MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Tiên Hóa MaChương 5

Kiếm Tiên Hóa Ma

Chương 5

872 từ · ~5 phút đọc

Ánh sáng đỏ rực bao phủ động phủ đã tan biến hoàn toàn, trả lại sự yên tĩnh và lạnh lẽo đặc trưng của hang đá cổ. Những cánh hoa Cửu Dương Thảo vốn rực rỡ nay chỉ còn là lớp tro bụi xám xịt rải rác trên nền đất.

Lục Thanh Hàn là người tỉnh lại trước.

Hắn mở mắt, nhìn trần đá xám xịt, rồi lại nhìn xuống nữ tử đang nằm gọn trong vòng tay mình. Diệp Khinh Y vẫn còn chìm trong giấc ngủ sâu, khuôn mặt nàng khi tĩnh lặng không còn vẻ tinh quái thường ngày mà lộ rõ nét mệt mỏi, đôi mi dài khép chặt, môi hồng vẫn còn hơi sưng đỏ sau những nụ hôn cuồng nhiệt.

Cảm giác mềm mại từ cơ thể nàng truyền đến khiến Lục Thanh Hàn giật mình như bị điện giật. Hắn vội vã buông tay, ngồi bật dậy, luống cuống vớ lấy lớp áo bào trắng đã bị vò nát trên mặt đất để che thân.

"Chuyện này... làm sao có thể..."

Bàn tay hắn run rẩy khi thắt lại đai lưng. Hắn – một thiên tài của Thanh Vân Môn, người vốn được định sẵn sẽ phi thăng thành tiên, nay lại cùng một nữ tán tu làm ra chuyện "nhục nhã" thế này ngay trong mật cảnh. Đạo tâm vốn vững như núi cao của hắn giờ đây như một bình gốm rạn vỡ, gió thổi qua cũng thấy đau nhức.

"Ngươi định cứ thế mà bỏ đi sao?"

Một giọng nói khàn khàn vang lên phía sau. Diệp Khinh Y đã tỉnh từ bao giờ, nàng ngồi dậy, dùng tấm lụa đỏ quấn quanh thân thể đầy những dấu vết hồng nhạt – minh chứng cho sự kịch liệt của đêm qua.

Lục Thanh Hàn cứng đờ người, hắn không dám quay lại nhìn nàng, giọng nói lạnh lùng đến tàn nhẫn:

"Chuyện đêm qua... chỉ là tai nạn do dược tính. Ta sẽ đưa cho ngươi linh thạch và đan dược để bồi thường. Sau khi ra khỏi đây, coi như chúng ta chưa từng gặp nhau."

"Bồi thường?" Diệp Khinh Y bật cười chua chát, nàng đứng dậy, bước từng bước loạng choạng đến trước mặt hắn, "Lục kiếm tiên, ngươi nhìn cho kỹ đi, đây là thứ mà linh thạch có thể mua được sao?"

Nàng đưa cổ tay trắng ngần lên. Trên đó, hoa văn thanh kiếm màu xanh lạt không những không biến mất mà còn tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, như thể đang đập cùng nhịp với trái tim của nàng.

Cùng lúc đó, lồng ngực Lục Thanh Hàn nhói lên một cơn đau dữ dội. Hắn loạng choạng lùi lại, vội vàng phanh vạt áo trước ngực ra. Đóa hoa đào chín cánh rực rỡ như được xăm thẳng vào da thịt hắn, đỏ tươi đến chói mắt.

"Đây là... Tình Khế Vạn Cổ?" Lục Thanh Hàn thốt lên, gương mặt tái nhợt, "Tại sao nó lại xuất hiện ở đây?"

Diệp Khinh Y tiến lại gần, ngón tay nàng lướt nhẹ lên đóa hoa trên ngực hắn. Một luồng điện ấm áp ngay lập tức lan tỏa khắp người Lục Thanh Hàn, xoa dịu cơn đau trong tích tắc.

"Mật cảnh này vốn là nơi truyền thừa của một cặp đôi đạo lữ thời Thái Cổ. Họ không để lại công pháp, mà để lại cái bẫy này để tìm kiếm những người có linh căn tương hợp. Một khi khế ước đã thành, nếu trong vòng bảy ngày chúng ta không gần gũi để trao đổi linh lực..." Nàng ngập ngừng, ánh mắt đầy vẻ phức tạp, "...cả hai sẽ bị linh hỏa thiêu trụi kinh mạch mà chết."

Lục Thanh Hàn chết lặng. Hắn không sợ chết, nhưng hắn sợ sự ràng buộc này. Hắn vốn là mây trắng trên trời cao, nàng là bụi đỏ chốn nhân gian, hai đường thẳng vốn không nên cắt nhau, nay lại bị buộc chặt vào nhau bằng một cách nguyên thủy nhất.

"Chết cũng được." Hắn nghiến răng, tay nắm chặt chuôi kiếm.

Diệp Khinh Y nhìn hắn, đôi mắt bỗng chốc dâng lên một tầng hơi nước, nhưng giọng nói vẫn đầy thách thức:

"Ngươi muốn chết, nhưng ta thì muốn sống. Hơn nữa... ngươi nhìn xem linh lực của ngươi bây giờ đi."

Lục Thanh Hàn theo bản năng vận khí. Hắn bàng hoàng nhận ra, tu vi vốn đứng yên ở Trúc Cơ đỉnh phong bấy lâu nay đã đột phá đến Kim Đan kỳ, hơn nữa linh lực vô cùng tinh thuần, mang theo cả hơi thở ấm áp của hệ Hỏa.

Hắn nhìn nàng, rồi lại nhìn đóa hoa trên ngực. Một cảm giác bất lực len lỏi vào tâm trí. Một kiếm tiên thanh lãnh và một ma nữ đầy rắc rối, từ nay về sau, sinh mệnh của họ đã không còn là của riêng mình nữa.

"Đi thôi." Lục Thanh Hàn thở dài một tiếng, xoay người bước ra phía cửa động đã mở, "Trước khi tìm được cách giải khế ước, ngươi... phải đi theo ta."

Diệp Khinh Y nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của hắn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười kín đáo. Trò chơi này, xem ra càng lúc càng thú vị rồi.