Sau đêm kinh hoàng tại hầm tối Luyện Kiếm Đường, Dạ Tịch rơi vào một cơn sốt kéo dài. Ma huyết trong người hắn như bị kích động bởi luồng sát ý và sự sợ hãi tột cùng, chúng cuộn trào, va đập vào các kinh mạch khiến thiếu niên co giật liên hồi. Trong cơn mê sảng, hắn liên tục lẩm bẩm những lời vô nghĩa về máu, lửa và những chiếc lồng sắt.
Lăng Tuyết Y ngồi bên cạnh giường, đôi lông mày thanh tú chau lại. Nàng hiểu rõ, đây không đơn thuần là bệnh lý, mà là "Tâm ma" đang trỗi dậy. Nếu không thể kìm nén luồng ma khí này, Dạ Tịch sẽ nổ xác mà chết ngay tại Trúc Tuyết cư. Cách duy nhất để trấn giữ linh hồn hắn lúc này là dùng một loại dược liệu mang tính thuần khiết cực hạn để trung hòa.
Đó chính là Hoa Tuyết Vĩnh Cửu.
"Sư tỷ... đừng... đừng bỏ ta..." Dạ Tịch mê sảng, bàn tay gầy gò nắm chặt lấy vạt áo trắng của nàng, mồ hôi đầm đìa làm ướt đẫm gối.
Tuyết Y gỡ nhẹ tay hắn ra, đặt vào trong chăn. Nàng đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo choàng lông cáo trắng. Ánh mắt nàng nhìn về phía đỉnh núi cao nhất của Thanh Vân – nơi quanh năm mây mù bao phủ và cũng là nơi duy nhất Hoa Tuyết Vĩnh Cửu sinh trưởng trên những vách đá dựng đứng, nơi mà ngay cả chim ưng cũng không thể bay tới.
"Đợi ta." Nàng khẽ nói, rồi biến mất vào màn tuyết dày đặc.
Đỉnh Thanh Vân lúc nửa đêm là một địa ngục băng giá. Gió rít gào như tiếng gào thét của vạn quỷ, mỗi bông tuyết rơi xuống đều sắc lẹm như một lưỡi dao nhỏ. Tuyết Y vận vận linh lực, thanh Tuyết Lạc Kiếm dưới chân phát ra ánh sáng xanh mờ ảo, giúp nàng trụ vững trên vách đá trơn trượt.
Tu vi của nàng dù đã đạt đến đỉnh cao Thanh Tâm, nhưng việc cưỡng ép áp chế ma khí cho Dạ Tịch trước đó đã khiến kinh mạch nàng bị tổn thương nghiêm trọng. Càng lên cao, áp lực của Thiên Đạo càng nặng nề, khiến mỗi bước chân của nàng đều như đeo nghìn cân sắt.
Sau ba canh giờ chống chọi với bão tuyết, giữa một khe đá hẹp lấp lánh ánh lụa, Tuyết Y cuối cùng cũng nhìn thấy nó. Một đóa hoa trắng muốt, cánh hoa trong suốt như pha lê, tỏa ra một luồng linh khí dịu nhẹ khiến gió bão xung quanh dường như cũng phải dịu lại.
Hoa Tuyết Vĩnh Cửu. Một trăm năm mới nở một đóa.
Nàng vươn tay định hái, nhưng đúng lúc đó, một tiếng gầm vang dội làm rung chuyển vách đá. Tuyết Băng Thú – linh thú thủ hộ của loài hoa này – thức tỉnh. Nó là một khối cơ bắp và băng giá khổng lồ, đôi mắt xanh biếc nhìn nàng đầy thù địch.
Tuyết Y không lùi bước. Nàng rút Tuyết Lạc Kiếm, thân hình thanh mảnh bay vút lên không trung. "Tuyết Lạc Vô Thanh!" – nàng triển khai chiêu thức mà nàng đã dạy Dạ Tịch, nhưng ở một cảnh giới hoàn toàn khác. Đường kiếm của nàng không chỉ là sự im lặng, mà là sự thống trị không gian.
