MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Tiên Hóa MaChương 4

Kiếm Tiên Hóa Ma

Chương 4

676 từ · ~4 phút đọc

Trong không gian mờ ảo của động phủ, ngọn lửa của Tình Độc đã thiêu rụi hoàn toàn lớp vỏ bọc lạnh lùng của vị Kiếm tiên. Lúc này, trên lớp áo bào trắng trải rộng, hai thân hình một trắng một đỏ quấn quýt lấy nhau như đôi linh xà đang tìm cách dung hợp.

Lục Thanh Hàn cảm thấy cơ thể mình không còn thuộc về sự kiểm soát của lý trí nữa. Mỗi một lần va chạm, mỗi một cái chạm da thịt đều khiến đan điền của hắn run rẩy kịch liệt. Nhưng lạ thay, sự bạo tẩu đau đớn lúc trước đang dần được thay thế bằng một luồng khí nóng ấm, dịu ngọt, len lỏi qua từng khiếu huyệt.

"Thanh Hàn... nhìn ta... đừng nhắm mắt..."

Tiếng gọi của Diệp Khinh Y như có ma lực, kéo hắn thoát khỏi cơn mê man. Hắn mở mắt, thấy khuôn mặt nàng kề sát, đôi mắt vốn tinh quái giờ đây tràn ngập sự nguyên thủy và lệ mờ. Hắn khàn giọng hỏi:

"Linh lực trong người ta... tại sao lại hướng về phía ngươi?"

Diệp Khinh Y vòng tay ôm chặt lấy bả vai săn chắc của hắn, để mặc cho sự mãnh liệt của đối phương nhấn chìm mình. Nàng hổn hển đáp:

"Đó là... sự hấp dẫn giữa Thái Âm và Chí Dương. Đừng kháng cự... hãy để nó tuôn trào..."

Ngay khoảnh khắc sự hòa hợp đạt đến đỉnh điểm, một hiện tượng kỳ dị xảy ra. Từ nơi giao thoa của hai cơ thể, một luồng sáng vàng kim và sắc đỏ rực rỡ bùng lên, xoay tròn tạo thành một vòng thái cực hư ảo. Những đóa hoa Cửu Dương Thảo xung quanh như bị hút hết linh khí, héo tàn ngay lập tức, hóa thành những hạt bụi sáng li ti bay lượn quanh họ.

Lục Thanh Hàn cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ từ cơ thể Diệp Khinh Y tràn vào kinh mạch của mình, tinh lọc và gột rửa những tạp chất trong linh lực. Ngược lại, kiếm khí cương mãnh của hắn cũng tràn sang nàng, giúp nàng khai phá những huyệt đạo vốn bị tắc nghẽn bấy lâu.

"Ưm..."

Diệp Khinh Y cong người, đầu ngón tay bấm sâu vào lưng hắn. Cảm giác đau đớn và khoái lạc đan xen khiến nàng như lạc vào một cõi thần tiên không lối thoát. Sự va chạm này không còn đơn thuần là bản năng nam nữ, mà là một cuộc "Song tu" thực thụ trong vô thức.

Mồ hôi hòa quyện chảy dọc theo những đường cong của cả hai, lấp lánh dưới ánh sáng của trận pháp. Trong cơn mê loạn cực độ, Lục Thanh Hàn chợt thấy trên ngực trái của mình, ngay vị trí trái tim, có một cảm giác nóng rát như bị nung đỏ. Một đóa hoa đào chín cánh rực rỡ từ từ hiện ra, ẩn hiện dưới lớp da thịt. Đồng thời, trên cổ tay trắng ngần của Diệp Khinh Y cũng xuất hiện một hoa văn hình thanh kiếm nhỏ màu xanh lạt.

Đó chính là dấu ấn của "Tình Khế Vạn Cổ".

Khi trận cuồng phong của cảm xúc dần lắng xuống, hơi thở của hai người vẫn còn dồn dập hòa vào nhau. Lục Thanh Hàn gục đầu bên vai nàng, cảm nhận nhịp tim của đối phương đang đập cùng một tần số với mình.

"Chúng ta... vừa làm gì vậy?" Hắn thầm thì, giọng nói mang theo sự bàng hoàng lẫn một chút lưu luyến không muốn rời xa.

Diệp Khinh Y mệt mỏi tựa vào ngực hắn, khóe môi hiện lên một nụ cười yếu ớt nhưng đầy thỏa mãn:

"Chúng ta vừa hoàn thành một việc mà... cả đời này ngươi có muốn quên cũng không quên được đâu, Kiếm tiên của ta."

Tấm màn ánh sáng đỏ bên ngoài hang động bắt đầu nhạt dần, báo hiệu độc tính đã được giải tỏa, nhưng sợi dây liên kết vô hình giữa hai người thì chỉ vừa mới bắt đầu thắt chặt.