Chương 9: Mảnh Vỡ Đầu Tiên của Chân Tướng
Theo lệnh của Hàn Lăng, họ rời Phi Vân Trấn ngay sau khi mặt trời khuất bóng, lợi dụng màn đêm để che giấu dấu vết. Hàn Lăng dẫn họ đi theo những con đường mòn hiểm trở, ít người qua lại, tránh xa các thành thị lớn.
Không khí giữa ba người khá ngột ngạt. Tử Yên đi trước, luôn cảnh giác, kiếm Tàn Nguyệt được buộc chặt nhưng sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. Lam Nguyệt đi giữa, cô bé cố gắng bắt kịp bước chân nhanh nhẹn của Tử Yên. Hàn Lăng đi cuối cùng, như một bóng ma bảo vệ, ánh mắt hắn sắc bén quét qua mọi bụi cây, mọi bóng tối.
Sau vài canh giờ đi bộ xuyên rừng, họ dừng lại bên bờ một con sông nhỏ để nghỉ ngơi.
Tử Yên không lãng phí thời gian. Cô quay sang Hàn Lăng, người đang dùng bản đồ vẽ trên da thú để định vị.
"Nói rõ ràng hơn về Lam Nguyệt," Tử Yên yêu cầu. "Ngươi nói cô ấy là Linh Hồn Khóa. Khóa cái gì? Và tại sao cô ấy lại bị lạc ở thế giới bên ngoài nếu cô ấy quan trọng đến thế?"
Hàn Lăng cuộn bản đồ lại, cất vào tay áo. Hắn nhìn Lam Nguyệt, người đang rửa mặt bên bờ sông, rồi mới quay sang Tử Yên.
"Chuyện này bắt nguồn từ năm trăm năm trước, sau cuộc chiến Ma Tôn. Các Tiên tộc và Hoàng tộc đã hợp lực phong ấn Ma Tôn cùng với một lượng lớn sức mạnh hỗn loạn vào Bảo Tàng Cổ Ngọc," Hàn Lăng giải thích, giọng hắn trầm hơn bình thường. "Họ sợ rằng nếu phong ấn bị phá vỡ, sức mạnh đó sẽ hủy diệt thế giới, nên họ đã tạo ra Linh Hồn Khóa."
"Linh Hồn Khóa là Lam Nguyệt," Tử Yên xác nhận.
"Đúng. Linh Hồn Khóa là một vật thể sống, một sinh mệnh được tạo ra từ sự kết hợp của Linh lực tinh khiết nhất của các Tiên tộc và sức mạnh phòng hộ của Hoàng tộc. Cô ấy không phải là người phàm. Mục đích duy nhất của cô ấy là tồn tại, và khi cần thiết, sử dụng Linh lực của mình để củng cố phong ấn hoặc hướng dẫn người có mệnh đến Cổ Ngọc. Cô ấy không phải để mở khóa, mà là để bảo vệ khóa."
Tử Yên im lặng, cố gắng tiêu hóa thông tin. Lam Nguyệt là một tạo vật thần bí, chứ không chỉ là một cô gái. Điều này càng làm tăng giá trị và nguy hiểm của cô bé.
"Vậy tại sao cô ấy lại bị bắt?" Tử Yên hỏi tiếp. "Một vật thể quan trọng như vậy lẽ ra phải được canh giữ nghiêm ngặt."
Hàn Lăng thở dài nhẹ. "Năm mươi năm trước, Tông môn Hắc Long bắt đầu trỗi dậy. Chúng đã phát hiện ra Lam Nguyệt đang ẩn náu tại một Tông môn nhỏ đã quên đi sứ mệnh của mình. Chúng tấn công, giết chết người bảo vệ Lam Nguyệt. Lam Nguyệt không nhớ gì vì cơ chế tự bảo vệ đã kích hoạt, khiến cô ấy mất trí nhớ và lạc vào các thành phố phía Nam."
"Mất trí nhớ, và bị coi là 'vật phẩm'," Tử Yên lặp lại, lòng cô dâng lên một cảm giác thương xót.
Cô nhìn Lam Nguyệt đang lén nhìn họ. Cô bé không hề hay biết mình mang trong mình một bí mật kinh thiên động địa, một thứ quyết định số phận của cả một vương quốc.
"Ngươi thì sao, Hàn Lăng?" Tử Yên đột ngột thay đổi chủ đề. "Ngươi nói ngươi muốn Cổ Ngọc để 'phục hồi những gì đã mất'. Ngươi là ai? Không phải Sát thủ bình thường. Kiếm pháp của ngươi không đến từ hắc đạo."
Ánh mắt Hàn Lăng trở nên lạnh lẽo. Hắn do dự một thoáng, nhưng nhìn vào vết rách trên tay áo, nơi lời thề đã được lập, hắn quyết định.
"Ta là Hàn Lăng, hậu duệ cuối cùng của Thương Triều," hắn tiết lộ. Thương Triều là vương triều đã bị lật đổ hơn một trăm năm trước. "Tổ tiên ta đã giúp phong ấn Ma Tôn, nhưng sau đó bị phản bội và bị phế truất. Ta đang tìm Bảo Tàng Cổ Ngọc không phải để lấy sức mạnh chiến đấu, mà để lấy Linh khí phục hồi. Ta cần nó để giúp đất nước ta đang chìm dần trong bệnh tật và loạn lạc."
Tử Yên hoàn toàn kinh ngạc. Người cô hợp tác không phải là một Sát thủ tham lam, mà là một vị Thái tử lưu vong đang tìm cách phục hưng đất nước. Sự chân thành và sứ mệnh lớn lao này hoàn toàn đối lập với bản chất lính đánh thuê của cô.
"Thương Triều đã bị phế," Tử Yên thì thầm. "Ngươi đang đi trên con đường của cái chết."
"Ta biết," Hàn Lăng đáp. "Nhưng ta không còn lựa chọn nào khác. Và bây giờ, ngươi cũng không còn lựa chọn nào khác, Tử Yên. Cuộc hành trình này không còn là vì 800 lượng vàng nữa. Nó là vì sự sống còn của Lam Nguyệt, và có thể là cả một vương quốc."
Tử Yên gật đầu. Cô cảm thấy nặng trĩu. Trách nhiệm đã vượt quá giới hạn của một lính đánh thuê. Cô đã bị cuốn vào một cuộc chiến của Hoàng gia và Tông môn.
"Được rồi, Thái tử Hàn Lăng," Tử Yên nói, lần đầu tiên gọi đúng danh phận của hắn. "Nói cho ta biết, Bảo Tàng Cổ Ngọc nằm ở đâu? Và chúng ta sẽ đi bằng đường nào để tránh tai mắt của Hắc Long?"