Trong không gian chật hẹp của động phủ, âm thanh duy nhất còn sót lại là tiếng thở dốc nặng nề của Lục Thanh Hàn và tiếng rên rỉ nhỏ vụn của Diệp Khinh Y. Tình Độc như một con thú dữ, sau khi bị kìm nén quá lâu, giờ đây đã bắt đầu cắn xé chút tàn dư lý trí cuối cùng của cả hai.
Bàn tay Lục Thanh Hàn, vốn chỉ quen cầm chuôi kiếm lạnh lẽo, giờ đây lại run rẩy khi chạm vào làn da mịn màng như mỡ đông của nàng. Mỗi nơi hắn đi qua, cảm giác mềm mại và nóng bỏng lại khiến linh lực trong người hắn cuộn trào như sóng thần.
"Lục Thanh Hàn... nhìn ta..." Diệp Khinh Y thì thào, đôi bàn tay ngọc ngà của nàng vòng qua cổ hắn, kéo đầu hắn cúi xuống.
Khi đôi môi hai người chạm vào nhau, một luồng dư chấn mạnh mẽ nổ tung trong tâm trí Lục Thanh Hàn. Đó không đơn thuần là sự tiếp xúc da thịt, mà là sự va chạm giữa hai nguồn linh khí hoàn toàn đối lập: Một bên là Chí Dương cương mãnh của kiếm tu, một bên là Thái Âm nhu hòa của nàng.
"Ưm..."
Diệp Khinh Y khẽ run lên khi nụ hôn của hắn từ vụng về, cứng nhắc nhanh chóng trở nên mãnh liệt và chiếm hữu. Hắn như một kẻ bộ hành sắp chết khát giữa sa mạc, điên cuồng tìm kiếm nguồn nước cam lộ trên đôi môi đỏ mọng của nàng.
Lục Thanh Hàn đẩy nàng ngã xuống lớp áo bào trắng mà hắn vừa trải vội trên nền đá. Sự tương phản giữa sắc trắng tinh khôi của y phục môn phái và sắc đỏ quyến rũ của nữ tử trước mắt tạo nên một cảnh tượng vừa tội lỗi vừa duy mỹ đến cực hạn.
"Ngươi... thực sự muốn làm điều này sao?" Lục Thanh Hàn khựng lại một giây ngắn ngủi, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì dục vọng nhưng sâu bên trong vẫn còn một tia dằn vặt cuối cùng.
Diệp Khinh Y không trả lời bằng lời nói. Nàng chủ động kéo thắt lưng của hắn, để lớp y phục trắng tuột xuống, lộ ra cơ bắp săn chắc nhưng đầy vết sẹo của những lần khổ luyện. Nàng mỉm cười, nụ cười đầy vẻ thê lương nhưng cũng vô cùng quyến rũ:
"Đạo tâm của ngươi đã loạn từ lâu rồi, Lãnh diện Kiếm tiên ạ. Đừng lừa dối chính mình nữa. Hãy để linh lực của ta... hòa vào ngươi."
Ngay khoảnh khắc hắn hoàn toàn buông bỏ sự kháng cự, linh khí trong hang động đột ngột xoay chuyển. Những cánh hoa Cửu Dương Thảo dường như cũng bị ảnh hưởng bởi dục hỏa, chúng bay lơ lửng xung quanh hai người, tạo thành một quầng sáng hồng nhạt bao bọc lấy đôi nam nữ.
Lục Thanh Hàn cúi xuống, nụ hôn trượt dần từ bờ môi xuống hõm cổ thanh mảnh, rồi dừng lại nơi xương quai xanh tinh tế. Hắn cảm nhận được hương thơm cơ thể nàng đang thấm đẫm vào từng lỗ chân lông, xoa dịu nỗi đau đớn do linh lực bạo tẩu gây ra.
"Đau..." Diệp Khinh Y khẽ thốt lên khi hắn siết chặt eo nàng, nhưng ngay sau đó là một cảm giác khoan khoái lạ thường len lỏi vào kinh mạch.
Trong cơn mê loạn, Lục Thanh Hàn mơ hồ thấy được một viễn cảnh: Kiếm của hắn không còn chỉ để giết chóc, mà là để bảo hộ nữ tử này. Đạo của hắn, hóa ra không chỉ có cô độc giữa đỉnh núi tuyết, mà còn có thể ấm áp và nồng nàn đến thế này.
Mồ hôi hòa quyện, hơi thở giao thoa. Giữa bóng tối của mật cảnh, một cuộc giao hoan mang tính chất định mệnh bắt đầu diễn ra, mở đường cho một khế ước linh hồn mà cả hai đều chưa thể ngờ tới.