Chương 8: Sự Thỏa Hiệp Bằng Dao
Căn phòng nhỏ ở Vãn Lai Các chìm trong sự im lặng căng thẳng. Lạc Tử Yên và Hàn Lăng đối diện nhau, giữa họ là không khí đặc quánh của sự nghi ngờ. Lam Nguyệt vẫn đứng nép sau lưng Tử Yên, đôi mắt mở to theo dõi cuộc đối thoại sinh tử này.
Tử Yên không hạ kiếm. Cô biết rằng nếu chấp nhận thỏa hiệp này, cô sẽ đặt sinh mạng mình vào tay một kẻ mà cô hoàn toàn không biết rõ. Nhưng cô cũng biết, lời nói của hắn là sự thật tàn nhẫn: một mình cô không thể chống lại cả một Tông môn đang hung hãn truy đuổi.
"Ngươi muốn ta tin ngươi chỉ vì ngươi hứa hẹn gấp đôi số tiền?" Tử Yên hỏi, giọng mỉa mai. "Lời hứa của Sát thủ cũng rẻ mạt như của kẻ buôn bán ở Thành phố Không Luật Lệ thôi."
Hàn Lăng hít một hơi thật sâu. Hắn không hề tức giận trước sự xúc phạm đó, mà ngược lại, hắn chấp nhận nó như một sự thật.
"Ta không cần ngươi tin ta," hắn đáp, đôi mắt Hắc y vẫn lạnh lùng. "Chúng ta không cần lòng tin, Tử Yên. Chúng ta cần sự trao đổi giá trị. Ngươi có kiếm và mạng sống của cô ấy. Ta có thông tin và tu vi đủ mạnh để đi tiếp. Khi chúng ta đến được Bảo Tàng, sự trao đổi này sẽ kết thúc."
Hắn nhấc tay phải lên, lấy ra một chiếc dao găm nhỏ từ thắt lưng. Lưỡi dao này được làm bằng thép đen, không có hoa văn, đơn giản nhưng sắc bén chết người.
"Ta hiểu sự nghi ngờ của ngươi," Hàn Lăng nói. "Vậy thì, hãy thỏa hiệp theo cách của giới hắc đạo."
Hắn cầm dao găm, dùng lưỡi dao rạch nhẹ lên lòng bàn tay trái của mình. Máu tươi rỉ ra.
"Ta, Hàn Lăng, thề trước Quỷ Thần của Hắc Dạ, rằng ta sẽ dùng toàn bộ sức lực để bảo vệ Lam Nguyệt khỏi các thế lực truy đuổi, cho đến khi mục đích của ta được hoàn thành tại Bảo Tàng Cổ Ngọc. Nếu ta phản bội, lời nguyền sẽ khiến kiếm của ta gãy nát, linh lực tiêu tán, và linh hồn ta không được siêu thoát."
Tử Yên nhìn vết máu và lời thề. Trong thế giới giang hồ, lời thề với Hắc Dạ không phải là trò đùa, đặc biệt là với những kẻ kiếm sống bằng sát khí như Hàn Lăng.
"Giờ đến lượt ngươi," Hàn Lăng nói, đưa dao găm về phía cô.
Tử Yên im lặng một lúc lâu. Cô nhìn Lam Nguyệt, người đang siết chặt áo cô. Cô biết, vì cô gái này, cô phải chấp nhận rủi ro lớn nhất trong đời.
Cô nhận lấy con dao. Dứt khoát rạch một đường tương tự lên lòng bàn tay mình. Cô không cần phải nói những lời hoa mỹ.
"Ta, Lạc Tử Yên, thề sẽ giúp ngươi đi đến Bảo Tàng Cổ Ngọc, nếu ngươi giữ đúng lời thề của mình. Nếu ta phản bội, kiếm Tàn Nguyệt sẽ xuyên qua tim ta."
Máu của hai người chảy xuống, nhỏ giọt trên nền gỗ cũ kỹ của Vãn Lai Các. Đây không phải là một hợp đồng bằng giấy mực, mà là một Thỏa Hiệp Bằng Dao nhuốm máu, ràng buộc bởi danh dự và lời nguyền.
Tử Yên ném dao trả lại cho Hàn Lăng. "Nói cho ta biết. Kế hoạch là gì? Ngươi biết gì về Lam Nguyệt?"
Hàn Lăng cất dao, ánh mắt hắn dường như dịu đi một chút, không phải vì tình cảm, mà vì sự tôn trọng đối với quyết đoán của Tử Yên.
"Lam Nguyệt là Linh Hồn Khóa," Hàn Lăng bắt đầu giải thích, giọng nói trở nên chuyên nghiệp, như một vị quân sư. "Cô ấy không chỉ có khả năng chữa lành. Cô ấy là chìa khóa sống để mở cổng Bảo Tàng Cổ Ngọc, nơi được phong ấn bởi tổ tiên hơn năm trăm năm trước. Tông môn Hắc Long không chỉ muốn Cổ Ngọc. Chúng muốn sức mạnh phục hồi của nó để hồi sinh vị Ma Tôn đã chết."
Tử Yên chau mày. "Ma Tôn? Chuyện này lớn hơn nhiều so với việc săn tiền thưởng. Ngươi muốn phục hưng vương triều, còn chúng muốn phục sinh Ma Tôn?"
"Chính xác," Hàn Lăng xác nhận. "Và nếu chúng ta chậm trễ, toàn bộ vùng đất này sẽ chìm trong máu."
Hắn nhìn Lam Nguyệt, người đang cố gắng lắng nghe nhưng dường như không hiểu hết tầm quan trọng của mình. "Mục tiêu của chúng ta bây giờ là di chuyển nhanh chóng, tránh xa mọi con mắt của Hắc Long, và tìm đến điểm khởi đầu của Bảo Tàng. Ta có bản đồ sơ bộ. Việc đầu tiên, chúng ta cần phải rời khỏi Phi Vân Trấn ngay lập tức."
Tử Yên gật đầu, cất kiếm. Mặc dù vẫn còn nghi ngờ về động cơ thực sự của Hàn Lăng, cô đã có đủ thông tin để biết kẻ thù là ai và mối đe dọa lớn đến mức nào.
"Được. Kế hoạch của ngươi là gì? Chúng ta nên đi bằng đường nào?" Tử Yên hỏi, chính thức bước vào vai trò đối tác.