MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Tiên Hóa MaChương 6

Kiếm Tiên Hóa Ma

Chương 6

793 từ · ~4 phút đọc

Lối ra của mật cảnh là một khe nứt không gian nằm cheo leo giữa vách đá vạn trượng. Lục Thanh Hàn bước ra trước, tà áo trắng phấp phới trong gió ngàn, nhưng gương mặt hắn không còn vẻ thanh tịnh như lúc mới vào. Theo sát phía sau, Diệp Khinh Y đã mặc lại bộ váy đỏ rực, nhưng bước đi có phần hơi khập khiễng, đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn tấm lưng của nam tử phía trước với vẻ phức tạp.

Tuy nhiên, họ chưa kịp hít thở bầu không khí tự do thì một luồng sát khí đặc quánh đã ập đến.

"Khặc khặc! Cuối cùng cũng chịu ló mặt ra rồi sao?"

Từ trong đám mây mù, ba lão già mặc hắc y, tay cầm vạn hồn phiên hiện thân. Đó là Tam sát của Huyết Ma Điện – những kẻ chuyên rình rập để cướp đoạt cơ duyên của người khác.

"Giao Cửu Dương Chân Hồng Thảo ra đây, lão phu sẽ cho hai người toàn thây!" Tên cầm đầu quát lớn, đôi mắt vẩn đục nhìn chằm chằm vào Diệp Khinh Y với vẻ dâm tà.

Lục Thanh Hàn không nói một lời, thanh trường kiếm trên tay hắn thoát vỏ, phát ra một tiếng ngâm vang dội cả thung lũng. Tuy nhiên, khi hắn vận chuyển linh lực, một cơn đau buốt từ đóa hoa đào trên ngực trái truyền đến khiến hắn loạng choạng.

"Thanh Hàn!"

Diệp Khinh Y kinh hãi thốt lên. Nàng hiểu rằng vì hắn đang có ý định đẩy nàng ra xa để một mình chiến đấu, "Tình Khế" đã cảnh báo. Nàng vội vàng lao đến, bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy khuỷu tay hắn:

"Đừng đẩy ta ra! Khế ước đã thành, linh lực của chúng ta bây giờ là một. Ngươi muốn chết một mình sao?"

Lục Thanh Hàn cảm nhận được luồng khí ấm áp từ bàn tay nàng truyền sang, cơn đau ngay lập tức biến mất, thay vào đó là một luồng linh lực cuồn cuộn như thác đổ. Hắn nhìn nàng, đôi mắt sắc lạnh dần dịu đi:

"Đứng sát vào ta."

"Muốn chết chùm sao? Thành toàn cho các ngươi!" Tam sát đồng loạt ra tay, hắc khí hóa thành những đầu lâu gào thét lao đến.

Lục Thanh Hàn vung kiếm, nhưng lần này không chỉ có kiếm khí màu xanh nhạt. Khi Diệp Khinh Y đặt tay lên vai hắn, truyền vào luồng ma khí tinh thuần của nàng, thanh kiếm đột ngột bùng lên ngọn lửa đỏ rực rỡ.

"Thanh Vân Kiếm Pháp – Diệt Tuyệt!"

Một đạo kiếm quang khổng lồ, mang theo hơi thở của cả chính đạo lẫn ma đạo, chém đôi bầu trời. Hắc khí của Tam sát chạm vào ngọn lửa ấy như tuyết gặp mặt trời mùa hạ, tan biến trong nháy mắt.

"Cái gì? Linh lực của hai người này... tại sao lại có thể dung hợp?" Một tên lão giả kinh hãi hét lên trước khi bị kiếm khí hất văng vào vách đá.

Cuộc chiến diễn ra chớp nhoáng. Với sự hỗ trợ linh lực vô tận từ Diệp Khinh Y qua tiếp xúc da thịt, Lục Thanh Hàn như một chiến thần thực thụ, mỗi chiêu tung ra đều mang uy lực của Kim Đan hậu kỳ.

Sau khi tàn sát đám lâu la, không gian trở lại yên tĩnh. Lục Thanh Hàn thu kiếm, hơi thở có chút dồn dập. Hắn nhận ra bàn tay của Khinh Y vẫn còn đặt trên vai mình, và hắn... cũng không muốn gạt nó ra.

"Ngươi thấy chưa?" Diệp Khinh Y mỉm cười, gương mặt nàng hơi tái đi vì tiêu hao linh lực, "Chúng ta bây giờ, thiếu một người cũng không được."

Lục Thanh Hàn nhìn xuống cổ tay nàng, nơi dấu ấn thanh kiếm đang mờ dần sau trận chiến. Hắn trầm mặc một lúc rồi nói:

"Phía trước là địa bàn của Thanh Vân Môn. Ngươi đi với ta như thế này... rất nguy hiểm."

"Vậy ngươi định bỏ mặc ta sao, phu quân?" Diệp Khinh Y tinh quái nháy mắt, dùng từ ngữ mà đêm qua hắn đã nghe nàng rên rỉ trong mê loạn.

Gương mặt Lục Thanh Hàn đỏ bừng đến tận mang tai. Hắn quay đi, cố giữ giọng nghiêm nghị:

"Đừng nói năng bừa bãi. Đi theo ta, ta sẽ tìm một nơi an toàn để ngươi trú ẩn trước khi chúng ta tìm được cách hóa giải 'Tình Khế' này."

Hắn bước đi trước, nhưng lần này, bước chân hắn chậm lại, dường như là để chờ đợi bóng dáng màu đỏ phía sau đuổi kịp. Dưới ánh hoàng hôn, bóng của hai người lồng vào nhau, kéo dài trên con đường mòn dẫn về phía những âm mưu và sóng gió mới.