏ vừa thoát khỏi lò mổ.

Tuyết Y sững người trước hành động bất thường của đứa trẻ, nhưng nàng không đẩy hắn ra. Nàng cảm nhận được sự hỗn loạn cực độ qua Tâm Ấn Đồng Tử. Nàng khẽ đưa bàn tay lên, vuốt ve mái tóc rối của hắn.

"Có chuyện gì?"

"Người đừng lừa ta..." Dạ Tịch lẩm bẩm trong tiếng nấc nghẹn. "Hứa với ta, dù cả thế giới này là giả dối, ít nhất người cũng đừng biến ta thành một thanh kiếm lạnh lẽo. Ta thà chết dưới tay người, còn hơn chết trong cái lò hầm hập kia."

Tuyết Y nhìn về phía Luyện Kiếm Đường, ánh mắt nàng tối sầm lại. Nàng biết, bí mật đen tối nhất của sư môn cuối cùng cũng đã lọt vào mắt hắn. Nàng siết chặt vòng tay, giọng nói thì thầm như hơi thở:

"Ngươi không phải là kiếm. Ngươi là Dạ Tịch của ta."

Dưới ánh trăng, hai bóng dáng một trắng một đen hòa vào nhau, nhưng giữa họ đã bắt đầu xuất hiện một vực thẳm mang tên "Sự thật". Dạ Tịch biết, ngày hắn phải rút kiếm chống lại cả ngọn núi này không còn xa nữa.