MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Chôn Hoa Tuyết: Dưỡng Ma Thành ThầnChương 10: LẦN ĐẦU BẢO VỆ: MA TÍNH BỘC PHÁT

Kiếm Chôn Hoa Tuyết: Dưỡng Ma Thành Thần

Chương 10: LẦN ĐẦU BẢO VỆ: MA TÍNH BỘC PHÁT

1,208 từ · ~7 phút đọc

Trúc Tuyết cư vốn dĩ tách biệt với sự xô bồ của Thanh Vân Phái, nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng đó bị xé toạc bởi tiếng bước chân dồn dập và những giọng cười đầy vẻ khinh khi.

Lăng Tuyết Y đang ngồi thiền định bên cửa sổ, hơi thở nàng vẫn còn đứt quãng, sắc mặt nhợt nhạt sau chuyến đi hái hoa tuyết đầy bão táp. Ngay lúc nàng định vận khí để điều hòa thương thế, một luồng kiếm áp mạnh mẽ từ bên ngoài đánh thẳng vào cổng viện, làm chấn động cả dãy trúc xanh phủ tuyết.

"Lăng sư tỷ, đệ tử Mộ Dung Ly cầu kiến!"

Giọng nói vang lên hào sảng nhưng chứa đầy sự khiêu khích. Dạ Tịch, lúc này vừa tỉnh dậy sau cơn mê, cảm thấy huyết quản mình nóng bừng. Hắn nhìn ra sân, thấy Mộ Dung Ly cùng một nhóm đệ tử nội môn đang ngang nhiên bước vào. Trên tay Mộ Dung Ly cầm một khay linh dược tỏa hương thơm ngào ngạt, nhưng đôi mắt hắn lại dán chặt vào bóng dáng yếu ớt của Tuyết Y qua khung cửa khép hờ.

"Sư tỷ, nghe nói người vì cứu tên nô bộc Ma tộc này mà bị thương? Chưởng môn lo lắng nên sai ta mang dược tới." Mộ Dung Ly cười nhạt, ánh mắt liếc qua Dạ Tịch đầy vẻ ghê tởm. "Nhưng ta thấy, thay vì tốn dược quý cho một kẻ sắp chết, chi bằng sư tỷ giao nó cho ta. Luyện Kiếm Đường đang thiếu một 'vật dẫn' đủ mạnh để tôi luyện kiếm khí."

Dạ Tịch đứng phắt dậy. Ký ức về hầm tối, về những đứa trẻ bị nung chảy linh hồn ùa về như thác đổ. Hắn chắn ngang trước cửa phòng Tuyết Y, thanh kiếm gỗ cũ kỹ trong tay run lên bần bật.

"Cút đi," Dạ Tịch gầm khẽ, đôi mắt đỏ rực như chứa cả bể máu.

"Nghiệt súc! Ngươi dám nói chuyện với ta như vậy sao?" Mộ Dung Ly sa sầm mặt. Hắn vốn dĩ đố kỵ với sự quan tâm mà Tuyết Y dành cho Dạ Tịch từ lâu. Hắn vung tay, một luồng kiếm khí hệ Kim sắc lẹm chém thẳng vào vai Dạ Tịch.

Xoẹt! Máu bắn lên tuyết trắng. Dạ Tịch không lùi lại một bước, hắn dùng thân mình chắn lấy luồng khí ấy để nó không làm ảnh hưởng đến Tuyết Y đang ngồi bên trong. Nỗi đau thể xác chẳng thấm thía gì so với sự căm phẫn đang thiêu đốt tâm can hắn.

"Dạ Tịch... lùi lại..." Tiếng của Tuyết Y vang lên yếu ớt từ phía sau. Nàng định đứng dậy nhưng một cơn ho khan khiến nàng lại ngã xuống.

Thấy Tuyết Y đau đớn, trái tim Dạ Tịch như bị bóp nghẹt. Theo thiết lập của Tâm Ấn Đồng Tử, khi Tuyết Y đau lòng, Dạ Tịch sẽ mất đi lý trí. Và ngay khoảnh khắc này, sợi dây xích linh hồn trên cổ tay hắn bỗng đỏ rực lên như nung, lan tỏa một sức mạnh u ám và tàn bạo.

"Ngươi... làm nàng... đau."

Giọng của Dạ Tịch biến đổi, nó trầm đục, vang vọng như tiếng từ vực sâu vạn trượng. Luồng ma khí màu đen tuyền bắt đầu thoát ra từ các lỗ chân lông, bao phủ lấy thanh kiếm gỗ. Một áp lực khủng khiếp bỗng chốc đè nặng lên cả Trúc Tuyết cư. Những đệ tử đi theo Mộ Dung Ly bắt đầu cảm thấy khó thở, đôi chân run rẩy.

