Không khí trong hang động lúc này không còn là sự mát lạnh của đá cổ, mà đặc quánh như một hũ mật ngọt lịm đang được đun sôi. Tấm màn ánh sáng đỏ rực bao quanh họ như một cái lồng giam, ngăn cách hoàn toàn với thế giới tu tiên thanh tịnh bên ngoài.
Lục Thanh Hàn cố giữ cho sống lưng thật thẳng, hắn ngồi xếp bằng, hai tay kết ấn định tâm, thanh kiếm dài đặt ngang đầu gối. Tuy nhiên, âm thanh "keng" nhẹ vang lên, thanh kiếm vốn là vật bất ly thân của hắn bỗng chốc run rẩy rồi rơi xuống đất. Hắn không còn đủ sức để cầm giữ nó.
"Đừng có vận công vô ích nữa..." Diệp Khinh Y thều thào, giọng nàng lúc này không còn vẻ trêu chọc mà mềm nhũn như tơ, "Càng vận hành linh lực, loại hương độc này càng thấm sâu vào khí hải. Ngươi không cảm thấy... đan điền như đang bốc cháy sao?"
Lục Thanh Hàn không mở mắt, trán hắn lấm tấm những giọt mồ hôi li ti. Hắn nghiến răng đáp:
"Im miệng! Yêu nữ, nếu không phải tại ngươi chạm vào cấm chế, chúng ta đã không rơi vào cảnh này. Đừng có dùng mị thuật với ta."
Diệp Khinh Y bật cười khẽ, tiếng cười mang theo sự vỡ vụn và chút nức nở. Nàng khó khăn lết dần về phía hắn. Mỗi cử động của nàng khiến tà áo đỏ cọ xát trên nền đá, tạo nên những âm thanh sột soạt gãi vào màng nhĩ Lục Thanh Hàn.
"Mị thuật? Ngươi nhìn ta xem... ta còn sức để dùng mị thuật sao?"
Lục Thanh Hàn không kìm được mà mở mắt. Đập vào mắt hắn là một khung cảnh khiến đạo tâm vốn kiên cố như bàn thạch của hắn nứt ra một khe hở lớn. Diệp Khinh Y đã lột bỏ lớp áo khoác ngoài, chỉ còn lại lớp lụa mỏng manh ướt đẫm mồ hôi, dán chặt vào những đường cong mềm mại. Làn da nàng vốn trắng nõn giờ đây phủ một tầng hồng rực rỡ như ráng chiều, hơi thở nàng phả ra mang theo hương vị của đóa Cửu Dương Thảo đang nở rộ.
Hắn cảm thấy cổ họng khô khốc, mỗi nhịp thở của nàng như một bàn tay nhỏ bé vuốt ve vào nơi sâu nhất trong linh hồn hắn.
"Lục Thanh Hàn... ta lạnh quá... nhưng trong người lại rất nóng." Nàng đã tiến sát đến bên hắn, bàn tay nhỏ nhắn, run rẩy đặt lên mu bàn tay lạnh lẽo của hắn.
Cảm giác chạm vào nhau như một tia sét đánh thẳng vào đại não của Lục Thanh Hàn. Một luồng điện tê dại lan truyền từ ngón tay chạy dọc lên tim, rồi bùng nổ ở bụng dưới. Hắn giật phắt tay lại như bị bỏng, gằn giọng:
"Tránh xa ta ra! Ngươi muốn hủy hoại tu vi cả đời của ta sao?"
"Tu vi?" Diệp Khinh Y ngước đôi mắt mờ sương, đầy nước nhìn hắn, "Nếu bây giờ không hóa giải, kinh mạch của chúng ta sẽ đứt đoạn, linh lực sẽ nổ tung ngay tại đây. Ngươi muốn chết cùng ta... hay muốn sống cùng ta?"
Nàng không đợi hắn trả lời, thân hình mềm mại như không xương đã ngã gục vào lồng ngực hắn. Mùi hương thanh tân của cơ thể thiếu nữ hòa quyện cùng mùi hương độc trong không khí tạo thành một loại độc dược trí mạng. Lục Thanh Hàn cảm thấy tay mình không tự chủ được mà vòng qua eo nàng, ôm chặt lấy tấm lưng trần mịn màng của đối phương.
"Chết tiệt..." Hắn lẩm bẩm một câu mắng chửi hiếm hoi trong đời.
Hắn cảm nhận được trái tim nàng đang đập loạn nhịp áp sát vào ngực mình. Sự đối lập giữa bộ y phục trắng thanh tao của hắn và sắc đỏ rực lửa của nàng tạo nên một hình ảnh đầy tội lỗi nhưng cũng đầy mê hoặc. Lý trí cuối cùng của vị Kiếm tiên gào thét bảo hắn phải đẩy nàng ra, nhưng bản năng của một nam tử hán lại khiến hắn muốn vùi đầu vào cổ nàng để hít hà sự ngọt ngào ấy.
"Ngươi... sẽ hối hận đấy." Giọng Lục Thanh Hàn đã khàn đặc, đầy dục vọng không thể che giấu.
Diệp Khinh Y ngước lên, đôi môi đỏ mọng mấp máy ngay sát môi hắn:
"Nếu được làm đôi uyên ương dưới lưỡi kiếm của ngươi... ta cũng không hối tiếc."
Bên ngoài, sấm chớp lại vang lên, nhưng bên trong hang động, ngọn lửa của Tình Độc đã hoàn toàn thiêu rụi bức tường ngăn cách cuối cùng giữa hai người.