Tuyệt vời! Chúng ta bước vào Chương 4, nơi Lạc Tử Yên cảm nhận được gánh nặng của trách nhiệm và lần đầu tiên chạm trán với Hàn Lăng, bóng đen bí ẩn.
Chương 4: Đêm Đen của Bốn Phương
Tử Yên và Lam Nguyệt chạy suốt hơn một canh giờ. Họ rời xa Thành phố Không Luật Lệ, tiến sâu vào vùng đồi núi thưa thớt, nơi những vách đá hiểm trở tạo ra bóng tối dày đặc, gần như nuốt chửng ánh trăng lưỡi liềm.
Mặc dù có tu vi cao và sức bền tốt, Tử Yên vẫn cảm thấy kiệt sức. Cô không chỉ phải tự vệ mà còn phải gánh theo một người hoàn toàn không có khả năng tự vệ. Sau khi chạy đến một khe suối cạn, cô thả Lam Nguyệt xuống, thở dốc.
"Không thể chạy nữa," Tử Yên cằn nhằn. Cô kiểm tra vết thương nhỏ trên cánh tay do bị lưỡi kiếm sượt qua trong lúc loạn chiến. Vết thương không sâu, nhưng cảm giác bị phản bội còn đau hơn.
Lam Nguyệt ngồi co ro bên cạnh, đôi mắt xanh biếc ngước nhìn Tử Yên đầy vẻ hối lỗi. "Tỷ tỷ... ta xin lỗi. Vì ta mà tỷ tỷ mất tiền, lại còn bị truy đuổi."
"Ngươi xin lỗi thì có ích gì?" Tử Yên nói, giọng điệu vẫn thực dụng. "Ta đã cảnh báo ngươi không được rời khỏi lưng ta. Giờ thì ta không chỉ không có 800 lượng vàng, mà còn có thêm một 'vật phẩm' vô dụng làm gánh nặng."
Lam Nguyệt cúi đầu, nước mắt chực trào. Sự lạnh lùng của Tử Yên, dù cô đã cứu mạng mình, vẫn khiến cô bé sợ hãi.
Tử Yên thở dài, nhận ra sự tàn nhẫn của mình có thể làm Lam Nguyệt suy sụp. Cô không phải là người tốt, nhưng cô không phải là kẻ vô lương tâm đến mức hành hạ một cô gái yếu đuối.
"Thôi được," Tử Yên dịu giọng, lấy ra một bình nước suối nhỏ. "Nghỉ ngơi một chút. Chúng ta phải đi thật xa trước bình minh."
Sự yên tĩnh đột ngột bao trùm khe suối. Tử Yên, với kinh nghiệm lăn lộn giang hồ, ngay lập tức cảm thấy có điều gì đó không ổn. Sự im lặng này quá mức tự nhiên, như thể có một thế lực nào đó đã quét sạch mọi âm thanh khác của núi rừng.
Cô bật dậy, rút Tàn Nguyệt, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi ngóc ngách tối tăm.
"Ai?" Cô gằn giọng.
Một bóng đen cao lớn xuất hiện trên đỉnh vách đá đối diện. Hắn mặc y phục đen tuyền, che kín cả mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh và đầy vẻ nguy hiểm. Tay hắn cầm một thanh kiếm dài, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng mờ nhạt như một cái chết đang rình rập.
Đó chính là Hàn Lăng – kẻ mà Tử Yên đã thoáng thấy ở Thành phố Không Luật Lệ. Sát khí tỏa ra từ người hắn không hề giấu giếm, mang theo sự uy hiếp đáng sợ hơn cả một đội quân của Phong Lão Bát.
"Lạc Tử Yên," giọng nói của hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, không một chút cảm xúc. "Vật Phẩm Mật Mã đó, ta cần."
"Ngươi là ai?" Tử Yên cảnh giác tột độ. Đây là lần đầu tiên cô đối mặt với một người có sát khí và tu vi cao như vậy trong giới lính đánh thuê.
"Kẻ săn mồi," Hàn Lăng đáp gọn. "Ta biết ngươi không quan tâm đến cô ta. Ta sẽ trả gấp đôi số tiền Phong Lão Bát đã hứa. 1600 lượng vàng. Ngươi giao cô ta, ta giao tiền."
Tử Yên ngạc nhiên. Hắn không phải người của Hắc Long, cũng không phải thuộc hạ của Phong Lão Bát. Hắn là một kẻ độc lập, nhưng có vẻ ngoài của một sát thủ hàng đầu. Đề nghị 1600 lượng vàng là một con số không thể tưởng tượng được.
Lý trí mách bảo cô nên đồng ý. 1600 lượng vàng không chỉ giúp cô mua bản đồ, mà còn dư giả cho cuộc sống sung túc.
Nhưng khi nhìn thấy Lam Nguyệt đang túm chặt gấu áo mình, đôi mắt Lam Nguyệt tuyệt vọng nhìn cô, một cảm giác lạ lẫm trỗi dậy trong lòng Tử Yên. Đó là sự trách nhiệm, một thứ cảm xúc mà cô đã cố gắng vứt bỏ khỏi cuộc đời mình.
"Ta không buôn bán người," Tử Yên lạnh lùng tuyên bố, mặc dù cô đã từng làm mọi thứ vì tiền. "Cô gái này do ta cứu, ta sẽ bảo vệ cô ấy. Dù ngươi có trả bao nhiêu."
Hàn Lăng im lặng một thoáng. "Quyết định ngu ngốc. Lòng tham thường nguy hiểm hơn sự nhân từ."
Tử Yên giơ kiếm. "Ngươi chỉ có một cách để lấy cô ấy. Bước xuống và chiến đấu. Nhưng ta cảnh báo, kiếm của ta chưa bao giờ để lỡ mục tiêu."
Hàn Lăng không nói thêm lời nào. Hắn nhảy vọt xuống từ vách đá. Tốc độ kinh hoàng, như một mũi tên đen xé gió. Tử Yên cảm nhận được áp lực cực lớn đang ập đến.
Trong tích tắc, kiếm của Hàn Lăng va chạm mạnh với Tàn Nguyệt. Sức mạnh của hắn vượt xa mọi đối thủ Tử Yên từng gặp.
Keng! Âm thanh va chạm chói tai.
Tử Yên bị đẩy lùi vài bước, cảm thấy tê dại nơi cổ tay. Đôi mắt cô ánh lên sự nghiêm túc hiếm thấy.
Đêm đen đã chính thức trở thành Đêm Đen của Bốn Phương, nơi Lạc Tử Yên không chỉ bị truy đuổi bởi bọn người tham lam, mà còn phải đối phó với một kẻ săn mồi bí ẩn, cực kỳ mạnh mẽ.