Sáng sớm, không khí tại Thanh Vân Điện vốn thanh tịnh bỗng trở nên căng thẳng lạ thường. Tiếng chuông đồng vang lên ba hồi dài – đó là lệnh triệu tập từ Hình Luật Đường.
Lục Thanh Hàn nhíu mày nhìn đám đệ tử chấp pháp đang đứng ngoài cửa mật thất. Hắn biết, sư muội Tuyết Hoa chắc chắn đã thêm mắm dặm muối với cha nàng – Trưởng lão Tuyết Băng, một kẻ nổi tiếng là chấp nhất và căm ghét ma đạo đến xương tủy.
"Đừng sợ, có ta ở đây." Lục Thanh Hàn nắm lấy tay Diệp Khinh Y, truyền qua một luồng linh lực trấn an.
Diệp Khinh Y cười nhạt, qua tâm thức nàng đáp lại: "Sợ? Ta chỉ sợ lão già đó quá yếu, không chịu nổi một chiêu của ta thôi. Nhưng vì huynh, ta sẽ đóng vai tiểu dược sư ngoan ngoãn."
Tại Hình Luật Đường, Trưởng lão Tuyết Băng ngồi chễm chệ trên ghế cao, đôi mắt sắc như diều hâu nhìn chòng chọc vào Diệp Khinh Y. Tuyết Hoa đứng bên cạnh, gương mặt vẫn còn vương nét hậm hực.
"Thanh Hàn, đệ tử chính tông không thể chứa chấp kẻ lai lịch bất minh." Tuyết Băng lạnh giọng, "Nữ tử này tuy mặc đồ Thanh Vân, nhưng hơi thở lại quá mức yêu dị. Lão phu nghi ngờ nàng ta là gian tế của Ma tộc dùng mị thuật mê hoặc con."
Lục Thanh Hàn bước lên, chắp tay hành lễ nhưng lưng vẫn thẳng tắp: "Bẩm Trưởng lão, Diệp Y là người cứu mạng đệ tử. Nếu không có nàng, đệ tử đã không thể đột phá Kim Đan. Nàng am hiểu y đạo, hơi thở khác biệt là do thường xuyên tiếp xúc với linh dược kỳ quái mà thôi."
"Hừ! Để lão phu dùng 'Chiếu Ma Kính' kiểm tra, nếu là chính đạo tự nhiên sẽ không sao, nếu là ma đạo... đừng trách lão phu vô tình!"
Dứt lời, Tuyết Băng phất tay, một tấm gương đồng cổ kính bay lơ lửng trên không trung, tỏa ra luồng ánh sáng trắng xóa bao phủ lấy Diệp Khinh Y. Diệp Khinh Y cảm thấy một luồng sức mạnh đang cố xuyên thấu lớp ngụy trang của mình, ma khí trong đan điền bắt đầu rục rịch phản kháng.
"Thanh Hàn... ta sắp không nhịn được rồi. Nếu gương này soi ra, chúng ta chỉ có nước giết ra khỏi đây thôi!" - Tiếng lòng của nàng đầy vẻ gấp gáp.
Lục Thanh Hàn tâm niệm điện chuyển. Hắn bất ngờ bước tới, vòng tay ôm lấy eo Diệp Khinh Y từ phía sau, kéo nàng sát vào lòng mình trước sự kinh ngạc của hàng trăm đệ tử.
"Sư huynh! Huynh làm gì vậy?" Tuyết Hoa hét lên.
Lục Thanh Hàn không đáp, hắn áp sát ngực mình vào lưng nàng, đóa hoa đào rực rỡ tỏa ra nhiệt lượng cực lớn. Hắn dùng hơi thở của mình bao bọc lấy nàng, thực hiện một cuộc "song tu thần thức" chớp nhoáng. Linh lực Chí Dương của kiếm tu cuồn cuộn đổ vào kinh mạch Diệp Khinh Y, đè ép hoàn toàn ma khí xuống dưới, đồng thời dùng kiếm ý che chở cho nàng.
Chiếc gương đồng rung lên bần bật, nhưng dưới sự bao bọc của Lục Thanh Hàn, nó chỉ soi ra được một luồng linh khí kiếm tu thuần khiết và mạnh mẽ.
Tuyết Băng thu hồi gương, sắc mặt tối sầm lại. Chiếu Ma Kính không sai, nhưng hành động thân mật thái quá của Lục Thanh Hàn làm lão nóng mặt.
"Đủ rồi! Giữa thanh thiên bạch nhật, đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Môn lại hành xử như kẻ đa tình, thật là thể thống gì!"
Lục Thanh Hàn buông tay, giọng điệu vẫn bình thản: "Dược tính trong người Diệp Y đang bộc phát do áp lực của kính đồng, đệ tử chỉ là giúp nàng điều hòa. Nếu Trưởng lão đã kiểm tra xong, đệ tử xin phép đưa nàng về nghỉ ngơi."
Trở về mật thất, Diệp Khinh Y vừa đóng cửa đã ngay lập tức xoay người, đẩy Lục Thanh Hàn ngã xuống ghế dài. Nàng ngồi lên đùi hắn, đôi mắt đỏ rực vì vừa rồi phải kìm nén quá mức.
"Lục đại ca... huynh gan thật đấy. Dám ở trước mặt cha của tình địch mà ôm ấp ta."
Lục Thanh Hàn thở hắt ra, bàn tay hắn vẫn còn run rẩy vì vừa phải vận dụng tối đa linh lực: "Ngươi còn nói được sao? Nếu ta không làm thế, mạng của ngươi đã mất rồi."
Diệp Khinh Y không nói gì nữa, nàng cúi xuống hôn mãnh liệt vào môi hắn. Nụ hôn mang theo sự cảm kích và cả dục vọng vừa bị kích thích từ cuộc "hợp nhất" thần thức lúc nãy.
"Đền đáp cho huynh này... hôm nay huynh ngầu lắm."
Lục Thanh Hàn không đẩy nàng ra, hắn vòng tay ôm chặt lấy nàng, cảm nhận hơi ấm chân thực giữa những sóng gió tiên môn. Hắn hiểu rằng, kể từ khoảnh khắc hắn công khai bảo vệ nàng trước Hình Luật Đường, hắn đã chọn con đường không có lối về.
Trong không gian yên tĩnh của mật thất, tiếng vải vóc rơi xuống nhẹ hẫng. Không cần Ngày Sóc Vọng, ngọn lửa trong lòng họ vẫn cháy rực rỡ, thiêu rụi mọi quy tắc giáo điều của Thanh Vân Môn.