Mây mù bao phủ đỉnh núi Thương Loan, sấm chớp thỉnh thoảng lại rạch ngang bầu trời già cỗi. Hôm nay là ngày Mật cảnh Thái Cổ mở ra sau nghìn năm phong ấn.
Lục Thanh Hàn đứng trên thanh phi kiếm, tà áo trắng tinh khôi bay lượn trong gió như một vị trích tiên hạ thế. Khuôn mặt hắn lạnh lùng như băng thạch vạn năm, đôi mắt sắc sảo chỉ nhìn về phía luồng sáng tím đang phát ra từ cửa động phía xa. Hắn là đại đệ tử của Thanh Vân Môn, người được mệnh danh là "Lãnh diện Kiếm tiên", cả đời chỉ biết đến tu luyện, tâm lặng như nước mặt hồ thu.
"Vù!"
Một luồng khói đen tía xé toạc không gian, lướt qua vai hắn với tốc độ kinh người. Một giọng nói trong trẻo nhưng đầy ý vị trêu chọc vang lên:
— Lục đạo hữu, tốc độ của kiếm tu danh môn chính phái xem ra cũng chỉ có bấy nhiêu thôi sao?
Lục Thanh Hàn cau mày, bàn tay siết chặt chuôi kiếm. Không cần nhìn hắn cũng biết đó là ai. Diệp Khinh Y — một nữ tán tu nổi danh với hành tung bất định và những chiêu số đầy tinh quái. Nàng mặc một bộ y phục màu đỏ rực rỡ như lửa rừng, mái tóc đen dài buộc hững hờ, đôi mắt lúng liếng mỗi khi cười đều khiến người ta cảm thấy như bị mê hoặc.
— Yêu nữ, mật cảnh này không phải nơi ngươi có thể làm càn. — Lục Thanh Hàn lạnh giọng, kiếm khí quanh thân bộc phát, đẩy nhanh tốc độ lao vào cửa động.
Diệp Khinh Y không hề tỏ ra sợ hãi, nàng cười khanh khách, đôi chân trần đạp trên một dải lụa mềm mại, bám sát theo sau:
— Bảo vật thiên hạ, người có duyên ắt được. Chẳng lẽ Thanh Vân Môn các người định độc chiếm sao? Để xem hôm nay, là kiếm của ngươi nhanh, hay là "Bóng mây" của ta nhanh hơn!
Cả hai cùng lúc lao vào luồng sáng tím. Ngay khi bước qua ranh giới, một luồng áp lực khổng lồ ập đến khiến cả hai lảo đảo. Không gian bên trong mật cảnh không hề tối tăm mà rực rỡ một sắc hồng tía kỳ lạ. Không khí đặc quánh, nồng nặc mùi hương của một loại hoa lạ, ngọt lịm đến mức khiến người ta cảm thấy có chút chóng mặt.
Ở giữa hang động, trên một đài đá cổ xưa, một bông hoa chín cánh đang tỏa ra hào quang rực rỡ. Đó chính là Cửu Dương Chân Hồng Thảo — linh dược có thể giúp người tu luyện đột phá bình cổ, nhưng cũng là loại thảo dược chứa đựng hỏa tính cực mạnh.
— Là nó! — Diệp Khinh Y hai mắt sáng rực, thân hình như chim én lao về phía đài đá.
— Đứng lại! — Lục Thanh Hàn vung kiếm, một đạo kiếm quang màu xanh nhạt chặn đứng đường đi của nàng.
Cả hai lao vào giao đấu ngay giữa hang động hẹp. Kiếm khí và dải lụa đỏ quấn lấy nhau, tạo nên những luồng gió mạnh mẽ thổi tung những cánh hoa lạ xung quanh. Tuy nhiên, họ không nhận ra rằng, mỗi khi họ vận chuyển linh lực để tấn công, mùi hương ngọt lịm kia lại càng thấm sâu vào lỗ chân lông, len lỏi vào từng mạch máu.
Trong lúc giằng co, Diệp Khinh Y sơ hở, chân nàng vấp phải một ký tự cổ trên sàn động. Toàn bộ hang động đột ngột rung chuyển dữ dội.
"Ầm!"
Một tấm màn ánh sáng đỏ rực buông xuống từ đỉnh động, phong tỏa toàn bộ lối ra. Lục Thanh Hàn kinh hãi nhận ra linh lực trong người mình bắt đầu mất kiểm soát, nó không còn tuân theo ý dẫn dắt của thần thức mà bắt đầu chạy loạn xạ, sinh ra một luồng nhiệt lượng thiêu đốt từ đan điền lan ra khắp cơ thể.
Diệp Khinh Y ngã ngồi trên mặt đất, mặt nàng ửng hồng một cách bất thường, đôi môi hơi hé mở để hít thở. Nàng nhìn Lục Thanh Hàn, giọng nói vốn sắc sảo giờ đây lại mang theo một chút run rẩy và mềm yếu lạ thường:
— Lục... Lục Thanh Hàn... Ngươi có thấy... trong người rất nóng không?
Lục Thanh Hàn nhìn nàng, đồng tử thu nhỏ lại. Trong mắt hắn lúc này, hình ảnh nữ tử mặc áo đỏ đang không ngừng vặn vẹo cơ thể vì nóng kia đột nhiên trở nên vô cùng lôi cuốn, một loại khao khát nguyên thủy chưa từng có bắt đầu trỗi dậy, nghiền nát sự bình tĩnh nghìn năm của hắn.
Hắn biết, họ đã trúng phải cạm bẫy cổ xưa nhất của mật cảnh này: Tình Độc Thái Cổ.