MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Khách Săn Tiền ThưởngChương 6

Kiếm Khách Săn Tiền Thưởng

Chương 6

836 từ · ~5 phút đọc

Chương 6: Khách Trọ Bất Đắc Dĩ

Lạc Tử Yên biết rõ nguy hiểm khi tiếp tục ở lại gần Thành phố Không Luật Lệ. Kẻ như Phong Lão Bát sẽ huy động mọi tên lính đánh thuê cấp thấp để tìm kiếm họ. Hàn Lăng thì nguy hiểm hơn, hắn là một kẻ săn mồi kiên nhẫn.

Cô không đi về phía Bắc – nơi có các Tông môn lớn đang chờ đợi – mà ngược lại, đi về phía Nam, đến một thị trấn nhỏ hẻo lánh tên là Phi Vân Trấn. Nơi này nổi tiếng là yên bình và xa lánh thế sự, lý tưởng để ẩn náu tạm thời.

Họ đến Phi Vân Trấn vào buổi sáng sớm, khi sương mù còn bao phủ những mái ngói rêu phong. Tử Yên cẩn thận tìm một quán trọ nhỏ, cũ kỹ, nằm khuất sau con phố chính: "Vãn Lai Các" (Gác Đón Chiều Tối).

Tử Yên thuê một căn phòng nhỏ nhất, tối tăm nhất, nằm trên tầng hai. Cô dùng chút tiền còn lại để mua hai bộ quần áo vải thô bình thường cho cả hai người, giúp Lam Nguyệt hòa mình vào đám đông.

"Nghe đây, Lam Nguyệt," Tử Yên dặn dò nghiêm khắc khi họ vào phòng. "Từ giờ, ngươi tên là Lạc Lam. Ngươi là em gái của ta. Ngươi bị bệnh câm bẩm sinh, không được phép nói chuyện với bất cứ ai. Hiểu chưa?"

Lam Nguyệt gật đầu lia lịa, đôi mắt vẫn ánh lên sự sợ hãi.

Tử Yên thở dài. Cô biết việc giữ bí mật thân phận cho một cô gái ngây thơ như Lam Nguyệt là gần như bất khả thi. Cô bé này không biết nói dối, và sự ngây thơ của cô sẽ là yếu điểm chết người.

"Ngươi đói không?" Tử Yên hỏi.

Lam Nguyệt lắc đầu. Cô bé chỉ muốn cuộn tròn lại.

Tử Yên lấy ra một gói lương khô cũ nát, đưa cho Lam Nguyệt. "Ăn đi. Ngươi cần sức."

Trong khi Lam Nguyệt miễn cưỡng ăn, Tử Yên ngồi bên cửa sổ, lén lút quan sát đường phố. Cô không thể cứ mãi ẩn náu. Cô cần phải lấy lại tiền, cần phải tìm ra bí mật của Lam Nguyệt và Bảo Tàng Cổ Ngọc để kết thúc rắc rối này.

Suốt cả ngày, Tử Yên không rời khỏi phòng. Cô giữ Tàn Nguyệt bên mình, luôn trong trạng thái cảnh giác. Lam Nguyệt thì ngồi yên lặng trong góc, như một cái bóng.

Chiều tối, Tử Yên ra ngoài một lúc, dùng số tiền ít ỏi còn lại mua thêm một ít thuốc và thức ăn. Khi trở về, cô thấy Lam Nguyệt đang cẩn thận gấp lại chăn màn, dọn dẹp căn phòng bụi bặm.

"Ngươi không cần làm thế," Tử Yên nói.

Lam Nguyệt ngước lên, mỉm cười yếu ớt, rồi chỉ tay vào thức ăn Tử Yên vừa mua. Cô bé đưa cho Tử Yên một cái bánh bao nóng hổi.

Tử Yên nhận lấy. Đây là lần đầu tiên có người chăm sóc cô sau rất nhiều năm.

"Ngươi... không câm thật," Tử Yên đột ngột nói. "Ngươi chỉ sợ hãi nên không nói."

Lam Nguyệt cúi đầu. "Ta xin lỗi, tỷ tỷ. Ta chỉ... sợ hãi thế giới bên ngoài."

"Sợ hãi? Ngươi là Linh Thể Chữa Lành, Lam Nguyệt. Ngươi là bảo vật hiếm có nhất trên đời này. Ngươi có thể chữa lành mọi vết thương, mọi bệnh tật. Ngươi không cần phải sợ hãi."

Lam Nguyệt ngước lên, đôi mắt lại ngấn lệ: "Nhưng chính sức mạnh đó khiến ta luôn bị truy đuổi. Ta không bao giờ được sống yên ổn. Ta chỉ muốn sống như người bình thường, tỷ tỷ à."

Tử Yên im lặng. Cô nhìn thấy chính mình trong Lam Nguyệt. Cô cũng từng khao khát một cuộc sống bình thường, nhưng số phận đã đẩy cô vào con đường kiếm tiền và máu me.

"Ngươi không thể thay đổi bản chất của mình, Lam Nguyệt," Tử Yên nói, giọng đã dịu đi nhiều. "Cũng như ta không thể từ bỏ kiếm. Điều quan trọng là ngươi chọn dùng nó để làm gì. Và ta, chọn dùng kiếm để bảo vệ ngươi."

Lam Nguyệt mỉm cười. Nụ cười thuần khiết và chân thật đó chạm đến một góc khuất sâu thẳm trong trái tim Tử Yên. Nơi đó đã đóng băng từ lâu bởi sự phản bội và thực dụng, nhưng giờ đây lại bắt đầu tan chảy một chút.

Trong giây lát, Tử Yên cảm thấy một cảm giác mới lạ: Tình thân. Nó không phải là một giao dịch, không phải một hợp đồng, mà là một trách nhiệm vô điều kiện.

Đêm đó, trong căn phòng trọ tồi tàn, lần đầu tiên sau nhiều năm, Tử Yên ngủ thiếp đi mà không cần ôm kiếm. Cô biết Lam Nguyệt đang ở bên, và cô biết, kẻ thù đang rình rập ngoài kia.

Cô, Kiếm Khách Săn Tiền Thưởng, đã chính thức nhận món nợ không phải bằng vàng, mà bằng sinh mạng và tình cảm.