Linh Dược Trấn nằm ẩn mình dưới chân một thung lũng sương mù quanh năm bao phủ. Đây là nơi giao thoa hỗn loạn giữa các tán tu, dược sư và cả những kẻ thuộc ma đạo đến để giao dịch những loại thảo dược cấm.
Để tránh sự truy quét của các đệ tử Thanh Vân Môn đang lùng sục dấu vết "Kiếm tiên mất tích", Diệp Khinh Y đã ép Lục Thanh Hàn phải thay đổi diện mạo. Thanh trường kiếm quý giá được bọc kín trong lớp vải thô, còn bản thân hắn phải khoác lên bộ y phục của một thương nhân giàu có, trong khi nàng hóa thân thành một phu nhân kiều diễm nhưng có phần... yếu ớt.
"Nghe này Lục đại ca, chúng ta đang đóng giả một đôi phu thê đi tìm thuốc cầu tự. Huynh mà cứ trưng ra bộ mặt như đưa đám thế kia, người ta sẽ tưởng huynh bị... bất lực đấy!" Diệp Khinh Y thầm thì qua thần thức, giọng nói đầy vẻ tinh quái.
Lục Thanh Hàn nghiến răng, gương mặt hắn cứng đờ: "Cầu tự? Ngươi không thể nghĩ ra lý do nào đàng hoàng hơn sao?"
"Thì đêm nào chúng ta chẳng 'tu luyện' mãnh liệt như thế, nói đi cầu tự là hợp lý nhất rồi còn gì?" - Tiếng lòng của Diệp Khinh Y vang lên kèm theo một hình ảnh đầy ám muội về đêm ở ngôi miếu hoang khiến tai Lục Thanh Hàn đỏ bừng lên ngay lập tức.
"Ngươi... câm miệng!" Hắn gắt khẽ.
Vừa bước vào cổng trấn, một tên tiểu nhị lanh chanh đã chạy ra vồn vã: "Ôi, vị gia này và phu nhân thật là đẹp đôi! Hai người từ xa đến chắc là tìm dược sư nổi danh nhất trấn để chữa 'bệnh thầm kín' phải không?"
Diệp Khinh Y ngay lập tức nhập vai, nàng khẽ tựa đầu vào vai Lục Thanh Hàn, một tay luồn qua cánh tay hắn, bàn tay nhỏ nhắn còn cố tình siết nhẹ vào bắp tay săn chắc của hắn. Nàng sụt sịt: "Tiểu nhị thật tinh mắt. Phu quân ta nhìn thì cường tráng, nhưng cưới nhau đã lâu mà bụng thiếp vẫn chẳng có tin vui. Nghe danh Linh Dược Trấn có tiên thuốc, nên chúng ta lặn lội đến đây..."
Lục Thanh Hàn cảm nhận được cơ thể mềm mại của nàng dán chặt vào cánh tay mình. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc nàng xộc vào mũi, cộng thêm tác động của Tình Khế khiến một luồng nhiệt chạy thẳng xuống bụng dưới. Hắn hắng giọng, cố gắng giữ giọng trầm thấp: "Phải... chúng ta muốn tìm một gian phòng tốt nhất và một dược sư giỏi."
Tiểu nhị dẫn họ đến một tửu lâu kiêm quán trọ sầm uất nhất trấn. Để diễn cho tròn vai, Diệp Khinh Y không rời hắn nửa bước. Khi đi qua đám đông, nàng còn cố ý vuốt ve lồng ngực hắn, nơi đóa hoa đào đang đập liên hồi.
"Lục Thanh Hàn, huynh đang phản ứng kìa. Tim đập nhanh quá, phu quân của em ơi..." - Tiếng nói trong đầu nàng nũng nịu khiến hắn suýt chút nữa thì vấp ngã.
Vào đến phòng trọ, Lục Thanh Hàn lập tức đóng sầm cửa lại, thở hổn hển như vừa trải qua một trận đại chiến: "Ngươi có cần phải diễn sâu đến thế không? Cái gì mà... phu quân của em?"
Diệp Khinh Y cười khúc khích, nàng thong thả tháo dải lụa buộc tóc, để làn tóc đen mượt xõa xuống bờ vai trần. Nàng tiến lại gần, dồn hắn vào góc tường, đôi mắt mờ sương nhìn thẳng vào mắt hắn: "Không diễn sâu thì làm sao qua mắt được lũ cáo già ở đây? Với lại... huynh không thấy linh lực trong người đang rất hưng phấn sao? Tình Khế thích sự gần gũi này đấy."
Nàng nhón chân, hơi thở thơm mát phả vào môi hắn. Khoảng cách gần đến mức Lục Thanh Hàn có thể thấy hình ảnh mình phản chiếu trong đồng tử của nàng. Sự dằn vặt giữa đạo đức chính giáo và bản năng nam nhi lại một lần nữa bùng nổ.
Bàn tay hắn không tự chủ được mà đặt lên eo nàng, kéo nàng sát lại hơn. Hắn khàn giọng: "Diệp Khinh Y, ngươi đang đùa với lửa."
"Lửa này... là do huynh nhóm lên mà." Nàng thì thầm, bàn tay bắt đầu nới lỏng đai lưng của hắn.
Đúng lúc đó, một luồng thần thức mạnh mẽ quét qua căn phòng. Lục Thanh Hàn giật mình kinh hãi – đó là thần thức của một tu sĩ Nguyên Anh kỳ! Có kẻ mạnh đang dò xét tửu lâu này.
"Đừng dừng lại!" Diệp Khinh Y thảng thốt qua thần thức, "Nếu chúng ta ngừng thân mật, kẻ đó sẽ nhận ra linh lực của huynh là của kiếm tu Thanh Vân Môn. Phải dùng sự giao thoa linh lực để che mắt hắn!"
Không còn cách nào khác, Lục Thanh Hàn đành phải đẩy nàng lên giường, buông rèm trúc xuống. Trong khi bên ngoài, kẻ mạnh đang rình rập, thì bên trong tấm rèm, một cuộc "diễn kịch" đầy nóng bỏng và chân thật bắt đầu diễn ra. Tiếng rên nhẹ của nàng và hơi thở dồn dập của hắn hòa quyện vào nhau, tạo thành một lớp màn linh lực hỗn tạp, thành công che giấu đi sự hiện diện của vị Kiếm tiên danh giá.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, cả hai đều hiểu rằng, đây không còn đơn thuần là diễn kịch nữa.