MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Khách Săn Tiền ThưởngChương 3

Kiếm Khách Săn Tiền Thưởng

Chương 3

868 từ · ~5 phút đọc

Chương 3: Lời Thề Bị Phản Bội

Phong Lão Bát đứng chắn ngay lối ra. Hắn không còn vẻ kiêu căng thường ngày, thay vào đó là sự tham lam điên dại. Đằng sau hắn là mười tên hộ vệ vũ trang đầy đủ, ánh mắt sáng quắc dưới ánh đuốc.

"Kiếm khách Lạc Tử Yên, giao Lam Nguyệt ra. Ta sẽ cho ngươi một đường sống. Ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ 'giải cứu' rồi. Giờ đây, 'Vật Phẩm' thuộc về ta," Phong Lão Bát cười khẩy.

Tử Yên siết chặt tay Lam Nguyệt. Cô cảm nhận được sự run rẩy nơi bàn tay cô gái, nhưng đôi mắt Tử Yên vẫn sắc lạnh.

"Ngươi nghĩ ta là đứa trẻ ba tuổi sao, Phong Lão Bát?" Tử Yên nhếch mép. "Tám trăm lượng vàng đó chưa chảy vào tay ta. Ngươi đã lật kèo. Lời thề của kẻ buôn bán thật rẻ mạt."

"Ta có thể đưa ngươi tám mươi lượng. Đó là sự ban ơn," Phong Lão Bát gằn giọng. Hắn phất tay, ra hiệu cho thuộc hạ. "Giết cô ta, bắt sống Lam Nguyệt!"

Mười tên hộ vệ đồng loạt rút kiếm, tạo thành một vòng vây khép kín. Tử Yên biết, với số lượng này và tu vi không kém cạnh, trận chiến sẽ rất khó khăn. Nhưng cô đã quá quen thuộc với thế chiến một chống nhiều.

"Đứng sát vào lưng ta, không được rời đi," Tử Yên nói khẽ với Lam Nguyệt, giọng nói chứa đựng mệnh lệnh tuyệt đối.

Lam Nguyệt, dù sợ hãi, vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Xoẹt!

Đường kiếm đầu tiên là một đường kiếm tuyệt vọng nhưng đầy uy lực, chém bay vũ khí của tên hộ vệ gần nhất. Tử Yên không tấn công trực diện. Cô tận dụng tốc độ và sự nhỏ gọn của cơ thể, di chuyển như một chiếc lá giữa cơn bão. Kiếm Tàn Nguyệt được cô sử dụng không phải để đối chọi sức mạnh, mà để tìm kiếm các điểm hở, các khớp xương và gân.

Đinh! Keng!

Tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc. Tử Yên né tránh một nhát chém chí mạng, đồng thời xoay người, dùng chuôi kiếm thúc mạnh vào cổ họng một tên khác. Kẻ đó gục xuống, không thể cử động.

"Nhanh! Đừng để cô ta có cơ hội thở!" Phong Lão Bát gào lên, mặt tái mét. Hắn không ngờ một cô gái lại có kiếm thuật đáng sợ đến thế.

Trong lúc Tử Yên đang đối phó với ba tên ở phía trước, một tên khác lén lút vòng ra sau, nhắm vào Lam Nguyệt.

"Chết đi!" Hắn vung kiếm.

Keng!

Tử Yên không hề quay đầu, nhưng cô đã kịp thời xoay cổ tay, ném kiếm Tàn Nguyệt xuyên qua kẽ hở giữa hai tên đang giao chiến, chính xác chặn đứng nhát kiếm nhắm vào Lam Nguyệt.

Cô rút một con dao găm giấu trong ủng, tiếp tục đối phó. Kiếm Tàn Nguyệt nằm dưới đất, nhưng không ai dám lại gần để nhặt.

Lam Nguyệt mở to mắt nhìn Tử Yên. Sự nhanh nhẹn, tàn nhẫn và quyết đoán của cô kiếm khách khiến cô quên đi nỗi sợ hãi ban đầu, thay vào đó là sự kinh ngạc.

Thấy thuộc hạ liên tục ngã xuống, Phong Lão Bát nhận ra hắn đang thất thế. Hắn rút ra một quả lôi hỏa đạn, ném mạnh xuống đất, tạo ra một làn khói dày đặc.

"Thằng khốn!" Tử Yên thầm chửi rủa.

Trong làn khói mù mịt, Phong Lão Bát hét lên: "Tên khốn nhà ngươi! Ta sẽ báo cáo với Hắc Long! Ngươi sẽ bị săn đuổi! Tám trăm lượng này, ta thề, sẽ là mồi nhử cho mạng sống của ngươi!"

Tử Yên không để tâm đến lời đe dọa. Cô nắm chặt tay Lam Nguyệt, dùng khói làm lá chắn, tìm kiếm Tàn Nguyệt. Khi tìm được kiếm, cô nhanh chóng xác định hướng, phóng về phía tường thành phía sau.

Cô đặt Lam Nguyệt lên vai, dùng sức mạnh bộc phát phi thân lên bức tường đá. Vài mũi tên bay sượt qua tai cô, nhưng đã quá muộn.

Trong khoảnh khắc nhảy vọt, Tử Yên nhìn lại ánh lửa đỏ rực của đám đông đang truy đuổi. Cô biết, Phong Lão Bát đã thất bại trong việc nuốt lời thề, nhưng hắn đã thành công trong việc gieo rắc tai họa.

Cô đã hoàn thành nhiệm vụ "giải cứu," nhưng không nhận được tiền, và giờ đây, cô bị chính người thuê mình truy sát. Cô không chỉ mất 800 lượng vàng, mà còn phải cõng thêm một gánh nặng không mong muốn.

Lam Nguyệt khẽ tựa đầu vào vai Tử Yên, hơi thở nhẹ nhàng. Tử Yên cảm thấy cơn tức giận dâng trào. Không phải vì nguy hiểm, mà vì lòng tham rẻ rúng của con người đã khiến cô mất đi cơ hội chạm tay vào mục tiêu lớn.

"Tám trăm lượng vàng. Ngươi đã nợ ta một món nợ khổng lồ, Lam Nguyệt," Tử Yên nói với Lam Nguyệt, giọng nói lạnh lùng đến mức có thể đóng băng cả cơn gió đêm.

Họ biến mất vào màn đêm thăm thẳm, bỏ lại sau lưng Thành phố Không Luật Lệ đang bùng lên sự hỗn loạn.