Máu của Tuyết Y nhỏ xuống nền tuyết trắng xóa khi nàng bị móng vuốt của linh thú sượt qua vai. Nhưng nàng không quan tâm. Trong đầu nàng lúc này chỉ có hình ảnh đứa trẻ đang thoi thóp trên giường bệnh, người duy nhất gọi nàng là "sư tỷ" với tất cả sự sùng bái và chiếm hữu.
Khi đóa hoa cuối cùng nằm gọn trong lòng bàn tay, Tuyết Y gần như kiệt sức. Nàng không dùng kiếm để bay về, mà lảo đảo đi bộ xuống núi, từng bước chân để lại những vết máu đỏ sẫm trên tuyết trắng.
Trở về Trúc Tuyết cư khi trời vừa hửng sáng, nàng không kịp thay y phục đẫm máu mà lập tức nghiền đóa hoa, pha cùng linh sủi đưa đến bên môi Dạ Tịch.
Vị thuốc thanh khiết và mát lạnh lan tỏa. Ma khí đang bạo động trong người Dạ Tịch ngay lập tức bị chế ngự, chúng dịu lại như những con thú hoang tìm được tổ ấm. Hắn từ từ mở mắt, điều đầu tiên hắn nhìn thấy không phải là đóa hoa quý giá, mà là gương mặt tái nhợt và vết thương đẫm máu trên vai của Tuyết Y.
"Sư tỷ... người..." Dạ Tịch bàng hoàng, định ngồi dậy nhưng bị Tuyết Y giữ vai lại.
"Uống hết đi." Nàng nói bằng giọng khàn đục, cố giấu đi sự mệt mỏi.
Dạ Tịch nhìn bát thuốc, rồi nhìn nốt chu sa trên trán nàng đang mờ đi vì kiệt sức. Lần đầu tiên trong cuộc đời đầy rẫy hận thù của mình, hắn cảm thấy trái tim mình không phải bị kim châm bởi Tâm Ấn Đồng Tử, mà là bị một sự ấm áp tột cùng làm tan chảy. Hắn nhận ra, người đàn bà này thực sự đã dùng mạng của nàng để đổi lấy mạng của hắn.
Hắn uống sạch bát thuốc, vị đắng của dược liệu biến thành vị ngọt trong lòng. Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào vết thương trên vai nàng, ánh mắt đỏ sẫm chứa đựng một nỗi đau đớn thấu xương.
"Tại sao người lại đối tốt với ta như vậy? Ta chỉ là một đứa trẻ ma tộc... ta chỉ là nguyên liệu đúc kiếm..."
Tuyết Y im lặng một hồi lâu, nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những bông tuyết bắt đầu rơi chậm lại.
"Vì ngươi là người đầu tiên ở Thanh Vân này nhìn ta như một con người, chứ không phải một thiên tài hay một công cụ." Nàng quay lại nhìn hắn, bàn tay lạnh lẽo vuốt nhẹ gò má thiếu niên. "Dạ Tịch, đóa hoa này chỉ nở 100 năm một lần. Giờ nó đã nằm trong máu thịt của ngươi. Đừng để sự hy sinh của nó... và của ta... trở nên vô nghĩa."
Dạ Tịch nắm lấy tay nàng, áp chặt vào mặt mình. Hắn thầm thề, từ giây phút này, hắn không chỉ bảo vệ nàng, mà hắn sẽ trở thành Thần, trở thành Ma, trở thành bất cứ thứ gì có thể hủy diệt những kẻ dám làm nàng bị thương.
Hắn lần đầu tiên biết đến khái niệm "được yêu thương", và cũng là lần đầu tiên, mầm mống của một loại tình yêu điên cuồng và cực đoan hơn bao giờ hết chính thức nở rộ trong trái tim Ma Thần.