Dưới sự dàn xếp của Trưởng lão Tuyết Băng, Lục Thanh Hàn và Diệp Khinh Y phải nhận nhiệm vụ xuống núi tiêu diệt một con yêu thú quấy phá tại làng Sương Mù. Đi cùng họ còn có Tuyết Hoa và hai đệ tử chấp pháp nhằm mục đích "giám sát".
Ngôi làng nằm sâu trong thung lũng, bao phủ bởi một lớp sương dày đặc, tanh nồng mùi máu và oán khí. Vừa đặt chân đến, Lục Thanh Hàn đã cảm nhận được sự bất thường.
"Sát khí ở đây quá nặng, không giống yêu thú bình thường." Lục Thanh Hàn trầm giọng, tay nắm chặt chuôi kiếm.
Diệp Khinh Y khẽ nhếch môi, qua tâm thức nàng nhắc nhở: "Cẩn thận, ta ngửi thấy mùi của 'Thi Sát Cổ'. Đây là cạm bẫy của kẻ tu luyện tà thuật, hoặc là... của chính người trong tông môn huynh sắp đặt để hại ta."
Đêm xuống, sương mù càng dày đặc hơn. Từ trong bóng tối, những bóng đen cao lớn với đôi mắt xanh rợn người lao ra. Đó không phải yêu thú, mà là những cương thi đã được luyện hóa, mình đồng da sắt.
"Bảo vệ sư muội!" Lục Thanh Hàn quát lớn, vung kiếm tạo ra một vòng tròn hỏa diễm bảo vệ Tuyết Hoa và các đệ tử.
Trận chiến nổ ra kịch liệt. Đám cương thi này dường như không biết đau đớn, mỗi lần bị chém đứt lại từ từ nối liền lại. Một con cương thi cấp cao, với móng vuốt đen dài, bất ngờ xé toạc màn sương lao thẳng về phía Tuyết Hoa.
"Á!" Tuyết Hoa hét lên, đứng hình vì sợ hãi.
Lục Thanh Hàn đang bị vây khốn bởi bốn con khác, không kịp ứng cứu. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Khinh Y không kìm lòng được. Nàng tung dải lụa đỏ, nhưng thay vì dùng linh lực chính đạo, nàng vô thức thi triển "Huyết Nguyệt Trảm" – một chiêu thức cực kỳ tàn độc của Ma giáo để cứu Tuyết Hoa.
Dải lụa đỏ hóa thành những lưỡi dao sắc lẹm, chém con cương thi thành muôn mảnh bụi mờ. Tuy nhiên, luồng ma khí đen tía tỏa ra từ chiêu thức ấy khiến hai đệ tử chấp pháp lập tức biến sắc.
"Ma khí! Nàng ta thực sự là người của Ma giáo!" Một đệ tử hét lớn, chĩa kiếm về phía Diệp Khinh Y.
Tuyết Hoa sau khi thoát chết, gương mặt không có lấy một chút biết ơn, trái lại còn tràn đầy sự đắc thắng: "Sư huynh nhìn thấy chưa? Con hồ ly tinh này cuối cùng cũng lộ đuôi rồi!"
Diệp Khinh Y đứng giữa vòng vây, nhìn Lục Thanh Hàn bằng ánh mắt phức tạp. Nàng có thể chạy, nhưng nàng muốn xem vị Kiếm tiên này sẽ chọn ai.
Lục Thanh Hàn bước tới, thanh kiếm trong tay hắn vẫn còn rỏ máu cương thi. Hắn nhìn ma khí còn sót lại trên tay nàng, rồi nhìn vào đôi mắt đang dần chuyển sang sắc đỏ của nàng. Tim hắn thắt lại.
"Thanh Hàn sư huynh, giết nàng ta đi! Bảo vệ danh dự môn phái!" Tuyết Hoa gào lên.
Lục Thanh Hàn trầm mặc một lúc lâu, rồi đột nhiên, hắn đi đến bên cạnh Diệp Khinh Y, nắm chặt lấy bàn tay đang tỏa ra ma khí của nàng. Hắn dùng linh lực của mình bao phủ lấy tay nàng, ép luồng khí đen kia lặn sâu vào trong.
"Nàng dùng bí thuật để cứu người, ma khí đó là từ con cương thi nhiễm vào." Hắn lạnh lùng nói, ánh mắt sắc như dao nhìn về phía các đệ tử chấp pháp, "Ai dám nói nàng là ma, trước tiên phải hỏi qua kiếm của ta."
"Sư huynh! Huynh điên rồi!" Tuyết Hoa không thể tin nổi.
Bầu không khí căng thẳng bị phá vỡ khi con cương thi chúa xuất hiện, cao lớn như một ngọn núi nhỏ. Nó gầm lên, rung chuyển cả ngôi làng.
"Muốn luận tội thì đợi giết sạch đám này đã!" Lục Thanh Hàn không đợi họ phản ứng, kéo Diệp Khinh Y vào một căn nhà hoang để lẩn tránh đòn tấn công của quái vật.
Bên trong căn nhà đổ nát, Diệp Khinh Y đẩy hắn vào tường, giọng run rẩy: "Huynh có biết mình vừa làm gì không? Huynh đang đánh cược cả tương lai của mình đấy."
Lục Thanh Hàn không nói lời nào, hắn cúi xuống, mãnh liệt hôn lên môi nàng. Nụ hôn này không phải vì Ngày Sóc Vọng, cũng không phải vì khế ước, mà là vì hắn sợ mất nàng. Bàn tay hắn luồn vào làn tóc nàng, hơi thở dồn dập hòa quyện.
"Ta không cần tương lai không có ngươi." Hắn thầm thì giữa nụ hôn, bàn tay siết chặt lấy vòng eo mảnh mai của nàng.
Dưới áp lực của trận chiến bên ngoài và sự phản bội của môn phái, dục vọng và tình cảm của họ bùng nổ như một ngọn lửa không thể dập tắt. Ngay tại ngôi làng đầy chết chóc này, họ lao vào nhau như muốn khảm đối phương vào máu thịt, mặc kệ thế gian đang sụp đổ ngoài kia.