Chương 7: Vị Khách Của Hắc Y
Sáng hôm sau, Tử Yên dậy sớm. Cô luyện kiếm trong phòng trọ chật hẹp, những đường kiếm nhẹ nhàng, chỉ tạo ra tiếng gió vút, không để lọt ra ngoài. Sau khi Lam Nguyệt thức dậy, hai người cùng nhau ăn bữa sáng đơn giản. Tử Yên luôn giữ một thái độ cảnh giác cao độ. Cô biết, Phi Vân Trấn chỉ là vỏ bọc tạm thời, không thể bảo vệ họ mãi mãi.
Khoảng giữa trưa, khi Tử Yên đang sắp xếp hành lý, chuẩn bị cho kế hoạch di chuyển tiếp vào khu vực hẻo lánh hơn, thì một âm thanh cực kỳ nhỏ lọt vào tai cô.
Cạch.
Đó là tiếng của một viên sỏi nhỏ lăn trên mái nhà. Không phải tiếng động ngẫu nhiên.
Tử Yên lập tức rút Tàn Nguyệt, kéo Lam Nguyệt đứng ra phía sau lưng mình.
"Đứng yên," cô ra lệnh, giọng nói trầm thấp, đầy sát khí.
Cửa sổ phòng trọ mở toang. Không có ai đứng ngoài. Nhưng Tử Yên biết, hắn đã ở đó.
"Lạc Tử Yên. Ngươi không cần phải cảnh giác quá mức. Ta không đến để giết ngươi," một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên, không phải từ ngoài cửa sổ, mà từ ngay phía sau lưng cô.
Tử Yên quay phắt lại, kiếm Tàn Nguyệt vung lên, lưỡi kiếm dừng lại ngay cổ họng của kẻ lạ mặt.
Đó là Hàn Lăng.
Hắn đứng đó, trong bộ y phục Hắc y quen thuộc, không hề tỏ ra sợ hãi trước lưỡi kiếm bén ngót. Hắn đã đột nhập vào căn phòng nhỏ bé này mà không hề gây ra một tiếng động nào, vượt qua mọi giác quan cảnh giác của Tử Yên.
"Ngươi... làm sao ngươi tìm thấy ta?" Tử Yên gằn giọng, sức lực trên cổ tay không hề buông lỏng. Chỉ cần một tích tắc, cô sẽ kết liễu hắn.
"Việc tìm một kiếm khách có kiếm pháp đặc trưng như ngươi, và một cô gái có linh lực chữa lành, không khó như ngươi nghĩ," Hàn Lăng bình thản đáp. Đôi mắt hắn sâu thẳm, không có cảm xúc, nhưng lại mang đến một áp lực vô hình.
"Ngươi muốn gì? 1600 lượng vàng không mua được mạng của cô ấy đâu!" Tử Yên nói, quyết tâm bảo vệ Lam Nguyệt.
Lam Nguyệt run rẩy nép sát vào Tử Yên, nhưng cô bé không kêu lên, có vẻ đã dần quen với sự lạnh lùng của thế giới này.
Hàn Lăng đưa tay lên, nhẹ nhàng đẩy mũi kiếm của Tử Yên ra xa một chút. Hành động đó cho thấy sự tự tin tuyệt đối vào sức mạnh và tốc độ của bản thân. Tử Yên nghiến răng, nhưng cô không rút kiếm lại.
"Ta không đến để mua cô ta, Tử Yên. Ta đến để hợp tác."
Lời đề nghị bất ngờ này khiến Tử Yên ngạc nhiên, sự nghi ngờ hiện rõ trên khuôn mặt cô.
"Hợp tác?" Cô cười khẩy. "Ngươi là Sát thủ, ta là Lính đánh thuê. Hai chúng ta là kẻ săn mồi đối đầu nhau. Hợp tác gì ở đây?"
"Kẻ thù của kẻ thù là bạn," Hàn Lăng đáp, giọng vẫn bình thản. "Phong Lão Bát đã bị Tông môn Hắc Long giết chết vì làm mất dấu Lam Nguyệt. Giờ đây, cả Hắc Long, và ít nhất hai thế lực khác, đang ráo riết truy tìm các ngươi. Ngươi, với Lam Nguyệt, không thể sống sót lâu hơn một tuần."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Tử Yên.
"Ta biết nhiều về Lam Nguyệt hơn ngươi. Ta biết cô ấy là chìa khóa mở ra Bảo Tàng Cổ Ngọc, nơi chứa đựng sức mạnh và bí mật lớn. Mục đích của ta không phải là bán cô ấy lấy tiền, mà là dùng sức mạnh đó để thực hiện một sứ mệnh khác."
Hàn Lăng nói thêm, giọng nói mang theo một chút nặng nề hiếm hoi: "Ta cần Cổ Ngọc để trả thù và khôi phục lại những gì đã mất. Ngươi, chỉ cần tiền và sự an toàn của Lam Nguyệt."
"Hợp tác," Hàn Lăng kết luận. "Ngươi dùng kiếm của ngươi để bảo vệ cô ta và giúp ta đi đến Bảo Tàng. Ta dùng tin tức và tu vi của ta để bảo vệ cả hai người các ngươi khỏi Hắc Long. Ngươi sẽ nhận được gấp đôi số vàng đã mất, và sự đảm bảo Lam Nguyệt được an toàn sau khi mục đích của ta hoàn thành."
Tử Yên hạ kiếm xuống một chút, nhưng vẫn giữ tư thế sẵn sàng chiến đấu. Tên này quá nguy hiểm, nhưng lời hắn nói không phải là không có lý. Cô không thể phủ nhận rằng cô đang tuyệt vọng. Sự an toàn của Lam Nguyệt đang đè nặng lên vai cô.
"Ta không tin bất kỳ tên Sát thủ nào," Tử Yên thì thầm.
"Ta cũng không tin bất kỳ kẻ Lính đánh thuê nào," Hàn Lăng đáp trả sắc lạnh. "Nhưng chúng ta có một điểm chung: chúng ta đều không muốn Lam Nguyệt rơi vào tay Tông môn Hắc Long. Đó là đủ cho một sự thỏa hiệp."