MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Khách Săn Tiền ThưởngChương 5

Kiếm Khách Săn Tiền Thưởng

Chương 5

954 từ · ~5 phút đọc

Chương 5: Lạc Lối Trong Rừng Cấm

Trận chiến với Hàn Lăng diễn ra chớp nhoáng, nhưng đầy kinh hoàng. Hắn ta di chuyển nhanh nhẹn và mạnh mẽ hơn bất cứ đối thủ nào Tử Yên từng gặp. Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo ý chí áp đảo, không phải để làm bị thương mà là để kết liễu.

Tử Yên lùi lại, tay tê dại. Cô dùng kiếm thuật tinh xảo để chống đỡ, nhưng vẫn không thể tránh được sự khác biệt về tu vi.

Xoẹt!

Hàn Lăng tung một cú chém ngang tàn bạo. Tử Yên kịp thời né tránh, nhưng lưỡi kiếm sắc bén của hắn rạch một đường dài trên cánh tay trái cô. Máu tươi rỉ ra, thấm ướt tay áo đen.

"Vẫn là quyết định ngu ngốc," Hàn Lăng lạnh lùng nhận xét, chuẩn bị cho đòn kết liễu.

"Ngu ngốc thì cũng là quyết định của ta!" Tử Yên nghiến răng, dùng kiếm Tàn Nguyệt quét một vòng, tạo ra ảo ảnh ánh kiếm để làm chậm bước chân hắn.

Nhận thấy không thể đối đầu trực diện, Tử Yên quyết định bỏ chạy. Cô biết sức lực và vết thương sẽ không cho phép cô cầm cự thêm. Cô túm lấy Lam Nguyệt đang sợ hãi, hét lên: "Chạy!"

Cả hai lao vào khu rừng rậm rạp gần đó. Tử Yên sử dụng mọi kinh nghiệm sinh tồn của mình, băng qua các bụi rậm và hố sâu, cố gắng làm rối loạn dấu vết.

Hàn Lăng không vội vàng truy đuổi. Hắn đứng tại chỗ, nhìn về hướng Tử Yên chạy trốn, ánh mắt ẩn chứa sự phức tạp. Hắn chỉ cần Vật Phẩm, nhưng lại không muốn gây ra thương tích nghiêm trọng cho người bảo vệ.

Tử Yên chạy đến khi hai chân cô gần như không còn cảm giác. Khi đã chắc chắn cắt đuôi được kẻ truy đuổi (hoặc ít nhất là hắn đã không đuổi theo ngay lập tức), cô mới gục xuống bên một gốc cây cổ thụ lớn.

Hơi thở cô dồn dập, mồ hôi trộn lẫn với máu. Cô kiểm tra vết thương trên cánh tay: nó đang rỉ máu rất nhanh, và cô cảm thấy choáng váng vì mất máu.

"Tỷ tỷ, tỷ tỷ bị thương rồi!" Lam Nguyệt hoảng hốt, đôi mắt rưng rưng. Cô bé quỳ xuống, dùng mảnh vải rách trên áo mình để cố gắng cầm máu.

"Không sao," Tử Yên cố trấn an, giọng yếu ớt. "Chỉ là vết cắt nhỏ. Ta cần băng bó..."

Nhưng khi cô cố gắng cử động, cơn đau nhói lên khiến cô buông thõng cánh tay.

Lam Nguyệt cúi xuống, áp đôi bàn tay nhỏ bé của mình lên vết thương đang chảy máu của Tử Yên.

"Đừng chạm vào! Bẩn lắm, ngươi sẽ bị lây bệnh," Tử Yên cảnh báo.

Tuy nhiên, Lam Nguyệt không nghe. Đôi bàn tay của cô bé không phải là da thịt bình thường. Chúng tỏa ra một thứ ánh sáng xanh nhạt, dịu mát, yếu ớt như đom đóm cuối hạ. Ánh sáng này không hề chói mắt, mà mang lại cảm giác dễ chịu, như làn sương mai chạm vào vết thương.

Tử Yên sững sờ. Cô cảm thấy cơn đau dịu đi nhanh chóng, và máu đang ngưng chảy. Không chỉ vậy, cô cảm thấy một nguồn năng lượng ấm áp đang lan tỏa vào cơ thể kiệt quệ của mình, chữa lành cả sự mệt mỏi do chạy trốn.

Sau vài phút, Lam Nguyệt rút tay lại, ánh sáng xanh biến mất. Cô bé dường như cũng kiệt sức, khuôn mặt trắng bệch đi nhiều.

Tử Yên nhìn xuống cánh tay. Vết rách vẫn còn đó, nhưng đã được se lại, không còn chảy máu, và cơn đau đã biến mất gần như hoàn toàn.

"Ngươi... ngươi đã làm gì?" Tử Yên lắp bắp. Đây là lần đầu tiên cô, một người thực dụng, phải đối mặt với một hiện tượng phi khoa học như vậy.

"Ta... ta cũng không biết," Lam Nguyệt thều thào. "Từ nhỏ, mỗi khi ta chạm vào vật gì bị thương, nó đều lành lại. Mọi người nói ta là vật mang linh thể. Ta xin lỗi, ta đã làm tiêu hao năng lượng của tỷ tỷ."

Tử Yên im lặng. Cô nhìn Lam Nguyệt với một ánh mắt hoàn toàn khác. Cô gái này không phải là "Vật Phẩm Vô Dụng," mà là một bảo vật sống, một Linh Thể Chữa Lành. Điều này giải thích tại sao Tông môn Hắc Long, Phong Lão Bát, và cả Hàn Lăng đều khao khát có được cô.

Cơn tức giận của Tử Yên dần tan biến. Cô nhận ra Lam Nguyệt không phải là một gánh nặng, mà là một mối họa khổng lồ đang bị cả thiên hạ săn lùng, và cô, Lạc Tử Yên, người thực dụng chỉ vì tiền, đã vô tình trở thành người bảo vệ duy nhất của cô gái này.

Cô không còn cảm thấy hối hận vì mất 800 lượng vàng nữa. Trong khoảnh khắc đó, Tử Yên đưa ra một quyết định: Cô không thể giao Lam Nguyệt cho bất kỳ ai, bởi nếu cô làm thế, cô sẽ mất đi chút nhân tính cuối cùng còn sót lại trong mình.

"Được rồi, Lam Nguyệt," Tử Yên nói, giọng đã trở nên kiên định hơn. Cô đứng dậy, lấy ra một chiếc áo choàng rộng trùm lên Lam Nguyệt để che đi khuôn mặt và mái tóc đặc trưng. "Từ giờ trở đi, ngươi là em gái của ta. Và chúng ta sẽ tìm một nơi an toàn."

Tử Yên, Kiếm Khách Săn Tiền Thưởng, đã chính thức nhận một trách nhiệm mới, một trách nhiệm không đổi lấy bằng vàng bạc, mà bằng lương tâm.