"Cái gì? Ma khí mạnh đến thế này sao?" Mộ Dung Ly kinh hãi, vội vàng rút ra bản mệnh kiếm. "Mọi người cẩn thận! Nghiệt chủng này hắc hóa rồi!"

Dạ Tịch không nói thêm lời nào. Hắn biến mất.

Đúng, hắn biến mất ngay giữa ban ngày ban mặt. Chiêu "Tuyết Lạc Vô Thanh" khi kết hợp với ma tính đã biến thành một loại thân pháp quỷ dị không thể nắm bắt.

Bốp!

Mộ Dung Ly chưa kịp định thần thì đã thấy một thanh kiếm gỗ đập thẳng vào ngực mình. Dù là gỗ, nhưng nó mang theo sức nặng của sự thù hận, làm vỡ tan lớp hộ thân linh khí và bẻ gãy ba xương sườn của hắn.

Dạ Tịch xuất hiện phía sau lưng Mộ Dung Ly, đôi tay gầy gò giờ đây hiện lên những vảy đen mờ ảo. Hắn tóm lấy tóc Mộ Dung Ly, nhấn đầu hắn xuống vũng tuyết bẩn. Ma khí đen kịt từ bàn tay Dạ Tịch bắt đầu xâm nhập vào kinh mạch của Mộ Dung Ly, khiến hắn gào thét thảm thiết.

"Dừng lại... Dạ Tịch... dừng lại ngay!"

Tuyết Y gượng dậy, nàng lao ra sân, nhìn thấy một Dạ Tịch hoàn toàn xa lạ – một kẻ sát nhân đầy tà khí đang chuẩn bị bóp nát cổ họng nhị đệ tử chính môn.

"Hắn muốn hại người, sư tỷ... Hắn muốn đưa ta vào cái lò đó..." Dạ Tịch quay lại, khuôn mặt hắn giờ đây hung tợn với những gân máu đen hiện rõ, nhưng trong đôi mắt đỏ sẫm ấy lại chứa đựng một sự tổn thương cùng cực. "Ta phải giết hắn... Ta phải giết sạch bọn chúng để bảo vệ người!"

"Dạ Tịch! Nhìn ta này!" Tuyết Y hét lớn, nàng bất chấp nguy hiểm lao vào vòng xoáy ma khí, ôm chặt lấy tấm lưng đang run rẩy của thiếu niên. "Nếu ngươi giết hắn, họ sẽ có lý do để giết ngươi. Ta sẽ không thể bảo vệ ngươi được nữa! Ngươi có nghe thấy không?"

Hơi ấm quen thuộc và mùi hương hoa tuyết từ người nàng xộc vào mũi Dạ Tịch. Ma tính đang cuồng loạn bỗng khựng lại. Tâm Ấn Đồng Tử trên ngực hắn rung chuyển dữ dội, truyền đến một nỗi đau xé lòng – không phải đau của hắn, mà là nỗi đau của Tuyết Y khi thấy hắn trở thành quỷ dữ.

Ma khí dần tan biến. Dạ Tịch buông tay, Mộ Dung Ly ngã gục xuống tuyết, thở hổn hển trong sự nhục nhã và kinh sợ.

Dạ Tịch quỳ sụp xuống, đầu gục vào vai Tuyết Y. Hắn khóc, những giọt nước mắt đỏ tươi như máu thấm vào vai áo trắng của nàng.

"Ta xin lỗi... Sư tỷ... ta chỉ không muốn họ mang ta đi... ta sợ mất người..."

Tuyết Y vuốt tóc hắn, ánh mắt nàng nhìn về phía Mộ Dung Ly – kẻ đang run rẩy và đầy thù hận. Nàng biết, chuyện này sẽ không kết thúc ở đây. Ma tính của Dạ Tịch đã lộ ra trước mặt nhiều người, và Huyền Cơ Chân Nhân sẽ có cớ để thực hiện kế hoạch tàn độc của mình.

"Vào trong thôi," Tuyết Y thì thầm, giọng nàng lạnh thấu xương khi liếc nhìn đám đệ tử đang đứng ngây người. "Mộ Dung Ly, mang thuốc của ngươi về đi. Trúc Tuyết cư của ta, không tiếp khách."

Dạ Tịch lảo đảo bước theo nàng, đôi bàn tay vẫn còn dính máu của kẻ thù. Lần đầu tiên hắn bảo vệ được nàng, nhưng cái giá phải trả có lẽ là sự yên bình ngắn ngủi của mười năm qua đã chính thức chấm dứt.