MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKiếm Ý Trùng Phùng: Sư Huynh, Ta Không Cần Người NữaChương 1: TUYẾT NHUỘM HUYẾT KIẾM

Kiếm Ý Trùng Phùng: Sư Huynh, Ta Không Cần Người Nữa

Chương 1: TUYẾT NHUỘM HUYẾT KIẾM

1,167 từ · ~6 phút đọc

Gió tuyết gào rú trên đỉnh Cửu Tiêu như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn oan khuất. Giữa khoảng không trắng xóa đến nhức mắt ấy, hai bóng người đứng đối diện nhau, một đen một trắng, tựa như hai cực của thế gian đang dần đổ nát.

Diệp Thanh Lam quỳ dưới tuyết, bộ y phục màu trắng vốn dĩ tinh khôi giờ đây loang lổ những vệt máu đỏ thẫm như hoa bỉ ngạn nở rộ giữa mùa đông. Cậu ngước mắt lên, nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình. Trịnh Thiên Minh – vị Đại sư huynh mà cậu từng tôn thờ hơn cả sinh mạng, người mà cậu đã dành cả thanh xuân để đuổi theo bóng lưng ấy, nay lại nhìn cậu bằng ánh mắt chứa đầy sát khí và sự ghê tởm.

“Tại sao?” Giọng Thiên Minh khàn đặc, thanh trọng kiếm Đoạn Niệm trong tay anh rung lên bần bật, phát ra những tiếng ngân u uất. “Thanh Lam, Thiên Kiếm Môn nuôi dưỡng em, ta hết lòng tin tưởng em… Tại sao em lại cấu kết với Ma giáo, ra tay sát hại đồng môn?”

Thanh Lam muốn cười, nhưng máu từ cổ họng trào lên khiến cậu chỉ có thể phát ra những tiếng ho khan nứt nẻ. Cậu muốn giải thích rằng bức thư đó là giả, rằng kẻ thực sự xuống tay là Nhị sư thúc mà anh hằng kính trọng. Nhưng nhìn thanh kiếm đang chĩa thẳng vào tim mình, nhìn sự kiên định tàn nhẫn trong mắt người đối diện, cậu biết, mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa.

Trịnh Thiên Minh kiếp này, chính trực đến mù quáng. Anh tin vào môn quy, tin vào những bằng chứng giả tạo mà kẻ gian đã bày ra, nhưng lại chẳng thề tin vào trái tim của tiểu sư đệ đã cùng anh lớn lên từ thuở để chỏm.

“Sư huynh…” Thanh Lam thầm thì, giọng nhỏ đến mức bị tiếng gió át đi. “Nếu tôi nói tôi không làm, anh có tin không?”

Thiên Minh siết chặt chuôi kiếm, khớp xương trắng bệch: “Chứng cứ rành rành, chính mắt ta thấy em đứng cạnh thi thể của đệ tử nội môn. Diệp Thanh Lam, từ nay về sau, ta không có sư đệ như em. Hôm nay, ta thay sư phụ dọn dẹp môn hộ!”

Dứt lời, trọng kiếm Đoạn Niệm mang theo kình lực vạn quân vung lên. Một chiêu "Tuyết Lạc Trường Giang" vốn dĩ hào hùng, nay lại mang theo hơi thở của tử thần. Thanh Lam không tránh, cũng chẳng còn sức để tránh. Cậu khép mi mắt, một giọt lệ nóng hổi lăn dài trên gò má tái nhợt, rồi nhanh chóng đóng băng trong không khí.

Phập!

Thanh kiếm lạnh lẽo đâm xuyên qua lồng ngực. Cảm giác đau đớn tột cùng ập đến, nhưng ngay sau đó là một sự trống rỗng kỳ lạ. Thanh Lam cảm nhận được hơi ấm cuối cùng của mình đang theo lưỡi kiếm thoát ra ngoài. Cậu run rẩy đưa bàn tay đầy máu lên, bám chặt lấy cánh tay của Thiên Minh, dùng chút sức tàn cuối cùng để kéo anh lại gần.

“Nợ người một mạng… nay trả sạch rồi.” Cậu mỉm cười, một nụ cười thanh thản đến đau lòng. “Trịnh Thiên Minh… đời sau… đừng gặp lại.”

