Chương 1: Bảng Lệnh Truy Nã: Món Hời Lớn
Gió mang theo mùi ẩm mốc của thảo dược và vị tanh nồng của máu khô lảng vảng trên khu chợ đêm. Thành phố Không Luật Lệ – cái tên đã nói lên tất cả – là nơi giao thoa của đủ loại người: thợ săn tiền thưởng, buôn nô lệ, kiếm khách thất bại, và những kẻ giàu có đang tìm cách mua danh bán tước.
Lạc Tử Yên đứng dựa vào bức tường đá sần sùi dưới ánh đèn lồng lờ mờ, bộ đồ đen bó sát khiến cô hòa vào bóng tối, chỉ có lưỡi kiếm Tàn Nguyệt đeo sau lưng là phản chiếu chút ánh sáng lạnh lẽo. Cô đang ở khu vực đông đúc nhất: Bảng Lệnh Truy Nã.
Một đám đông hỗn tạp đang xô đẩy nhau quanh tấm gỗ lớn, nơi dán chi chít các tờ giấy niêm phong bằng sáp đỏ. Hầu hết là những lệnh truy nã thường thấy: "Bắt giữ tên trộm vặt Độc Nhãn – Thưởng: 5 lượng bạc" hay "Hộ tống xe hàng qua Thung lũng Sói – Thưởng: 50 lượng vàng."
Năm mươi lượng vàng. Không đủ.
Tử Yên nhíu mày. Cô cần đúng 500 lượng vàng để mua lại mảnh bản đồ Tàng Bảo mà sư phụ đã để lại trước khi chết, một món nợ vô hình đè nặng lên cô. Cô đã bán hết tất cả những gì có thể bán, từ kiếm cũ đến chút linh dược dự trữ, nhưng vẫn còn thiếu một nửa.
Đúng lúc đó, một tờ giấy mới được dán lên, nổi bật giữa hàng loạt lệnh cũ. Nó không phải truy nã kẻ ác, mà là một Lệnh Tìm Kiếm đặc biệt.
"Tìm kiếm và giải cứu Vật Phẩm Mật Mã – Thưởng: 800 lượng vàng. Người liên hệ: Phong Lão Bát, tại Mộc Quán."
Tử Yên lách qua đám đông, nhặt lấy tờ lệnh. Cấu trúc câu mơ hồ, đầy ẩn ý, không đề cập đến nạn nhân hay địa điểm rõ ràng, chỉ có "Vật Phẩm Mật Mã". Đây là phong cách của những kẻ làm ăn lớn, hoặc những kẻ có quá nhiều bí mật muốn che giấu. Rủi ro cao, nhưng lợi nhuận cũng cao ngất ngưởng.
"Tám trăm lượng vàng..." Cô lẩm bẩm, âm thanh nhỏ như tiếng kim rơi. Lòng tham trỗi dậy mạnh mẽ, át đi sự cảnh giác thường trực. Đây là cơ hội duy nhất.
"Này, cô gái! Đừng nghĩ tới," một gã đàn ông vạm vỡ, toàn thân đầy sẹo, cất giọng khàn đặc. "Lệnh này do Tông môn Hắc Long ngầm phát ra. Ăn một miếng là nuốt cả mạng đấy."
Tử Yên quay lại, ánh mắt sắc như dao găm lướt qua gã. "Vậy thì càng tốt. Nếu dễ dàng, thì đâu đến lượt những kẻ săn mồi như chúng ta kiếm sống?"
Cô xé lệnh truy nã, cất vào tay áo. Cô biết rõ Tông môn Hắc Long. Bọn chúng khét tiếng tàn bạo và độc đoán. Nhưng Tử Yên đã quen với việc nhảy múa trên lưỡi kiếm. Cuộc đời cô, kể từ khi trở thành một lính đánh thuê, chưa bao giờ có từ "an toàn".
Cô hít một hơi sâu, đẩy mình ra khỏi bức tường. Mộc Quán nằm ở phía Đông Thành, nơi dành cho những cuộc giao dịch bẩn thỉu và lời hứa bị phản bội.
"Tàn Nguyệt, đêm nay, chúng ta sẽ được ăn no," cô khẽ nói với thanh kiếm.
Lạc Tử Yên hòa mình vào màn đêm, bóng dáng cô biến mất nhanh chóng, mang theo quyết tâm tột cùng: Hoặc lấy được 800 lượng vàng, hoặc chết không còn mảnh xương. Cô không để ý rằng, ở một góc tối đối diện, một bóng người mặc Hắc y đang lặng lẽ quan sát cô, đôi mắt lạnh lùng như băng nhìn chằm chằm vào tờ lệnh vừa bị xé.