Sau đêm Sóc Vọng điên cuồng, Lục Thanh Hàn bước ra khỏi mật thất với dáng vẻ vẫn thanh cao thoát tục, nhưng nếu nhìn kỹ, dưới đáy mắt hắn là một sự mệt mỏi đầy thỏa mãn. Ngược lại, Diệp Khinh Y trông càng thêm nhuận sắc, làn da trắng nõn như có một lớp hào quang mờ ảo bao phủ, nàng lười biếng đi sau hắn, đôi môi thỉnh thoảng khẽ nhếch lên khi nhớ lại sự "mất kiểm soát" của vị Kiếm tiên đêm qua.
Vừa bước ra đến hoa viên của Thanh Vân Điện, một bóng dáng thanh tú trong bộ y phục xanh biếc đã đứng đợi sẵn. Đó là Tuyết Hoa – sư muội đồng môn, đồng thời là con gái của một vị trưởng lão quyền lực trong tông phái.
"Thanh Hàn sư huynh! Huynh cuối cùng cũng ra ngoài rồi." Tuyết Hoa chạy lại, gương mặt rạng rỡ nhưng ngay lập tức khựng lại khi nhìn thấy Diệp Khinh Y phía sau.
Nụ cười trên môi Tuyết Hoa nhạt dần, nàng nheo mắt nhìn Diệp Khinh Y một lượt từ đầu đến chân, giọng nói mang theo sự dò xét: "Đây là... vị dược sư mà huynh mang về sao? Nhìn chẳng giống người làm thuốc, trái lại trông giống mấy kẻ dùng nhan sắc để mê hoặc lòng người hơn."
Lục Thanh Hàn nhíu mày, giọng nói trở nên cứng nhắc: "Sư muội, chớ nên vô lễ. Diệp cô nương là khách quý của ta, nàng có công giúp ta chữa trị thương thế trong mật cảnh."
"Khách quý sao? Hừ, khách quý mà đêm qua rên rỉ gọi tên ta đến khản cả giọng cơ đấy..." - Tiếng lòng của Diệp Khinh Y vang lên trong đầu Lục Thanh Hàn khiến hắn suýt chút nữa là sặc nước bọt.
Hắn liếc nhìn Diệp Khinh Y, ra hiệu cho nàng im lặng, nhưng nàng chỉ nhún vai, vẻ mặt đầy vô tội.
Tuyết Hoa không cam lòng, nàng tiến lại gần Lục Thanh Hàn, cố ý nắm lấy tay áo hắn, giọng nũng nịu: "Sư huynh, muội mới luyện thành Tuyết Hoa Kiếm Pháp lớp thứ ba, tối nay huynh có thể đến Tuyết Hoa Đình chỉ điểm cho muội được không? Chỉ có hai chúng ta thôi..."
Ngay khoảnh khắc đó, Lục Thanh Hàn cảm thấy ngực trái nhói lên một cái đau viếng. Qua Tình Khế, hắn cảm nhận được một luồng sát khí và sự chua chát nồng nặc đang tỏa ra từ phía Diệp Khinh Y.
"Chỉ điểm sao? Chỉ điểm lên giường luôn có phải không? Lục Thanh Hàn, nếu huynh dám gật đầu, tối nay ta sẽ khiến đóa hoa trên ngực huynh nổ tung!" - Tiếng gào thét trong tâm thức của nàng khiến Lục Thanh Hàn lạnh cả sống lưng.
Để dập tắt ngọn lửa ghen tuông đang bùng cháy, Lục Thanh Hàn vội vàng rút tay áo ra khỏi tay Tuyết Hoa, giữ khoảng cách: "Ta mới đột phá Kim Đan, tu vi chưa ổn định, cần phải bế quan tĩnh dưỡng cùng dược sư để điều hòa linh lực. Sư muội hãy tự mình luyện tập đi."
Tuyết Hoa sững sờ, đôi mắt rưng rưng: "Huynh... huynh vì một kẻ ngoại môn mà từ chối muội sao?"
Diệp Khinh Y lúc này mới thong thả bước lên, nàng mỉm cười dịu dàng nhưng ánh mắt lại sắc như dao: "Tuyết Hoa sư muội đừng giận. Sư huynh của cô thực sự đang rất 'yếu', cần tôi chăm sóc đặc biệt vào ban đêm. Cô còn trẻ, nên tập trung tu luyện thì hơn."
"Ngươi... ngươi nói ai yếu?" Tuyết Hoa đỏ mặt tía tai vì không hiểu ẩn ý, nhưng cảm thấy bị xúc phạm. Nàng rút đoản kiếm ra, chĩa về phía Diệp Khinh Y: "Cơ thể yếu ớt của một dược sư như ngươi, chắc không chịu nổi một kiếm của ta đâu nhỉ?"
Lục Thanh Hàn lập tức bước lên chắn trước mặt Diệp Khinh Y. Kiếm khí quanh thân hắn bộc phát khiến Tuyết Hoa phải lùi lại vài bước.
"Đủ rồi! Tuyết Hoa, không được làm loạn ở đây. Trở về Tuyết Hoa Đình ngay lập tức!"
Tuyết Hoa uất ức dậm chân, lườm Diệp Khinh Y một cái cháy mặt rồi khóc chạy đi. Không gian trở lại yên tĩnh, nhưng áp lực từ phía sau Lục Thanh Hàn vẫn chưa giảm bớt.
Hắn quay lại, thấy Diệp Khinh Y đang khoanh tay trước ngực, môi trễ xuống: "Sư muội thanh mai trúc mã cơ đấy? Kiếm pháp Tuyết Hoa cơ đấy? Lục đại nhân thật là phong lưu quá đi."
Lục Thanh Hàn thở dài, hắn tiến lại gần, cúi xuống thì thầm vào tai nàng: "Ngươi thôi đi. Ngươi thừa biết trong lòng ta lúc này chỉ có thể chứa nổi một người, dù muốn hay không."
Diệp Khinh Y khẽ đỏ mặt, cơn giận tan biến một nửa. Nhưng nàng vẫn cố tình châm chọc: "Vậy tối nay, vị sư huynh 'yếu ớt' này có muốn được dược sư chỉ điểm thêm một chút về công pháp không?"
Lục Thanh Hàn không nói gì, hắn nắm lấy tay nàng, kéo vào trong mật thất, đóng sầm cửa lại trước sự ngơ ngác của đám đệ tử đứng từ xa. Hắn biết, cuộc sống ở Thanh Vân Môn từ nay sẽ không bao giờ được bình yên nữa.