MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Tiên Hóa MaChương 15

Kiếm Tiên Hóa Ma

Chương 15

928 từ · ~5 phút đọc

Tiếng chuông tang tóc vang vọng khắp đỉnh Thanh Vân. Sau nhiệm vụ tại làng Sương Mù, Lục Thanh Hàn không những không được tuyên dương mà còn bị giải về tông môn trong xiềng xích. Lời tố cáo của Tuyết Hoa và hai đệ tử chấp pháp như một đòn chí mạng giáng xuống thiên tài nghìn năm của phái.

Để bảo vệ Diệp Khinh Y trốn thoát, Lục Thanh Hàn đã một mình chống lại mười vị trưởng lão, dùng kiếm khí chặn đứng lối vào rừng sâu trước khi bị trấn áp bởi trận pháp đồ sộ của Tông chủ.

Hắn bị giam vào tầng sâu nhất của Hàn Băng Ngục – nơi vách đá quanh năm tỏa ra khí lạnh thấu xương, có thể đóng băng cả linh lực của một tu sĩ Kim Đan. Hắn bị treo trên hai sợi xích xuyên qua xương quai xanh, y phục trắng đã rách nát, thấm đẫm máu khô đen kịt.

"Thanh Hàn, chỉ cần con khai ra tung tích của nữ ma đầu đó, ta sẽ xin Tông chủ đại xá." Giọng nói của Trưởng lão Tuyết Băng vang lên đầy đắc ý bên ngoài song sắt.

Lục Thanh Hàn không mở mắt, hơi thở mỏng manh như sương khói trong không gian âm độ. Hắn thầm thì, giọng khàn đặc: "Trong mắt ta... không có ma, cũng chẳng có thần... chỉ có người ta yêu."

Tuyết Băng tức giận bỏ đi. Không gian rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng băng nứt và tiếng xích sắt va chạm khô khốc.

Đúng lúc đó, một bóng hồng rực rỡ đột ngột hiện ra giữa làn sương lạnh. Diệp Khinh Y không hề chạy trốn, nàng đã lén quay lại, dùng bí thuật của Ma giáo để trà trộn vào ngục tối. Khi nhìn thấy nam nhân cao ngạo của mình bị hành hạ đến thảm thương, trái tim nàng như bị vạn tiễn xuyên tâm.

"Lục Thanh Hàn... huynh là đồ ngốc!" Nàng nghẹn ngào, bàn tay run rẩy chạm vào vết thương trên vai hắn.

Lục Thanh Hàn khó khăn mở mắt, nhìn thấy gương mặt nàng, hắn không những không mừng mà còn lo lắng: "Sao ngươi còn quay lại... Đi mau... nơi này có trận pháp..."

"Im miệng!" Diệp Khinh Y gắt khẽ, nàng dùng dao găm chặt đứt xiềng xích bằng một chiêu thức chứa đầy hận ý. Hắn ngã gục vào lòng nàng, cơ thể lạnh ngắt như một tảng băng vạn năm.

Tình Khế trên ngực trái của cả hai bắt đầu rung động dữ dội. Nó đang gào thét vì sự thiếu hụt linh lực và sự hành hạ của cái lạnh. Lục Thanh Hàn cảm thấy ý thức mình đang mờ nhạt dần, khí lạnh đang xâm nhập vào tận khí hải.

"Nghe này..." Diệp Khinh Y ôm chặt lấy hắn, nước mắt nàng rơi xuống, nóng hổi trên đôi vai lạnh lẽo của hắn, "Linh lực của huynh bị phong ấn, cơ thể bị đóng băng. Cách duy nhất để cứu huynh lúc này là dùng nhiệt lượng từ cơ thể ta... và dùng Tình Khế để dẫn dắt hỏa độc của ta sang cho huynh."

Nàng không đợi hắn đồng ý, vội vàng cởi bỏ lớp áo choàng đỏ. Trong hang ngục tối tăm và lạnh lẽo, làn da trắng ngần của nàng tỏa ra một luồng ánh sáng hồng nhạt dịu mắt. Nàng áp sát cơ thể nóng rực của mình vào lồng ngực đang run rẩy của hắn, dùng hơi ấm của một nữ tử ma đạo để đấu lại với cái lạnh của chính đạo.

"Đừng... ngươi sẽ bị phát hiện..." Lục Thanh Hàn thều thào, nhưng đôi tay hắn theo bản năng lại ôm chặt lấy vòng eo mảnh mai của nàng.

"Kệ xác chúng!" Diệp Khinh Y cắn môi, nàng chủ động hôn lên đôi môi khô khốc của hắn.

Nụ hôn này không còn là sự trêu chọc, mà là sự cứu mạng. Khi đôi môi chạm nhau, Tình Khế bùng phát rực rỡ, chiếu sáng cả gian ngục tối tăm. Luồng linh lực ma đạo ấm áp và nồng nàn như rượu mạnh đổ vào phế phủ của Lục Thanh Hàn, đánh tan lớp băng giá đang bủa vây đan điền.

Hơi ấm bắt đầu lan tỏa. Dưới sự thôi thúc của sinh mệnh và dục vọng, trong cái lạnh lẽo thấu xương của Hàn Băng Ngục, một cuộc giao hoan mãnh liệt và tuyệt vọng đã diễn ra. Lục Thanh Hàn như một kẻ sắp chết đuối vớ được chiếc cọc quý giá, hắn chiếm hữu nàng bằng tất cả sự cuồng nhiệt còn lại của mình.

Tiếng rên nhẹ của Diệp Khinh Y bị nén lại giữa những nụ hôn, hòa cùng tiếng xích sắt leng keng dưới nền đá lạnh. Sự đối lập giữa môi trường băng giá bên ngoài và sự nóng bỏng bên trong khiến cảm giác được đẩy lên mức tột cùng. Đóa hoa đào trên ngực Lục Thanh Hàn đỏ rực như máu, hấp thụ hoàn toàn ma khí nồng nàn từ Diệp Khinh Y, giúp hắn đột phá xiềng xích vô hình của trận pháp.

Sáng hôm sau, khi đám đệ tử chấp pháp vào kiểm tra, gian ngục chỉ còn lại những sợi xích bị bẻ gãy và một cánh hoa đào rực rỡ nằm lại trên mặt đất lạnh lẽo. Lục Thanh Hàn và Diệp Khinh Y đã biến mất, để lại một nỗi kinh hoàng cho toàn bộ Thanh Vân Môn.

Hành trình chạy trốn khỏi chính đạo, bắt đầu từ giây phút này.