Sau trận kịch chiến với Tam Sát, bầu trời vốn dĩ đang hửng nắng đột nhiên chuyển mây đen sầm sì. Những giọt mưa nặng hạt của vùng núi cao bắt đầu trút xuống, trắng xóa cả một vùng trời. Lục Thanh Hàn dắt theo Diệp Khinh Y, cả hai tìm thấy một ngôi miếu hoang đổ nát nằm nép mình bên sườn núi để trú ẩn.
Bên trong miếu, gió rít qua những khe cửa mục nát, tạo nên những âm thanh ghê rợn. Lục Thanh Hàn phất tay, một ngọn lửa nhỏ bùng lên giữa đống củi khô, chiếu sáng gương mặt nhợt nhạt của hai người.
"Ngươi... không sao chứ?" Lục Thanh Hàn hỏi, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, cố tránh ánh nhìn của nàng.
Diệp Khinh Y ngồi bệt xuống đống rơm khô, hơi thở nàng có chút dồn dập. Bộ váy đỏ ướt đẫm nước mưa, dán chặt vào cơ thể, lộ ra những đường cong mà chỉ mới đêm qua thôi, hắn đã dùng đôi bàn tay này để khám phá. Nàng khẽ run rẩy:
"Linh lực của ta... dường như đang cạn kiệt nhanh hơn bình thường. Hình như đóa hoa trên ngực ngươi đang... hút lấy nó."
Lục Thanh Hàn giật mình, hắn cảm nhận được đóa hoa đào trên ngực trái lại bắt đầu nóng rát. Mỗi nhịp tim đập đều mang theo một sự khao khát mãnh liệt. Hắn hiểu rằng, trận chiến vừa rồi đã tiêu tốn quá nhiều năng lượng chung, và giờ đây, "Tình Khế" đang đòi hỏi được bù đắp.
"Lại gần đây." Hắn khàn giọng nói.
Diệp Khinh Y nhích lại gần, nhưng thay vì truyền linh lực thông qua bàn tay như lúc nãy, nàng lại đổ gục vào lòng hắn. Cảm giác lạnh lẽo từ y phục ướt át của nàng chạm vào da thịt hắn, nhưng sâu bên trong, một ngọn lửa khác lại bắt đầu bùng cháy.
"Thanh Hàn... ta nóng quá..." Nàng thầm thì, đôi môi nhợt nhạt vì lạnh nhưng hơi thở lại nóng rực phả vào cổ hắn.
Lục Thanh Hàn biết mình nên đẩy nàng ra, nhưng đôi tay hắn lại phản bội lý trí, vòng qua ôm lấy bờ vai gầy guộc của nàng. Hắn cảm nhận được dấu ấn thanh kiếm trên cổ tay nàng đang phát sáng rực rỡ, như một lời nhắc nhở về sự ràng buộc không thể trốn tránh.
"Chưa đến bảy ngày... tại sao lại phát tác nhanh như vậy?" Lục Thanh Hàn lẩm bẩm, hơi thở của hắn cũng bắt đầu trở nên mất kiểm soát.
"Vì chúng ta vừa dùng sức mạnh của nó để giết địch..." Diệp Khinh Y ngước mắt nhìn hắn, đôi mắt mờ sương đầy vẻ mời gọi, "Ngươi không thấy sao? Đan điền của ngươi đang trống rỗng... và ta cũng vậy."
Nàng chủ động vươn người, đôi môi mềm mại chạm nhẹ vào cằm hắn, rồi dần dần di chuyển lên khóe môi. Lục Thanh Hàn gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, sự thanh cao của một đệ tử chính đạo một lần nữa đổ sụp trước sự quyến rũ của nữ tử này.
Hắn xoay người, ép nàng xuống đống rơm khô. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói vỡ hòa cùng tiếng vải vóc bị xé nhẹ. Trong ánh lửa bập bùng, bóng của hai người quyện vào nhau trên bức tường loang lổ của ngôi miếu cổ.
"Lần này... là ta cứu ngươi, hay ngươi cứu ta?" Diệp Khinh Y thều thào khi cảm nhận được bàn tay nóng bỏng của hắn luồn vào trong lớp áo ướt.
Lục Thanh Hàn không trả lời, hắn vùi đầu vào hõm cổ nàng, tham lam hít hà mùi hương mê hoặc. Hắn nhận ra mình không còn ghét bỏ cảm giác này nữa, thậm chí là... nghiện nó.
Đêm đó, giữa ngôi miếu hoang tàn, không có hoa đào rơi, không có sương mù ảo giác, chỉ có sự va chạm chân thực nhất của thịt da và sự giao thoa mãnh liệt của hai nguồn linh khí đang khao khát được lấp đầy. "Tình Khế" tỏa sáng rực rỡ, nối liền hai linh hồn giữa đêm mưa bão bùng.