Chương 10: Mảnh Vỡ Đầu Tiên của Chân Tướng
Bên bờ sông lạnh lẽo, Hàn Lăng trải tấm bản đồ da thú ra trên một tảng đá phẳng. Lam Nguyệt ngồi gần đó, mắt nhìn chăm chú vào những ký hiệu cổ đại trên bản đồ, tuy không hiểu gì nhưng ánh mắt cô bé lại mang một vẻ quen thuộc kỳ lạ.
"Bảo Tàng Cổ Ngọc không phải là một kho báu bị chôn vùi," Hàn Lăng bắt đầu. "Nó là một không gian phong ấn nằm sâu trong lòng Núi Tuyền Cơ ở phía Đông Bắc. Núi Tuyền Cơ nằm giữa lãnh địa của Tông môn Thanh Long và Tông môn Hắc Long."
Tử Yên cúi xuống nhìn bản đồ. Núi Tuyền Cơ nằm cách vị trí của họ hàng ngàn dặm, và để đến được đó, họ phải xuyên qua nhiều vùng lãnh thổ hỗn loạn.
"Nếu chúng ta đi thẳng, sẽ mất ít nhất hai tháng, và chắc chắn sẽ chạm trán với quân lính của Hắc Long," Tử Yên nhận xét sắc bén. "Hắn đã phái người đến đây sau khi giết chết Phong Lão Bát. Chúng ta không thể đi theo đường lớn."
"Đúng vậy," Hàn Lăng gật đầu. "Kế hoạch là Tẩu thoát về phía Tây, sau đó đi vòng lên phía Bắc thông qua các khu rừng và núi non hẻo lánh. Hắc Long sẽ không ngờ tới lộ trình đó. Ta đã chuẩn bị một vài điểm ẩn nấp và các mối quan hệ cũ ở phương Tây có thể giúp chúng ta tiếp tế."
Tử Yên gõ ngón tay vào một điểm trên bản đồ. "Chúng ta phải băng qua Thung Lũng Huyết Sát. Đây là nơi nguy hiểm nhất, không chỉ vì thổ phỉ mà còn vì linh khí ở đó rất hỗn loạn, ảnh hưởng đến khả năng tu luyện."
"Đúng là nơi nguy hiểm," Hàn Lăng thừa nhận. "Nhưng đó là tuyến đường duy nhất không bị Hắc Long kiểm soát. Chúng ta sẽ đi qua Thung Lũng Huyết Sát trong đêm. Ngươi và ta sẽ thay phiên nhau cảnh giới. Lam Nguyệt cần phải được bảo vệ tuyệt đối."
Lam Nguyệt nghe thấy tên mình, khẽ nắm chặt tay Tử Yên, như tìm kiếm sự an ủi.
Tử Yên nhìn Hàn Lăng. Cô nhận ra sự khác biệt lớn giữa họ. Cô là một kiếm khách cô độc, luôn dựa vào bản năng sinh tồn. Còn Hàn Lăng là một vị Thái tử được huấn luyện để lãnh đạo, có tầm nhìn chiến lược và khả năng phân tích mọi rủi ro.
"Một câu hỏi cuối cùng, Thái tử Hàn Lăng," Tử Yên nói, giọng nói nghiêm túc đến mức không thể đùa cợt. "Nếu ngươi đến được Cổ Ngọc, và mục đích của ngươi hoàn thành. Ngươi có dám thề rằng ngươi sẽ không bao giờ sử dụng Lam Nguyệt như một con tin hay một công cụ chính trị? Mạng sống của cô ấy là giao kèo của ta."
Hàn Lăng không do dự. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt Tử Yên, ánh mắt không hề né tránh.
"Ta thề. Lam Nguyệt không phải là công cụ, cô ấy là người mang linh hồn tinh khiết. Mục đích của ta là phục hồi đất nước, không phải phá hủy sự vô tội. Ta sẽ đảm bảo Lam Nguyệt được trở về nơi cô ấy thuộc về, hoặc ít nhất là sống một cuộc đời bình thường mà không phải lo sợ bị săn đuổi."
Hắn đưa tay về phía Tử Yên. "Ta tin vào thanh kiếm của ngươi, và ngươi tin vào lời thề của ta. Chúng ta có một giao kèo tử chiến: Chống lại Hắc Long, đi đến Cổ Ngọc. Ngươi sẵn sàng chưa, Lạc Tử Yên?"
Tử Yên gật đầu. Cô nắm lấy tay Hàn Lăng, cái bắt tay lạnh lẽo nhưng đầy trọng lượng của lời thề. Tám trăm lượng vàng đã biến thành trách nhiệm, và sự cô độc đã biến thành một sứ mệnh chung.
"Hãy đi thôi, Thái tử," Tử Yên đáp, ánh mắt cô lóe lên sự quyết tâm.
Hàn Lăng mỉm cười lần đầu tiên, một nụ cười thoáng qua nhưng chứa đầy sự kiên định và hy vọng. "Không cần gọi là Thái tử. Trong cuộc hành trình này, ta là Hàn Lăng, đồng hành của ngươi."
Họ nhanh chóng thu dọn đồ đạc, dập tắt ngọn lửa nhỏ. Ba con người, với ba mục đích khác nhau nhưng lại bị ràng buộc bởi một Linh Hồn Khóa, đã chính thức bắt đầu hành trình xuyên qua giang hồ loạn lạc, đối đầu với số phận và những âm mưu cổ xưa. Đêm đen vẫn còn đó, nhưng mục tiêu đã được xác định rõ ràng.