MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Tiên Hóa MaChương 10

Kiếm Tiên Hóa Ma

Chương 10

978 từ · ~5 phút đọc

Sau màn "diễn kịch" đầy nóng bỏng dưới sự giám sát của thần thức Nguyên Anh kỳ, cả hai người đều thoát ra trong tình trạng mồ hôi đầm đìa, hơi thở chưa kịp bình ổn. Kẻ mạnh kia dường như đã bị đánh lạc hướng bởi luồng linh lực hỗn tạp của một đôi phu thê đang ân ái, nên đã thu hồi thần thức và rời đi.

Diệp Khinh Y nằm lười biếng trên ngực Lục Thanh Hàn, ngón tay quấn lấy một lọn tóc của hắn, cười đắc ý qua thần thức: "Lục đại ca, công phu diễn kịch của huynh... tiến bộ vượt bậc rồi đó. Hay là chúng ta cứ thế này mãi đi?"

Lục Thanh Hàn không đáp, hắn đẩy nàng ra một cách gượng gạo rồi chỉnh đốn y phục. Hắn biết, nếu còn ở lại căn phòng này thêm một khắc nào nữa, hắn sẽ thực sự đánh mất chính mình.

Sáng hôm sau, theo chỉ dẫn của tiểu nhị, họ tìm đến một căn nhà lá rách nát cuối trấn. Đó là nơi ở của Lão Quỷ – vị dược sư kỳ quái với làn da xanh xao và đôi mắt tinh tường như cú mèo. Lão nhìn lướt qua đóa hoa đào ẩn hiện sau lớp áo của Thanh Hàn và dấu ấn trên tay Khinh Y, rồi cười khành khạch:

"Tình Khế Vạn Cổ? Hai người cũng thật là gan dạ. Muốn che giấu nó để vào Thanh Vân Môn mà không bị phát hiện? Được, nhưng lão phu cần 'U Sương Thảo' để luyện thuốc che mắt thiên cơ."

Lão Quỷ chỉ tay về phía khu rừng sương mù phía Tây – nơi có đầm lầy chết chóc mà ngay cả tu sĩ Trúc Cơ cũng không dám bén mảng.

Trên đường vào đầm lầy, không khí đặc quánh sương mù độc. Lục Thanh Hàn vung kiếm chém tan những bụi gai rậm rạp, trong khi Diệp Khinh Y dùng dải lụa đỏ tạo thành một vòng bảo vệ xung quanh hai người.

"Càng vào sâu, sương độc càng mạnh. Nó đang gặm nhấm linh lực của ta." Diệp Khinh Y khẽ rên rỉ, gương mặt nàng trở nên nhợt nhạt.

Lục Thanh Hàn khựng lại. Hắn cảm nhận được qua Tình Khế rằng nàng đang rất yếu. Không một chút do dự, hắn nắm lấy bàn tay nàng, kéo mạnh nàng vào lòng mình.

"Đừng phí sức chống đỡ một mình. Dùng linh lực của ta!" Hắn gằn giọng.

Để truyền linh lực một cách nhanh nhất mà không làm kinh mạch của nàng bị tổn thương do kiếm khí cương mãnh, Lục Thanh Hàn buộc phải áp sát cơ thể mình vào nàng. Hắn cúi xuống, ngậm lấy đôi môi đang run rẩy của Diệp Khinh Y, truyền trực tiếp chân khí qua hơi thở.

Giữa đầm lầy u tối, đầy rẫy những xác thú thối rữa và bùn lầy nguy hiểm, một cảnh tượng đầy nghịch lý diễn ra: Một đôi nam nữ đang quấn lấy nhau trong một nụ hôn sâu, linh quang từ cơ thể họ tỏa ra đẩy lùi màn sương độc xung quanh.

"Thanh Hàn... đủ rồi... huynh sẽ kiệt sức mất." - Diệp Khinh Y thầm thì trong tâm trí hắn, nhưng đôi tay nàng lại siết chặt lấy thắt lưng hắn, không muốn buông rời.

"Im lặng. Giữ lấy mạng của ngươi trước đã." Lục Thanh Hàn đáp lại, bàn tay hắn ôm chặt gáy nàng, tăng thêm sự thân mật. Hắn nhận ra, mỗi khi nàng gặp nguy hiểm, trái tim hắn lại thắt lại một cách đau đớn – một nỗi đau không phải do khế ước gây ra, mà là từ tâm khảm.

Đi sâu thêm một đoạn, họ thấy một đóa hoa màu tím nhạt, tỏa ra làn khói bạc mọc ngay giữa tâm của bãi bùn lún – U Sương Thảo. Nhưng bảo vật luôn có thủ vệ, từ dưới bùn lầy, một con Mãng Xà khổng lồ với đôi mắt đỏ ngầu lao vút lên.

"Tránh ra!" Lục Thanh Hàn đẩy Khinh Y sang một bên, thanh kiếm bùng lên hỏa diễm đỏ rực.

Trận chiến nổ ra kịch liệt. Con mãng xà liên tục phun ra độc dịch đen ngòm. Lục Thanh Hàn với Kim Đan kỳ mới đột phá vẫn còn chút lúng túng, hắn bị đuôi con quái vật quật trúng, văng vào một gốc cây cổ thụ.

"Thanh Hàn!" Diệp Khinh Y hét lớn.

Nàng biết rằng chỉ có "Kiếm Ma Hợp Bích" mới giết được con thú này. Không quan tâm đến sương độc đang xâm nhập, nàng lao đến, ôm chặt lấy Lục Thanh Hàn từ phía sau, áp sát bộ ngực đầy đặn vào lưng hắn, hai tay nắm lấy đôi bàn tay đang cầm kiếm của hắn.

"Cùng nhau... chém nó!"

Sự tiếp xúc da thịt toàn diện khiến Tình Khế đạt đến trạng thái cộng hưởng cao nhất. Một đường kiếm mang theo cả sự sắc lẹm của kiếm tu và sự quỷ quyệt của ma đạo xé toạc không gian, chém đứt đầu con mãng xà trong một chiêu duy nhất.

Máu rắn đen ngòm bắn tung tóe, nhưng bên trong vòng bảo vệ của họ, mọi thứ vẫn tinh khiết lạ thường. Lục Thanh Hàn quay người lại, ôm lấy Diệp Khinh Y đang kiệt sức. Giữa chiến trường đẫm máu, giữa đầm lầy chết chóc, hắn cúi xuống hôn lên trán nàng một cách dịu dàng – một cái hôn không có dục vọng, chỉ có sự trân trọng chân thành.

"Lấy được thuốc rồi. Chúng ta về thôi."

Hắn bế thốc nàng lên theo kiểu công chúa, mặc cho nàng rúc đầu vào ngực mình mỉm cười mãn nguyện. Cuộc hành trình 40 chương chỉ mới đi được một phần tư, nhưng đạo tâm của vị Kiếm tiên này, xem ra đã hoàn toàn bị đóa hoa đào kia chiếm giữ.