MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Khách Săn Tiền ThưởngChương 2

Kiếm Khách Săn Tiền Thưởng

Chương 2

939 từ · ~5 phút đọc

chương 2: Đêm Cướp Đoạt và Khinh Thường

Mộc Quán nằm lọt thỏm giữa khu ổ chuột, nơi ánh sáng hiếm khi rọi tới. Nhưng Lạc Tử Yên biết rõ. Nơi tối tăm nhất luôn là nơi diễn ra những vụ mua bán đắt giá nhất.

Phong Lão Bát, người liên hệ trong tờ lệnh, là một gã béo phệ, đeo đầy nhẫn vàng, gương mặt đầy vẻ độc ác và kiêu căng. Hắn không ngạc nhiên khi thấy Tử Yên.

"Kiếm Khách? Một cô gái mảnh khảnh như ngươi mà đòi nhận lệnh cấp A này?" Hắn cười khinh miệt, giọng nói ồm ồm như ếch nhái.

Tử Yên không trả lời, chỉ ném mảnh giấy rách lên bàn và chống tay xuống: "Đưa thông tin. Vật phẩm ở đâu? Ai đang giữ?"

Thái độ thẳng thừng của cô khiến Phong Lão Bát cau mày. "Ngươi không hỏi giá? Không mặc cả? Thật không biết trời cao đất dày." Hắn nhổ toẹt nước bọt. "Nghe đây, đồ tiện nhân. 'Vật Phẩm Mật Mã' đang bị giữ bởi nhóm Phi Long Đơn Độc, một nhóm đạo tặc nhỏ. Địa điểm là căn nhà hoang phía sau xưởng dệt cũ. Chúng sẽ di chuyển vào nửa đêm nay."

"Thù lao?" Tử Yên vẫn giữ giọng điệu lạnh băng.

"Tám trăm lượng vàng. Nhưng nếu ngươi không mang được Vật Phẩm nguyên vẹn, hoặc làm trầy xước nó, một đồng cũng không có. Và đừng có ý định bỏ trốn," Phong Lão Bát đe dọa, đưa mắt nhìn hai tên thuộc hạ cao lớn đứng sau lưng.

"Ta không bỏ trốn," Tử Yên đáp, mắt không chớp. "Ta chỉ giết. Giết những kẻ cản đường kiếm tiền của ta."

Cô đứng dậy, không nhìn lại, trực tiếp lao ra màn đêm. Cô biết, Phong Lão Bát không phải là người thuê cô. Hắn chỉ là kẻ trung gian cấp thấp. Kẻ đứng sau hẳn là một thế lực lớn, muốn dùng tiền để mua sự im lặng.

Tử Yên đến xưởng dệt cũ lúc trăng lên cao. Nơi đó im ắng, chỉ có tiếng gió rít qua những khung cửa sổ vỡ. Cô ẩn mình trên mái nhà, quan sát. Quả nhiên, có khoảng bảy tên đạo tặc, tất cả đều có tu vi tầm trung, đang canh gác.

Trận chiến bắt đầu không một tiếng động.

Thay vì dùng sức mạnh bạo liệt, kiếm pháp của Tử Yên tập trung vào tốc độ và sự chính xác tàn nhẫn. Phập. Tên canh gác đầu tiên gục xuống trước khi kịp kêu một tiếng. Kiếm Tàn Nguyệt xoay tròn, mỗi đường kiếm như một tia chớp bạc trong bóng tối, nhắm thẳng vào các điểm yếu: cổ họng, gân cốt, hoặc trái tim. Cô di chuyển như một bóng ma, không để lại dấu vết.

Trong vòng chưa đầy một khắc, bảy tên đạo tặc đã nằm rạp dưới đất, máu loang lổ trên nền đất bụi bặm. Tử Yên không hề hấn gì, chỉ có chút máu của kẻ thù văng lên tay áo.

Cô mở cánh cửa gỗ cũ kĩ, bước vào trong. Ở giữa căn phòng đầy rác rưởi, cô nhìn thấy "Vật Phẩm Mật Mã".

Đó là một cô gái.

Cô gái đang bị trói bằng dây thừng gai, co ro trong góc phòng. Cô ta gầy gò, quần áo rách rưới, nhưng làn da trắng ngần và mái tóc đen dài lại tỏa ra một thứ ánh sáng yếu ớt, như một đóa hoa bị vùi dập. Đôi mắt cô ta to tròn, xanh biếc, chứa đựng sự sợ hãi tột độ, nhưng cũng có một sự ngây thơ lạ lùng, như thể cô ta chưa từng trải qua đau khổ.

"Ngươi... ngươi là ai?" Cô gái run rẩy hỏi.

Tử Yên tiến lại gần, rút dao găm cắt đứt dây trói. Cô không có thời gian để giải thích hay an ủi.

"Ta là người được thuê đến giải cứu ngươi. Tên ngươi là gì?"

Cô gái ôm lấy mình, ánh mắt vẫn hoang mang: "Ta... tên ta là Lam Nguyệt."

"Lam Nguyệt," Tử Yên lặp lại. "Ngươi là vật phẩm gì mà đáng giá 800 lượng vàng? Ngươi có mang theo thứ gì đặc biệt không?"

Lam Nguyệt lắc đầu, đôi mắt ngấn nước: "Ta... ta không biết. Ta chỉ nhớ rằng, từ khi ta tỉnh lại, tất cả mọi người đều gọi ta là chìa khóa, là mật mã."

Tử Yên cau mày. Cô đã tưởng mình sẽ tìm thấy một cuốn sách cổ, một chiếc ngọc bội hiếm, hoặc ít nhất là một vật sống có linh lực. Nhưng đây chỉ là một cô gái yếu ớt, ngây thơ đến mức đáng thương.

Tiếng vó ngựa và tiếng bước chân dồn dập vọng đến từ bên ngoài. Phong Lão Bát đã đến. Hắn không tin tưởng cô sẽ làm được.

Tử Yên kéo Lam Nguyệt đứng dậy. "Nhanh lên! Nếu muốn sống, nghe lời ta."

Cô dắt Lam Nguyệt chạy ra khỏi cửa sau, chỉ vừa kịp lúc Phong Lão Bát cùng đoàn người của hắn xông vào.

"Lạc Tử Yên! Ngươi dám hành động một mình! Mau giao Vật Phẩm ra!" Phong Lão Bát gầm lên, sự tham lam và tức giận hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Hắn không muốn một xu nào rơi vào tay lính đánh thuê. Hắn muốn nuốt trọn cả tám trăm lượng vàng, thậm chí là Lam Nguyệt.

"Khinh Thường của ngươi sẽ khiến ngươi trả giá," Tử Yên lạnh lùng đáp lại. Cô biết, việc khó khăn nhất không phải là đánh bại Phi Long Đơn Độc, mà là thoát khỏi sự bao vây của chính người đã thuê cô.

Đêm nay, 800 lượng vàng đã biến thành một cái bẫy chết người.