MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Tiên Hóa MaChương 8

Kiếm Tiên Hóa Ma

Chương 8

1,003 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua những kẽ hở của mái ngói vỡ, rọi thẳng vào gương mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi của Lục Thanh Hàn. Hắn giật mình tỉnh giấc, cảm giác đầu tiên là sự trống trải bên cánh tay phải. Diệp Khinh Y đã thức dậy từ lúc nào, nàng đang ngồi bên bệ cửa sổ mục nát, dùng linh lực từ đầu ngón tay để hong khô bộ váy đỏ rực rỡ của mình.

Lục Thanh Hàn ngồi dậy, chỉnh đốn lại y phục trắng đã phẳng phiu nhờ tu vi Kim Đan tự phục hồi. Hắn cố lấy lại vẻ lãnh đạm thường ngày, giọng nói khàn khàn:

"Mưa tạnh rồi, chúng ta nên đi tiếp thôi. Càng gần Thanh Vân Môn, tai mắt càng nhiều."

Diệp Khinh Y quay lại, đôi mắt nàng lấp lánh một tia sáng kỳ lạ. Nàng không trả lời ngay mà chỉ nhìn hắn chằm chằm, khóe môi khẽ nhếch lên.

Bỗng nhiên, trong đầu Lục Thanh Hàn vang lên một giọng nói trong trẻo, mang theo ý vị trêu chọc rõ rệt: "Nhìn kìa, vị Kiếm tiên này khi tỉnh dậy lại bắt đầu trưng ra bộ mặt thối đó rồi. Rõ ràng đêm qua còn ôm người ta chặt như thế..."

Lục Thanh Hàn chấn động, hắn lập tức rút kiếm, ánh mắt sắc lẹm nhìn quanh: "Ai? Kẻ nào dám dùng thần thức truyền âm vào tâm trí ta?"

Diệp Khinh Y sững sờ một chút, rồi đột ngột bật cười sảng khoái. Nàng ôm lấy bụng, cười đến mức nước mắt chực trào ra: "Lục đạo hữu, không có ai khác ở đây đâu. Hình như... chúng ta lại gặp rắc rối mới rồi."

Lục Thanh Hàn nhíu mày, hắn nhìn thấy đôi môi của nàng không hề cử động, nhưng giọng nói kia lại một lần nữa vang lên trực tiếp trong não hắn: "Trời ạ, hắn thực sự nghe thấy mình nghĩ gì sao? Vậy thì vui rồi đây..."

Hắn bàng hoàng nhìn xuống đóa hoa đào trên ngực mình, nó đang nhấp nháy ánh sáng nhàn nhạt theo nhịp tim của Diệp Khinh Y. "Tình Khế Vạn Cổ" không chỉ gắn kết thể xác, mà sau lần giao thoa thứ hai mạnh mẽ ở ngôi miếu, nó đã thăng cấp thành "Tâm Ý Tương Thông".

"Ngươi... ngươi im miệng ngay cho ta!" Lục Thanh Hàn gắt lên, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

"Ta có nói gì đâu?" Diệp Khinh Y nhún vai đầy vô tội, nhưng tâm trí nàng lại không ngừng "gào thét": "Chà, lúc hắn đỏ mặt trông cũng ra dáng nam nhân đấy chứ, không còn giống một khối băng di động nữa. Không biết nếu mình hôn hắn lúc này, hắn sẽ rút kiếm hay là..."

"Ngừng lại ngay!" Lục Thanh Hàn gần như phát điên. Hắn chưa bao giờ rơi vào tình cảnh quẫn bách như thế này. Đạo tâm của hắn vốn là nơi tôn nghiêm nhất, nay lại bị một nữ tử tùy ý ra vào, nhìn thấu những suy nghĩ sâu kín nhất.

Hắn vội vàng vận chuyển linh lực, cố gắng dựng lên một bức tường thần thức để ngăn chặn sự xâm nhập này. Nhưng khế ước này quá cao thâm, mỗi khi hắn cố đẩy nàng ra, trái tim lại nhói lên một cơn đau âm ỉ, buộc hắn phải nới lỏng phòng bị.

Diệp Khinh Y tiến lại gần, nàng vươn tay chỉnh lại cổ áo hơi lệch cho hắn. Khi ngón tay nàng vô tình lướt qua làn da cổ, Lục Thanh Hàn rùng mình một cái.

"Hắn đang run... hắn đang nghĩ đến cảm giác đêm qua..." - Tiếng lòng của Diệp Khinh Y vang lên khiến Lục Thanh Hàn muốn tìm một cái hố để chui xuống.

Thực tế, trong đầu hắn lúc này quả thực đang hiện lên hình ảnh đôi vai trần của nàng dưới ánh lửa đêm qua. Hắn cố gắng xua đuổi những hình ảnh đó bằng cách lẩm bẩm tâm kinh của môn phái: "Tâm tĩnh như nước, đạo pháp tự nhiên..."

"Tâm tĩnh như nước cái gì chứ? Tim đập nhanh như đánh trống thế kia cơ mà." - Diệp Khinh Y cười khanh khách, nàng không nhịn được mà trêu chọc thêm: "Lục đại ca, nếu huynh không muốn nghe ta 'nói', thì tốt nhất là đừng có nghĩ về ta nhiều như thế."

Lục Thanh Hàn nghiến răng, hắn túm lấy tay nàng, kéo đi ra khỏi ngôi miếu: "Im lặng và đi theo ta. Nếu ngươi còn dám nghĩ bậy... ta sẽ..."

Hắn chưa kịp nói hết câu thì trong đầu đã nhận được một luồng suy nghĩ đầy vẻ ủy khuất của nàng: "Dữ dằn quá đi... người ta chỉ là một tán tu yếu đuối, bị hắn bắt nạt cả đêm, giờ lại còn bị dọa giết..."

Lục Thanh Hàn khựng lại, sự hối lỗi dâng lên một cách vô thức trong lòng. Hắn nới lỏng tay ra, giọng điệu dịu xuống một chút nhưng vẫn đầy vẻ gượng ép: "Ta không dọa giết ngươi. Chỉ là... chuyện này quá kỳ quái. Chúng ta cần phải nhanh chóng đến Linh Dược Trấn, nơi đó có một vị trưởng lão am hiểu về cổ thuật, có lẽ ông ấy biết cách che giấu dấu ấn này."

Diệp Khinh Y nhìn bóng lưng hắn, tâm trí nàng khẽ rung động. Lần này không phải là lời trêu chọc, mà là một ý nghĩ chân thành: "Dù là vì khế ước hay là gì đi nữa... được đi cùng vị Kiếm tiên cứng nhắc này, xem ra cũng không tệ lắm."

Lục Thanh Hàn nghe thấy, bước chân hắn khẽ khựng lại một nhịp. Hắn không nói gì, nhưng khóe môi vốn luôn mím chặt bỗng chốc dãn ra một chút. Dưới ánh nắng rực rỡ của ngày mới, một người áo trắng, một người áo đỏ, họ bắt đầu bước vào hành trình đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng không kém phần tình tứ phía trước.