Bàn tay cậu buông thõng, đổ gục xuống mặt tuyết lạnh buốt. Thế giới của Diệp Thanh Lam chìm vào bóng tối vĩnh hằng.

Chứng kiến thân thể nhỏ bé ấy dần mất đi hơi ấm, tim Trịnh Thiên Minh đột nhiên thắt lại một cái dữ dội. Một cảm giác bất an chưa từng có ập đến. Tại sao khi kẻ phản đồ đã chết, anh lại không cảm thấy nhẹ lòng? Tại sao nụ cười của cậu lại giống như một lời nguyền rủa khiến linh hồn anh run rẩy?

Chưa đầy nửa canh giờ sau, một đệ tử hớt hải chạy lên đỉnh núi, trên tay cầm một cuộn thư mục nát: “Đại sư huynh! Nhầm rồi! Chúng ta nhầm rồi! Nhị sư thúc đã bỏ trốn, bức thư đó là do ông ta ngụy tạo để vu oan cho Diệp sư đệ!”

Đoạn Niệm kiếm trên tay Thiên Minh rơi keng xuống đất. Anh đứng chết trân giữa trời tuyết, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào thi thể đã lạnh ngắt của Thanh Lam. Tuyết vẫn rơi, phủ đầy lên mái tóc đen, lên bờ vai run rẩy của vị Tuyết Sơn Kiếm Khách danh tiếng lẫy lừng.

“Thanh Lam… Thanh Lam!” Anh gào lên trong tuyệt vọng, ôm chầm lấy thân xác ấy vào lòng, cố gắng dùng hơi ấm của mình để đánh thức người đã khuất. Nhưng đáp lại anh chỉ là tiếng gió hú lạnh lẽo và cái lạnh thấu xương của đỉnh Cửu Tiêu.

Anh đã chính tay giết chết người duy nhất yêu mình thật lòng trên thế gian này.

Trịnh Thiên Minh hóa điên. Những năm tháng sau đó, anh sống như một cái xác không hồn, dùng máu của kẻ thù để tế tửu cho Thanh Lam, rồi cuối cùng tự tận bên mộ cậu vào một ngày tuyết rơi đầy trời.

Trong bóng tối của hư vô, Thiên Minh chỉ cầu xin một điều: Nếu có kiếp sau, dù có phải trả giá bằng cả linh hồn, anh cũng nguyện làm kẻ tôi tớ để bù đắp cho cậu.

Tiếng chim hót líu lo bên tai khiến đầu óc Trịnh Thiên Minh đau nhức. Anh từ từ mở mắt, hơi thở dồn dập như vừa trải qua một giấc ngủ dài ngàn năm. Một mùi hương trầm quen thuộc phảng phất trong không khí.

Đây không phải là hầm mộ lạnh lẽo, cũng không phải đỉnh núi tuyết hoang tàn.

Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay chưa hề chai sạn vì chinh chiến, cũng chưa hề dính máu của người mình yêu. Anh bàng hoàng nhìn xung quanh: Đây là tẩm phòng của mình tại Thiên Kiếm Môn mười năm về trước.

Cùng lúc đó, tại gian phòng ở phía bên kia dược đường, một thiếu niên cũng vừa bật dậy từ giường trúc. Diệp Thanh Lam đưa tay chạm vào ngực trái của mình, nơi nhát kiếm kiếp trước từng đâm qua. Tim vẫn đập, máu vẫn nóng, nhưng ánh mắt của cậu đã không còn sự ngây thơ của tuổi mười bảy, mà chỉ còn là một vùng đầm lầy sâu thẳm và lạnh lẽo.

“Trùng sinh sao?” Thanh Lam lẩm bẩm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mỉa mai. “Trịnh Thiên Minh, kiếp này tôi trả lại tự do cho người. Mong người cũng đừng làm phiền đến tôi.”

Hồi chuông bái sư của môn phái vang lên rộn rã, báo hiệu một kiếp người mới chính thức bắt đầu. Chỉ có điều, kẻ muốn bù đắp và người muốn rời đi, định mệnh sẽ một lần nữa lại trêu đùa họ như thế nào?